Tấn bước hẳn vào trong, tiếng dép đúc quẹt sột soạt trên nền đất nện ẩm ướt của gian bếp. Ánh mắt gã sắc lẹm, lia một vòng từ đống củi tràm chất cao góc tường rồi dừng trân trân trên khuôn mặt đang đỏ bừng của Son.
Son đứng chết trân trước nồi cơm nghi ngút khói. Hơi nước bốc lên nóng hầm hập, phả thẳng vào mặt, nhưng cái nóng đó chẳng thấm tháp gì so với dòng mồ hôi đang tuôn ra dọc sống lưng, làm chiếc áo bà ba màu nâu sờn dính chặt vào da thịt. Lồng ngực cô phập phồng, hơi thở đứt quãng cố ghìm lại dưới lớp vải ướt đẫm. Dưới lớp váy đen, cô cảm nhận rõ ràng dòng chất lỏng ấm nóng, dính dớp—tinh dịch của Điện hòa với nước nhờn từ lồn cô—đang chầm chậm chảy xuôi theo đùi trong. Cảm giác nhớp nháp ấy như một bằng chứng sống động của tội lỗi vừa xảy ra. Chỉ cần cô nhích chân một chút, vệt chất lỏng ấy sẽ trượt dài xuống bắp chân, để lại dấu vết trên mặt đất nện. Son phải ép chặt hai đùi vào nhau, bấu chặt mười đầu ngón tay vào chiếc đũa bếp bằng tre. Đầu ngón tay cô trắng bệch, cố ghìm cơn run rẩy đang từ xương chậu truyền thẳng lên bả vai. Cô hé miệng thở khẽ, cố điều hòa nhịp tim đang đập liên hồi như trống dồn trong lồng ngực. Mùi tro bếp nóng hổi trộn với mùi khói củi tràm xộc thẳng vào mũi, nhưng cô chỉ nghe thấy mùi tanh nồng của da thịt vừa quyện vào nhau còn vương vất xung quanh.
Đằng sau đống củi tràm, Điện ép sát lưng vào vách lá. Tiếng tim đập của cậu thình thịch bên tai, át cả tiếng củi cháy nổ lép bép trong lò. Cậu vội vã dùng một tay kéo lại cạp quần đùi xộc xệch, ngón tay run lẩy bẩy suýt nữa làm đứt sợi chỉ đỏ đeo ở cổ tay. Cố thở hắt ra thật nhẹ, Điện cúi xuống nhặt vội rổ rau muống sông bên cạnh, cố giữ cho những cọng rau không cọ vào nhau kêu xào xạc. Cậu bước ra ngoài, cố tạo vẻ tự nhiên nhưng hai đầu gối run bần bật. Gương mặt đen nhẻm thường ngày giờ nhợt nhạt, cắt không còn giọt máu. Hai môi cậu mím chặt, mắt dán xuống đất như muốn tìm một kẽ nứt để chui xuống lánh nạn. Cậu thiếu niên mười tám tuổi chưa bao giờ phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn đến thế, chiếc áo ba lỗ đẫm mồ hôi dính chặt vào khuôn ngực đang phập phồng gấp gáp.
"Anh... anh Tấn mới về." Điện lí nhí, đầu cúi gằm, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mặt người anh họ.
Tấn không đáp. Gã đứng khoanh tay trước ngực, dáng người to lớn che khuất nửa ánh sáng le lói từ ngoài cửa bếp rọi vào. Gã nhìn Điện từ đầu đến chân, dừng lại thật lâu ở chiếc áo ba lỗ sờn rách đẫm mồ hôi và cái quần đùi dính vài cọng cỏ khô cùng vệt nước sẫm màu đáng ngờ ngay trước cạp quần. Ánh mắt Tấn tối sầm lại, chứa đựng một sự phán xét âm thầm nhưng đầy áp lực. Gã bước dịch về phía đống củi tràm, gót dép đúc nện xuống nền đất nghe bình bịch đầy đe dọa. Sự nghi ngờ hiện rõ trong từng nếp nhăn trên trán Tấn, gã khịt mũi một cái, như ngửi thấy thứ mùi vị không bình thường trong gian bếp chật hẹp này.
