Vy ngước mắt nhìn Kiệt. Ánh mắt cô đầy hoang mang, sợ hãi trước viễn cảnh chỉ một tiếng nữa thôi, người chồng của cô sẽ bước qua cánh cửa kia. 

Kiệt vẫn nằm đè nặng lên cơ thể cô, vòm ngực rộng đẫm mồ hôi của anh ép sát vào đôi gò bồng đảo căng tròn đang phập phồng gấp gáp. Từng nhịp tim của anh đập nặng nề, dồn dập dội thẳng qua da thịt cô. Trong bóng tối lờ mờ của gian phòng ngủ, Vy nghe rõ tiếng thở dốc đầy thỏa mãn của người đàn ông vừa mới thô bạo chiếm đoạt mình. Anh chồng của cô nằm đó, lừng lững như một khối đá nóng, tỏa ra thứ mùi hăng nồng của mồ hôi đàn ông hòa lẫn với mùi gỗ thông từ xưởng mộc. 

Nơi sâu thẳm trong âm đạo cô, dòng tinh dịch nóng ấm của Kiệt đang chầm chậm rỉ ra. Nó luồn qua mép lồn ướt át, chảy dọc theo đùi trong, tạo thành một vệt dính dấp, nóng rực rồi mát lạnh dần khi tiếp xúc với không khí âm u của căn phòng. Sự nhớp nháp ấy nhắc nhở cô về tội lỗi tày đình vừa mới diễn ra. Vy run rẩy mở miệng, giọng cô mỏng mảnh và đứt quãng, cố gắng đẩy bờ vai rộng của anh ra:

“Kiệt… Nam sắp về rồi… Anh ấy nói sáu giờ…”

Kiệt không đáp ngay. Anh chầm chậm nhấc người ra khỏi cơ thể cô, nằm ngửa ra bên cạnh trên chiếc phản gỗ lim cũ kỹ. Lồng ngực vạm vỡ của anh phập phồng thở dốc, những múi cơ bụng vẫn còn giật nhẹ sau cơn cực khoái điên cuồng. Vy hoảng loạn dùng bàn tay run rẩy chống xuống mặt phản, cố gượng dậy. Cơn bải hoải sau hai lần liên tiếp đạt đến đỉnh điểm khiến hai đầu gối cô bủn rủn, không còn chút sức lực. Mỗi thớ thịt trên người cô đều rã rời, mỏi nhừ. Cô nhìn quanh căn phòng tối tăm của Kiệt, cố tìm lại những mảnh trang phục đã bị anh giật phăng lúc nãy.

Vy bò xuống phản, những ngón chân chạm vào mặt sàn gỗ lạnh ngắt, bám đầy mạt cưa và cát bụi từ xưởng mộc của Kiệt. Cảm giác thô ráp dưới lòng bàn chân làm cô khẽ rùng mình. Trong bóng tối lờ mờ của buổi bình minh chưa hé rạng, cô thấy chiếc quần lanh mỏng của mình nằm vắt vẻo bên thành tủ gỗ, còn chiếc áo bà ba màu nhạt nằm sát mép phản, các cúc áo bị giật đứt văng tung tóe. Đầu óc Vy quay cuồng. Chỉ còn chưa đầy năm mươi phút nữa. Nam lái xe đường dài từ Phan Thiết về, nếu anh không nghỉ dọc đường như mọi khi thì có khi còn sớm hơn.

Vy nhớ lại khuôn mặt vô tư của Nam. Hai năm kết hôn, Nam hiếm khi ở nhà. Những chuyến đi dọc miền đất nước đã biến anh thành một người xa lạ trong chính ngôi nhà của mình. Mỗi lần Nam về, anh chỉ mang theo mùi khói bụi đường trường, mùi dầu mỡ của xe tải và sự mệt mỏi rã rời. Anh ngã lưng xuống giường là ngủ thiếp đi, bỏ mặc cô với những khát khao thầm kín của người đàn bà tuổi hai mươi tư. Sự vô tâm ấy đã đẩy cô vào vòng tay của Kiệt. Kiệt là anh chồng, nhưng anh lại mang một sức hút nam tính hoang dại, trầm lặng và đầy thấu hiểu. Kiệt nhìn thấu sự cô đơn của cô qua từng khe hở của bức vách gỗ ngăn đôi hai gian phòng. Và đêm nay, sự kìm nén suốt bấy lâu đã hoàn toàn sụp đổ.

Nhưng bây giờ, sự kích thích của nhục dục qua đi, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng. Vy nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón tay mình, lòng quặn thắt. Cô đang đứng trong phòng ngủ của anh chồng, cơ thể trần truồng một nửa, lồn vẫn còn sũng nước nhờn và tinh dịch của Kiệt. Nếu Nam bước vào và nhìn thấy cảnh này, cô sẽ không còn mặt mũi nào để sống.

*Bíp! Bíp!*

Tiếng còi xe tải nặng nề, đục ngầu đột ngột dội thẳng vào từ đầu hẻm, xé toạc không gian tĩnh lặng của buổi tờ mờ sáng ở Nhà Bè. Âm thanh ấy khiến cô đứng tim. Chiếc quần lanh vừa nhặt lên tuột khỏi những ngón tay đang run bần bật của cô, rơi xuống sàn bụi.

Tiếng máy nổ ầm ĩ của chiếc xe tải Hyundai 8 tấn quen thuộc đang rống lên. Tiếng động cơ diesel gầm rú mỗi lúc một gần, làm rung chuyển cả những vách gỗ mỏng manh của ngôi nhà ba gian. Bánh xe nghiến sỏi sột soạt ngay trước cổng rào sắt. Nam đã về. Anh về sớm hơn dự tính.

“Anh ấy… anh ấy về rồi…” Vy run rẩy, mặt không còn một giọt máu. Cô quýnh quáng cúi xuống nhặt chiếc quần lanh lên, xỏ chân vào nhưng luống cuống thế nào lại vấp vào mép chiếc chiếu cói trải trên phản, ngã nhào về phía trước. Đầu gối cô đập mạnh xuống nền gỗ đau điếng, nhưng nỗi sợ hãi đã lấn át toàn bộ cảm giác đau đớn thể xác.

Kiệt bật dậy nhanh như một con thú dữ. Anh chụp lấy cánh tay Vy kéo mạnh lên, lực tay thô bạo của anh khiến vai cô đau nhói.

“Mặc đồ vào!” Giọng Kiệt trầm và gắt, không còn vẻ thản nhiên, bất cần thường ngày. Đôi mắt anh sắc sảo quét nhanh qua căn phòng tối. Anh quơ nhanh chiếc quần đùi xám mặc vào người, rồi giật lấy chiếc áo bà ba của Vy nhét mạnh vào tay cô.

Vy vừa xỏ được chiếc quần lanh thì tiếng xích cổng sắt rổn xoảng vang lên bên ngoài. Tiếng chốt cửa cổng bị kéo mạnh, âm thanh kim loại va chạm khô khốc trong buổi sáng sớm khiến Vy rúm người lại. Tiếng bước chân nặng nề của Nam đi ủng cao su nện côm cốp trên sân xi măng ướt nước mưa ngoài hiên. Vy vội vã xỏ tay vào ống áo bà ba. Chiếc áo chỉ mới cài được hai cúc dưới bụng, phần ngực trần căng tròn với hai núm vú vẫn còn sưng đỏ sau cuộc ân ái vẫn phơi ra dưới lớp vải chưa kịp chỉnh tề.

“Vy ơi! Vy!” Tiếng Nam gọi lớn từ phía cửa chính. Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi của một tài xế vừa trải qua một đêm trắng ôm vô lăng trên những cung đường quốc lộ lầy lội. Tiếng chốt cửa sắt rít lên khô khốc khi anh đẩy mạnh cửa bước vào gian giữa nhà.