"Mày làm cái gì trong hốc củi đó vậy Điện?" Giọng Tấn trầm và nặng nề, mang theo sự ngờ vực rõ rệt, từng chữ thốt ra như nện xuống nền đất bếp.
"Dạ... con bưng rổ rau vô... thấy đống củi đổ nên... nên con xếp lại giùm dì Son." Điện lúng túng, bàn tay nắm chặt quai rổ rau đến mức gân xanh nổi lên trên mu bàn tay đen nhẻm, giọng nói run rẩy phản bội lại lời nói dối vụng về của cậu. Cậu khẽ dịch chân, cố che đi đũng quần vẫn còn hơi ẩm ướt của mình.
Tấn nheo mắt, bước tới thêm một bước. Khoảng cách gần hơn khiến Son giật thót mình. Cô ngửi thấy cả mùi bùn đất cát trên người Tấn quyện với mùi củi khô. Nỗi sợ bị phát hiện lấn át cả lý trí, Son vội vàng bước lên chắn giữa anh trai và Điện. Tay cô vẫn cầm đôi đũa bếp đảo mạnh vào nồi cơm, tạo ra những tiếng sột soạt liên hồi để khỏa lấp sự căng thẳng đang bao trùm gian bếp. Hai đùi cô vẫn phải ghì chặt, giữ cho dòng dịch nhờn không chảy tràn xuống gót chân.
"Nồi cơm chín chưa Son? Sao tao thấy mày thở dốc dữ vậy? Mặt mày đỏ gay, mồ hôi mồ kê nhễ nhại như mới chạy giặc về." Tấn quay sang tra hỏi em gái, mắt gặng nhìn vệt mồ hôi đầm đìa trên trán cô trượt xuống cằm, nhỏ giọt xuống sàn đất. Ánh mắt gã hạ thấp xuống, nhìn vào cổ áo bà ba của cô đang trễ tràng, để lộ vùng da thịt đỏ ửng vì những cái hôn vội vã của Điện lúc nãy.
Son nuốt nước bọt, cố giữ giọng bình tĩnh để không lộ ra sự hốt hoảng: "Bếp lò nóng hừng hực, củi tràm này còn hơi ướt nên khói quá trời. Tao chụm lửa muốn hụt hơi chứ chạy giặc gì. Điện nó qua phụ tao nhặt rau, sẵn xếp củi giùm. Anh đi làm rẫy về mệt thì ra nhà trước uống nước đi, cơm chín tới liền giờ." Cô cố ý đứng nghiêng người, che khuất tầm nhìn của Tấn hướng về phía góc tối sau đống củi, nơi hơi ấm tội lỗi vẫn chưa kịp nguội hẳn.
Tấn nhìn vệt mồ hôi chảy dài trên cổ Son, trượt vào trong cổ áo bà ba hơi trễ, lộ ra nốt ruồi duyên nơi xương quai xanh đang phập phồng mạnh mẽ theo từng nhịp thở dốc. Ánh mắt gã đầy vẻ dò xét, lướt qua làn da bóng nhẫy của em gái rồi quay sang Điện, giọng lạnh nhạt: "Xếp xong rồi thì về bên nhà mày đi. Chiều tối rồi còn luẩn quẩn bên đây làm gì. Đàn ông con trai không lo phụ việc bên nhà, suốt ngày bám váy đàn bà."
Điện như được đại xá, vội vàng đặt rổ rau xuống cạnh sàn nước rồi cúi đầu đi thẳng ra cửa sau, bước chân nhanh như chạy. Cậu không dám ngoái đầu lại nhìn Son lấy một lần, bóng dáng cao gầy lủi nhanh vào bóng chiều chạng vạng. Tấn nhìn theo bóng Điện khuất sau hàng rào dâm bụt, rồi quay lại nhìn Son một lượt nữa. Ánh mắt gã dừng lại ở nếp váy đen của cô, hơi nhíu mày như đang đánh giá điều gì đó rồi mới lững thững đi lên nhà trên. Tiếng dép đúc xa dần, tiếng bước chân nện lên ván sàn nhà trên nghe rầm rập rồi im bặt.