Vy định lao ra cửa để chạy về phòng mình bên kia vách gỗ, nhưng Kiệt đã giữ chặt vai cô lại. Lối ra phòng khách duy nhất nằm ngay hướng đi của Nam. Nếu Vy bước ra bây giờ, với mái tóc rối bời rủ xuống vai, chiếc áo bà ba cài lệch cúc lộ cả bầu ngực trần, và mùi tinh dịch nồng nặc trên da thịt, Nam sẽ nhận ra ngay lập tức.

“Vào đây!” Kiệt thì thầm sát tai cô. Trước khi Vy kịp phản ứng, bàn tay thô ráp đầy vết chai của Kiệt đã bịt chặt lấy miệng cô, dập tắt tiếng kêu hoảng loạn đang chực chờ thoát ra từ cổ họng. Anh dùng một lực cánh tay mạnh mẽ kéo tuột cô vào góc phòng, ngay sau tấm rèm vải dày cộp, bám đầy bụi bặm và mùi dầu bóng gỗ.

Tấm rèm này vốn dùng để ngăn góc phòng ngủ của Kiệt với đống gỗ vụn và các dụng cụ mộc chưa dùng đến. Không gian phía sau tấm rèm chật chội, ngột ngạt và tối tăm đến mức không thể nhìn rõ ngón tay mình. Vy bị ép chặt vào vòm ngực trần đẫm mồ hôi của Kiệt. Lưng cô áp sát vào bức vách gỗ cũ kỹ, cảm nhận từng thớ gỗ nhám cào nhẹ vào da thịt trần trụi nơi thắt lưng chưa kịp che chắn của chiếc áo bà ba xộc xệch.

Hơi thở nóng hổi của Kiệt phả nhẹ lên đỉnh đầu cô, mang theo mùi nồng hắc của mồ hôi đàn ông trộn lẫn với mùi nhục dục chưa tan. Dương vật của Kiệt, dù đã bắn tinh và mềm đi đôi chút, vẫn còn nóng hổi nằm kẹp giữa hai đùi cô qua lớp vải lanh mỏng. Vy đứng run rẩy, cả người cô áp sát vào thân hình to lớn như một khối đá của anh chồng. Mỗi hơi thở của Kiệt đều làm lồng ngực anh nhấp nhô, cọ sát vào đôi gò bồng đảo đang phập phồng vì sợ hãi của cô. Những hạt bụi cưa liti từ tấm rèm rơi xuống bám vào làn da ướt mồ hôi của hai người, gây ra cảm giác châm chích ngứa ngáy, nhưng Vy không dám cử động dù chỉ một milimet.

Vy cảm nhận rõ ràng sự tương phản giữa hai người đàn ông. Nam ở bên ngoài, đang thở dài, bước chân nặng nề, mệt mỏi vì mưu sinh. Còn Kiệt ở bên trong, cơ thể ngập tràn sức sống dã thú, nóng hổi và săn chắc. Bàn tay Kiệt vẫn bịt chặt miệng cô, ngón tay cái của anh khẽ miết nhẹ lên làn môi dưới ướt át của Vy. Vy có thể ngửi thấy mùi gỗ thông nồng nặc bám trên tay Kiệt, hòa cùng mùi mồ hôi nồng nực của anh. Sự đụng chạm này không chỉ mang lại nỗi sợ hãi mà còn khơi dậy một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng cô. Dương vật của Kiệt qua lớp vải lanh bắt đầu có dấu hiệu rục rịch căng cứng trở lại. Đầu khấc gân guốc của anh tì mạnh vào khe mông Vy, ép sát cô vào vách gỗ. Vy cảm thấy âm đạo mình co thắt nhẹ, nước nhờn lại rỉ ra hòa cùng dòng tinh dịch cũ. Cô xấu hổ nhắm nghiền mắt, cố xua đi những ý nghĩ nhục dục đang trỗi dậy trong hoàn cảnh ngặt nghèo này.