Son thở phào một hơi dài, hai chân cô bủn rủn suýt nữa quỵ xuống đất. Cô vịn tay vào mép sàn nước bằng xi măng lạnh ngắt để giữ thăng bằng. Vạt váy đen dán chặt vào đùi sau, mang theo cảm giác lạnh buốt khi lớp nước nhờn bắt đầu nguội đi. Cơn co thắt từ lồn vẫn còn âm ỉ, giờ đây chuyển thành nỗi sợ hãi tột cùng chạy dọc sống lưng. Cô cúi đầu nhìn xuống đất nện, tim đập thình thịch khi nhận ra dưới chân mình, ngay mép sàn nước, có những giọt nước đùng đục đang ngấm dần vào đất.
Vừa lúc đó, Lành—chị dâu mới của cô—từ buồng trên đi xuống bếp. Lành mặc chiếc áo bà ba màu vàng chanh nổi bật, tóc kẹp gọn gàng, mắt sắc như dao cau. Thị bước đi nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động, khiến Son giật mình khi thấy bóng thị đổ dài trên sàn nước. Lành không vội nói gì, thị lững thững đi vòng quanh bếp, đảo mắt nhìn từ góc củi tràm sang đến nồi cơm đang bốc khói nghi ngút.
Lành đi thẳng đến góc sàn nước gần đống củi tràm, định lấy gáo dừa múc nước rửa tay. Vừa bước tới, chân Lành khựng lại. Ánh mắt thị dán chặt vào một vệt nước lạ đọng trên nền đất nện ngay sát mép ván bếp, chỗ lúc nãy Son và Điện đứng. Vệt nước dính dính, đùng đục, pha lẫn chút nhớt bóng loáng đang chầm chậm thấm vào đất ẩm, nhưng tốc độ thấm rất chậm vì độ đậm đặc của nó. Khác với nước lã thông thường, vệt nước này hơi keo lại, phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà.
Lành cúi xuống, khịt khịt mũi ngửi. Một thứ mùi tanh nồng, ngai ngái kỳ lạ trộn lẫn với mùi tro bếp và khói củi tràm xộc thẳng vào mũi thị. Đó không phải mùi nước lã, cũng chẳng phải mùi dầu mỡ nấu ăn. Nó là mùi của da thịt, của sự hoang dại vừa được giải tỏa. Lành ngẩng đầu lên, ánh mắt nghi ngờ quét qua chiếc váy đen của Son đang có một vệt ướt sẫm nhẹ ở phía sau mông, ngay chỗ đùi trong tiếp giáp với vạt váy. Nụ cười trên môi thị nhếch lên, đầy vẻ chế giễu và đắc ý.
"Ủa Son, nước gì đổ ra sàn bếp đây nè? Mùi gì tanh rình vậy mày?" Lành hỏi, giọng điệu kéo dài đầy ẩn ý, mắt liếc từ vệt nước dưới đất lên khuôn mặt vẫn còn vương nét hoảng hốt của cô em chồng. Thị tiến lại gần Son, cố tình ngửi nhẹ như muốn tìm kiếm thứ mùi hương tội lỗi trên cơ thể cô.
Son giật thót, mặt tái mét. Cô vội vàng cầm gáo dừa múc nước dội mạnh lên vệt đất đó, dòng nước rửa trôi vệt dơ bẩn chìm sâu vào lòng đất nện xám xịt, xóa sạch dấu vết trước khi Lành kịp nhìn kỹ hơn. Động tác của cô quá vội vã, khiến nước bắn cả lên vạt váy đen và chân Lành.
"Nước luộc cá trê lúc nãy tao rửa nồi đổ ra chứ nước gì. Chị Lành hỏi ngộ. Mau dọn chén đũa lên nhà trên ăn cơm kìa, để anh Tấn đợi." Son gắt nhẹ, quay lưng về phía chị dâu để giấu đi sự chột dạ đang hiển hiện trên mặt. Tay cô run lên khi cầm đống bát đĩa sành xếp vào rổ, tiếng bát đĩa va vào nhau cạch cạch khô khốc.