Bên ngoài vách gỗ, tiếng Nam lục lọi bắt đầu vang lên. Vy nhắm chặt mắt, nỗi tội lỗi dâng trào như nước lũ. Chồng cô vừa đi một chuyến xe đường dài suốt đêm, mệt mỏi và kiệt sức trở về nhà, còn cô lại đang trần truồng một nửa, nép sát vào người anh trai chồng sau một cuộc ân ái cuồng nhiệt. Dòng tinh dịch nóng ấm của Kiệt từ sâu trong âm đạo cô vẫn đang trượt dài dọc theo đùi trong, nhớp nháp và mát lạnh dần khi tiếp xúc với không khí âm u phía sau tấm rèm. Vy cắn chặt môi, cố kìm nén cơn run rẩy đang truyền từ gót chân lên tận đỉnh đầu. Cô chỉ sợ mình sẽ phát ra tiếng động, hoặc tệ hơn, mùi tinh dịch nồng nặc đang tỏa ra trong phòng ngủ nhỏ của Kiệt sẽ tố cáo sự phản bội này.

“Vy? Đi đâu rồi ta? Xe còn đậu ngoài kia mà cửa không khóa…” Tiếng Nam lầm bầm, tiếng bước chân của anh tiến gần về phía phòng ngủ của hai vợ chồng. Tiếng cửa gỗ phòng ngủ của Vy bị đẩy ra, cọ sát vào nền gạch phát ra tiếng *ken kết* khô khốc.

Nam bước vào phòng ngủ của hai người. Tiếng anh vỗ mạnh vào chiếc gối, có lẽ để kiểm tra xem có ai vừa nằm đó không. Vy nín thở, hai tay cô bấu chặt lấy bắp tay cuồn cuộn cơ bắp của Kiệt. Da thịt Kiệt nóng như lửa, trái ngược với cơ thể đang lạnh ngắt vì hoảng sợ của cô. Kiệt vẫn đứng im như một bức tượng, cánh tay to khỏe ôm chặt lấy eo Vy, giữ cô áp sát vào bụng mình, không để cô dịch chuyển dù chỉ một milimet.

“Không có trong phòng…” Tiếng Nam vọng ra đầy vẻ mệt mỏi. “Chắc đi chợ sớm rồi.”

Tiếng bước chân của Nam dừng lại ở gian giữa một lát. Tiếng đặt chiếc túi du lịch nặng nề chứa quần áo bẩn xuống sàn gạch đánh *bạch* một cái. Rồi tiếng bước chân hướng thẳng về phía phòng của Kiệt.

“Anh Kiệt? Có nhà không anh?” Nam gọi lớn khi bước đến cửa phòng Kiệt.

Vy siết chặt lấy cánh tay Kiệt, móng tay cắm sâu vào da thịt anh. Kiệt vẫn đứng im như một bức tượng, một tay ôm ngang eo Vy, tay kia vẫn áp hờ trên môi cô để đề phòng cô phát ra bất kỳ tiếng động nào. Cả hai đều nghe rõ tiếng Nam bước vào phòng.

Căn phòng của Kiệt vốn nhỏ, tiếng bước chân của Nam nghe thật gần, chỉ cách tấm rèm vài bước chân. Tiếng Nam lầm bầm: “Anh Kiệt dặn lấy cái chìa khóa hòm để đâu rồi ta… À, chiếc khóa 5700 hôm trước anh bảo để trong hộc tủ phòng anh…”

Tiếng ngăn kéo tủ gỗ bị kéo ra nghe *sột soạt*. Nam bắt đầu lục lọi. Tiếng gỗ va chạm, tiếng những dụng cụ kim loại va vào nhau lách cách.

“Không có ở hộc thứ nhất…” Nam lầm bầm, giọng đầy mệt mỏi của một tài xế thiếu ngủ.

Tiếng ngăn kéo thứ hai bị kéo mạnh ra hơn. Lần này, tiếng lục lọi kéo dài hơn. Nam đang dịch chuyển các xấp giấy tờ cũ, tiếng giấy nhám rách và tiếng cọ xát của đồ vật sắt thép càng khiến Vy muốn phát điên. Đầu cô tựa sát vào xương quai xanh của Kiệt. Dương vật của Kiệt qua lớp vải lanh mỏng dường như lại bắt đầu rục rịch, có phần căng cứng trở lại khi cảm nhận được sự run rẩy và hơi ấm từ mông Vy đang ép sát vào.