Lành không nói gì thêm, chỉ bĩu môi một cái rồi đi thẳng lên nhà trên. Nhưng ánh mắt khinh khỉnh và nụ cười nửa miệng của thị trước khi đi khiến Son lạnh sống lưng. Son biết chuyện này chắc chắn sẽ không dừng lại ở đó. Sự nghi ngờ của Lành giống như một lưỡi dao sắc lẹm, sẵn sàng đâm sau lưng cô bất cứ lúc nào. Sự ghen ghét của người chị dâu mới về nhà chồng luôn tìm kiếm một kẽ hở để hạ bệ cô em chồng quá lứa lỡ thì.
Từ gian bếp tối, Son cố căng tai nghe ngóng tiếng động phía nhà trên. Cô đứng tựa lưng vào cột bếp bằng tre, hai tay ôm lấy ngực để ngăn tiếng thở dốc. Qua vách lá thưa ngăn cách giữa bếp và buồng mẹ, tiếng Lành thì thầm to nhỏ với bà Hai—mẹ của Son—vang lên rì rầm, xen lẫn tiếng gió thổi luồn qua kẽ lá. Giọng Lành lanh lảnh nhưng cố ghìm lại, nghe như tiếng rắn bò qua đám lá khô.
"Mẹ coi lại con Son với thằng Điện đi... Dạo này con thấy tụi nó ngộ lắm. Đi rẫy khóm rẫy mía gì mà cứ dính lấy nhau tới tối mịt mới chịu về. Hồi nãy con xuống bếp thấy hai đứa tụi nó lóng ngóng sau đống củi, mặt đứa nào đứa nấy đỏ gay, thở không ra hơi... Con Son thì váy áo xộc xệch, còn thằng Điện thì mặt cắt không còn giọt máu. Con nhìn mà thấy chướng mắt quá trời."
Tiếng bà Hai thở dài húng hắng ho, giọng bà khàn đặc vì chứng hen suyễn kinh niên: "Mày đừng có nói bậy bạ mang tiếng cho em nó. Thằng Điện là cháu họ bên nhà chồng tao, tụi nó đi làm phụ giúp nhau chứ có gì đâu. Con Son nó cũng lớn rồi, biết chừng mực. Mày mới về làm dâu, đừng có đặt điều làm xào xáo nhà cửa."
"Thì con nói vậy cho mẹ để ý, chứ con thấy vệt nước dưới sàn bếp hồi nãy lạ lùng lắm... Mùi tanh rình y như mùi... Mẹ biết rồi đó. Con Son lớn tuổi đầu rồi chưa chồng, thằng Điện thì đang tuổi ăn tuổi lớn, củi khô gần lửa thế nào cũng có ngày bén. Để thiên hạ đồn ra ngoài thì nhục mặt cái nhà này. Con chỉ lo cho cái danh tiếng của nhà mình thôi, chứ con được cái lợi lộc gì đâu." Tiếng Lành vẫn ra rả, từng lời nói như đổ thêm dầu vào lửa, xoáy sâu vào nỗi lo sợ lớn nhất của người mẹ già.
Son đứng trong bếp, tay cầm chiếc giẻ lau bát mà run bần bật. Nước mắt cô chực trào ra vì nhục nhã và lo sợ. Cô thầm rủa sả sự bất cẩn của mình và Điện. Sự hoan lạc chớp nhoáng dưới bếp khi nãy giờ đây biến thành một gánh nặng đè trĩu lên vai. Nếu chuyện này vỡ lở, cô sẽ không còn mặt mũi nào sống ở cái xứ Vĩnh Bình Nam này nữa. Người ta sẽ chửi rủa cô là con đàn bà lăng loàn, dụ dỗ đứa cháu họ đáng tuổi em mình. Cô nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp của mình, cảm thấy một nỗi ghê tởm chính bản thân nhưng sâu thẳm trong lòng, sự thèm khát thể xác mà Điện mang lại vẫn cào xé dữ dội.
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Căn nhà lá ba gian tối om, chỉ có ngọn đèn dầu hột vịt tù mù đặt giữa mâm cơm, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt. Son ngồi bên mâm cơm, cổ họng nghẹn đắng, nuốt miếng cơm chan nước kho quẹt mà nghe như nhai cát. Cả nhà không ai nói với ai câu nào, chỉ có tiếng nhai nhồm nhoàm của Tấn và tiếng bát đũa khua vào nhau cọc cạch nghe khô khốc. Ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu hắt lên những gương mặt lầm lì, biến bóng của họ trên vách lá thành những hình thù dị dạng, đung đưa theo từng cơn gió luồn qua khe liếp.
Ánh mắt Lành thỉnh thoảng lại liếc qua phía Son đầy dò xét. Mỗi lần Son định gắp thức ăn, Lành lại tặc lưỡi một cái, hoặc giả vờ gắp thức ăn cho Tấn rồi nhìn em chồng bằng ánh mắt giễu cợt. Tấn thì im lặng, gã ăn rất nhanh, đôi mắt thỉnh thoảng lại nhìn chăm chăm vào khoảng không trước mặt, biểu cảm lầm lì khiến người ta không thể đoán được gã đang nghĩ gì. Thi thoảng gã lại liếc nhìn cổ áo Son, nơi những dấu vết đỏ ửng đã được cô kéo cao vạt áo để che đi.
Bà Hai ngồi ở đầu mâm, hầu như không đụng đũa. Bà chỉ ăn vài thìa cơm rồi đặt bát xuống, tiếng ho khục khị thỉnh thoảng lại vang lên làm chao ôi ngọn lửa đèn dầu. Mỗi tiếng ho của bà như nện một đòn nặng nề vào lồng ngực đang căng thẳng của Son. Son cảm nhận rõ rệt lớp tinh dịch khô đi dưới váy đùi mình, tạo thành một mảng da căng cứng, ngứa ngáy và nhớp nháp khó chịu vô cùng. Cô chỉ muốn bữa ăn kết thúc thật nhanh để ra sàn nước cọ rửa thân thể.
"Dạo này tao thấy thằng Điện siêng năng đột xuất." Lành bất ngờ lên tiếng, vừa gắp một miếng cá lóc kho đặt vào chén Tấn, vừa liếc xéo qua Son. "Bình thường bên nhà nó thiếu gì việc, vậy mà cứ hở ra là chạy qua đây phụ dì Son. Chịu khó ghê nơi, nắng nôi rát mặt mà hai dì cháu cứ dính lấy nhau ngoài rẫy khóm."
Tấn dừng đũa, nhai chậm lại. Đôi mắt gã chầm chậm hướng về phía em gái mình.
Son cứng họng, cúi gằm mặt xuống chén cơm nguội ngắt: "Nó... nó ngoan, thấy nhà mình neo đơn thì phụ thôi. Chị Lành không ăn thì thôi, nói bóng gió làm gì."
"Tao nói bóng gió hồi nào?" Lành nhướn mày, giọng lanh lảnh. "Tao khen nó ngoan mà. Có điều, đàn ông con trai mười tám tuổi đầu, trổ mã cao lớn vậy rồi, đi đâu cũng bám lấy dì họ. Thiên hạ người ta đi ngang rẫy khóm nhìn vô lại tưởng..."
"Lành!" Bà Hai gõ mạnh đôi đũa tre xuống mâm cơm. Tiếng gõ khô khốc cắt ngang lời Lành. "Ăn cơm đi. Chuyện nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường, mày làm dâu mà suốt ngày cứ xách mé chuyện em út là sao?"
Lành bĩu môi, nín thinh gắp rau ăn nhưng ánh mắt vẫn đong đưa đầy đắc ý. Tấn gầm gừ một tiếng trong cổ họng, gã lùa nốt chén cơm rồi đứng dậy, xách chiếc ghế gỗ ra trước hiên nhà ngồi hút thuốc. Mùi thuốc lá rế khét lẹt bay vào nhà, quyện với mùi dầu hột vịt tù mù tạo nên một thứ không khí đặc quánh, khó thở.