Nỗi sợ hãi nghẹt thở lên đến đỉnh điểm khi Nam bắt đầu gõ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ. “Hay là để trên kệ sách?” Tiếng bước chân của Nam di chuyển sang góc bên kia. Tiếng những cuốn sổ tay cũ bị lật qua lật lại, tiếng vài cây bút lăn long lóc trên kệ gỗ rồi rơi bộp xuống sàn.

Vy nhắm nghiền mắt. Qua khe hở nhỏ của tấm rèm bụi bặm, cô thấy cái bóng của Nam in dài trên vách phòng ngủ. Dáng người Nam hơi khòm xuống vì mệt mỏi sau chuyến đi dài. Vy dán chặt mắt vào cái bóng đó, lòng quặn thắt vì dằn vặt. Người chồng cô kết hôn hai năm qua đang đứng cách cô chỉ chưa đầy ba mét, hoàn toàn không hay biết người vợ mình đang trốn sau tấm rèm ngăn đống củi vụn, trong tình trạng không nội y, lồn vẫn còn đầy tinh dịch của anh trai anh ta.

Bàn tay Kiệt luồn ra phía sau, vuốt ve cặp mông tròn trịa của Vy qua lớp quần lanh mỏng. Sự táo tợn của Kiệt trong lúc này khiến Vy rùng mình, cô cố xoay người tránh né nhưng không gian quá hẹp, cô chỉ càng ép sát bầu ngực trần của mình vào lồng ngực rắn chắc của anh. Kiệt ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm:

“Ngoan… đừng động đậy…” Kiệt thì thầm bằng âm lượng nhỏ nhất có thể, chỉ đủ cho hai người nghe thấy.

Vy cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ hay khóc lóc. Cô cảm nhận rõ rệt sự cương cứng của dương vật Kiệt đang thúc mạnh vào khe mông mình. Cảm giác nhục dục cấm kỵ và nỗi sợ hãi tột cùng hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn say đầy tội lỗi.

“Quái lạ, cái chìa khóa 5700 này anh Kiệt cất kỹ thế không biết,” Nam thở dài, tiếng bước chân lại tiến về phía hộc tủ một lần nữa. Anh cúi xuống lầm rầm: “Hay là ở trong cái hộp sắt nhỏ?”

Tiếng chiếc hộp sắt rỉ sét bị mở ra, tiếng những con ốc vít rơi loảng xoảng bên trong. Sự im lặng kéo dài sau mỗi tiếng động của Nam càng kéo căng dây thần kinh của Vy. Cô cảm thấy mồ hôi lạnh từ trán mình chảy dài xuống má, hòa vào hơi ấm nóng từ bàn tay Kiệt đang bịt chặt miệng cô.

Kiệt dùng lực cánh tay nâng nhẹ hông Vy lên, giữ chặt cô sát vào cơ thể vạm vỡ của mình để cô khỏi ngã quỵ vì bủn rủn. Anh tì cằm lên đỉnh đầu Vy, ngực sườn vững chãi che chở cho cô khỏi ánh nhìn tiềm tàng của em trai.

“Không có trong hộc tủ…” Tiếng Nam lầm bầm có vẻ sốt ruột sau vài phút tìm kiếm vô vọng. “Hay anh ấy để ở đằng sau tấm màn này?”

Tiếng bước chân của Nam dịch chuyển. Một cái bóng lớn đổ ập lên tấm rèm vải mỏng trước mặt Vy. Qua khe hở nhỏ của tấm rèm bụi bặm, Vy nhìn thấy rõ bàn tay thô ráp, đầy vết chai của Nam đang giơ lên, đặt lên mép tấm rèm vải, chuẩn bị kéo mạnh ra. Ở phía sau, Vy đứng áp sát vào vòm ngực trần của Kiệt, nín thở cảm nhận dòng tinh dịch ấm vẫn đang rỉ dọc theo đùi trong.