Bữa cơm kết thúc trong sự im lặng nặng nề. Son vội vàng thu dọn bát đĩa bê xuống sàn nước phía sau nhà. Ánh trăng non le lói chỉ đủ soi sáng vệt xi măng lạnh ngắt của sàn nước. Cô rửa chén mà tay run bần bật, tiếng gốm sứ va vào nhau cạch cạch.
Lành bước xuống bếp, cầm chiếc khăn lau tay, đứng tựa cửa nhìn ra ngoài: "Rửa cho sạch nghe cưng. Rửa không sạch là mùi tanh nó còn vương lại hoài, người ta ngửi thấy người ta cười cho đó."
Nói xong, Lành cười khẩy một tiếng rồi lững thững đi lên buồng trong với Tấn. Son cắn chặt môi đến bật máu để không thốt lên lời chửi rủa. Chờ Lành đi hẳn, cô vội vàng múc từng gáo nước giếng lạnh ngắt, dội liên tục lên đùi trong và vùng kín của mình. Nước lạnh buốt dội vào da thịt nhạy cảm làm cô rùng mình. Cô dùng tay chà xát thật mạnh để xóa sạch lớp dịch khô dính dớp của Điện, nước chảy tràn xuống kẽ đất bên dưới vách tre, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng đang gặm nhấm tâm can cô.
Sau khi thay chiếc váy đen sạch sẽ, Son đi vào nhà. Vừa bước qua gian giữa, giọng bà Hai khàn khàn vọng ra từ gian buồng tối om:
"Son... vô buồng tao biểu."
Tim Son như rớt một nhịp. Cô đứng lặng ngoài cửa buồng một lúc, cố hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh rồi mới vén tấm màn vải sờn bước vào.
Căn buồng nhỏ chỉ có chiếc giường tre cũ kỹ và một tủ gỗ nhỏ. Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn dầu ngoài nhà trên hắt vào qua khe màn, chiếu nghiêng lên gương mặt nhăn nheo, sạm đen của bà Hai đang ngồi bó gối trên giường. Mùi dầu gió xanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi Son, thứ mùi quen thuộc mỗi khi mẹ cô lên cơn hen suyễn dữ dội.
Bà Hai không ngẩng đầu lên, tay bà run run xoa lồng ngực gầy guộc: "Khép cửa buồng lại."
Son bước tới, kéo cánh cửa buồng bằng ván ép khép chặt lại. Không gian lập tức chìm vào bóng tối dày đặc, chỉ còn tiếng thở khò khè, nặng nhọc của người mẹ già.
"Mẹ... mẹ kêu con có chuyện gì?" Son lí nhí, hai tay đan chặt vào nhau trước bụng.
Bà Hai im lặng một hồi lâu. Tiếng gió luồn qua vách lá thưa xào xạc bên ngoài càng làm cho không gian thêm phần ngột ngạt. Cuối cùng, bà ngẩng lên, đôi mắt mờ đục nhìn thẳng vào bóng tối nơi Son đang đứng.
"Mày gạt được thằng Tấn, gạt được thiên hạ, chứ làm sao gạt được tao hả Son?" Giọng bà Hai thấp nhưng sắc như dao găm. "Tao đẻ mày ra, nuôi mày hai mươi tám năm trời. Ánh mắt mày, dáng đi của mày thế nào tao nhìn là biết liền."
Son tái mét mặt mày, cố gượng giọng: "Mẹ nói gì con không hiểu. Con có làm gì đâu mà gạt mẹ..."
"Mày còn chối!" Bà Hai thình thịch đập tay xuống mặt phản tre kêu lớn. Cơn ho lập tức kéo đến khiến bà khục khị co rúm người lại. Son định bước tới vuốt lưng cho mẹ nhưng bà Hai xua tay gạt ra, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và giận dữ. "Chiều nay... tao quét sân trước. Nhưng tao đâu có điếc. Tiếng động lạ dưới bếp, tiếng thở dốc của mày... rồi thằng Điện mặt cắt không còn giọt máu chạy ra ngoài. Thêm vệt nước tanh rình mà con Lành nói... Mày nghĩ tao là bà già lú lẫn rồi sao?"
Nước mắt Son bắt đầu trào ra, lăn dài trên gò má nóng bừng. Cô đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Sự nhục nhã ê chề đè nặng lên vai khiến cô không thể ngẩng đầu lên nổi.
Bà Hai chỉ tay vào mặt con gái, giọng nghẹn ngào vì tức giận: "Thằng Điện nó là cháu họ bên nhà chồng tao! Nó đáng tuổi em mày, tuổi con cháu mày! Nó mới mười mốt, mười tám tuổi đầu, còn đi học đi làm, chưa biết sự đời. Sao mày dám... sao mày dám làm cái chuyện luân thường đạo lý không dung thứ đó hả Son? Mày thèm khát đàn ông đến mức đó sao?"
"Mẹ... con xin mẹ..." Son quỳ sụp xuống cạnh giường tre, bấu chặt lấy vạt áo bà Hai, khóc không thành tiếng. "Con sai rồi... Con xin mẹ đừng nói cho ai biết... Con lạy mẹ..."
"Mày biết sai mà mày còn dám làm à?" Bà Hai gạt tay cô ra, nước mắt của người mẹ già cũng trào ra, len lỏi qua những nếp nhăn xô lệch. "Cái nhà này ba đời làm ăn lương thiện, anh trai mày vừa mới cưới vợ chưa được bao lâu. Nếu chuyện này đồn ra ngoài, con Lành nó đi rêu rao khắp cái xứ Vĩnh Bình Nam này, thì tao biết giấu cái mặt già này đi đâu? Anh trai mày làm sao nhìn mặt bà con chòm xóm? Người ta sẽ chửi mày là con đàn bà lăng loàn, chửi cái nhà này vô giáo dục, dụ dỗ con nít!"
Mỗi lời bà Hai thốt ra như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Son. Cô biết mẹ mình nói đúng. Ở cái vùng quê sông nước hẻo lánh này, định kiến xã hội khắt khe đến mức có thể dồn một con người vào đường cùng. Danh dự của gia đình lớn hơn mạng sống.
Bà Hai hít một hơi thật sâu để ngăn cơn ho đang dâng lên trong cổ họng. Bà nhìn chăm chăm vào mái đầu búi cao của con gái đang gục sát đất, giọng bà lạnh lùng và dứt khoát:
"Từ ngày mai, cấm tuyệt đối mày không được đi rẫy khóm, đi câu cá chung với thằng Điện nữa. Tao sẽ bảo thằng Tấn tự đi làm một mình. Còn mày, ở nhà dệt chiếu với tao, hoặc ra chợ bán khóm. Tao sẽ qua nói chuyện với má thằng Điện, kêu nó đi làm rẫy bên đằng nội nó, không cho qua đây nữa."
Son ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu, đầy vẻ khẩn cầu: "Mẹ... má thằng Điện mà biết... thì chuyện này cũng vỡ lở..."
"Tao tự biết cách nói khéo để tụi nó không nghi ngờ." Bà Hai nghiến răng, cúi xuống sát mặt Son, hơi thở nồng mùi dầu gió phả vào mặt cô. "Nhưng tao cảnh cáo mày. Đây là lần cuối cùng tao giữ thể diện cho mày. Nếu từ nay về sau, tao còn thấy mày luẩn quẩn, bén mảng lại gần thằng Điện, tao sẽ thắt cổ tự tử ngay tại cái nhà này cho mày vừa lòng!"
Son chết lặng, toàn thân đông cứng trước lời đe dọa khủng khiếp của người mẹ. Cô nhìn gương mặt cương quyết nhưng đầy đau đớn của bà Hai trong bóng tối tù mù, biết rằng ranh giới dục vọng giữa cô và Điện giờ đây đã bị chặn đứng bởi một bản án mạng sống.