Nghe chương 6

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hùng ghì chặt lấy cạnh gỗ mục nát của cánh cửa lán lá hoang, dùng chút sức tàn dư đẩy mạnh cho hai mép cửa khép khít vào nhau. Tiếng kẹt kẹt khô khốc của chiếc bản lề tre rít lên trong sương sớm, nghe buốt nhói như răng cưa cưa vào da thịt. Hai bàn tay anh run lên, lập tức siết chặt lấy hai vạt áo quân phục sờn cũ, cố kéo hai mép vải thô ráp đè lên nhau để che đi khoảng lồng ngực trống hoác. Chiếc khuy nhựa thứ hai ở ngực đã biến mất, chỉ còn lại những sợi chỉ đứt tung xơ xác, dấu tích của những cú giật cuồng nhiệt trong trận mây mưa dữ dội vừa kết thúc. Hơi lạnh luồn qua khe lá ập thẳng vào da thịt Hùng. Lớp mồ hôi nóng hổi bao phủ lồng ngực vạm vỡ của anh chưa kịp khô gặp luồng khí lạnh đột ngột khiến anh khẽ rùng mình, nhưng cái lạnh bên ngoài không dập tắt được hơi nóng hầm hập vẫn tỏa ra từ sâu trong lồng ngực. Anh nện từng bước chân nặng nề trên nền bùn nhão dẻo quánh, cố tình hướng mắt về phía con đường mòn phía trước, ép bản thân không được quay đầu nhìn lại căn chòi nhỏ để trốn tránh sự lưu luyến đang trì kéo đôi chân.

Trong lán, Út Út nhỏm dậy từ tấm phản tre kẽo kẹt. Cơ thể trần trụi của cô khẽ run lên bần bật khi luồng gió lạnh từ khe hở vách lá tràn vào, mơn trớn lên những vùng da thịt còn nóng hổi. Tấm phản tre xộc xệch bám đầy những chiếc lá tràm khô rụng xuống từ mái lá dột nát sau trận mưa rừng. Cô ngồi bó gối, hai đầu gối trắng ngần ép chặt vào khuôn ngực còn hằn rõ những vết cắn đỏ ửng, dấu vết của những nụ hôn ngấu nghiến mà Hùng đã để lại. Vùng âm đạo của cô ê ẩm, có cảm giác trướng nhẹ và đau rát nhẹ sau những cú thúc mạnh mẽ, liên tục của anh. Dưới đùi non và kẽ chân cô, chất dịch hỗn hợp giữa tinh dịch nồng ấm của anh và dâm thủy của cô bắt đầu nguội dần, dính dấp và nhớp nháp, chảy thành từng vệt dài dọc theo bắp chân rồi thấm xuống tấm phản tre ẩm mục. Cô thở gấp, lồng ngực phập phồng theo từng cơn run rẩy. Cô luồn những ngón tay thon thả xuống nền đất ẩm ướt đầy lá tràm khô dưới chân phản, vô thức tìm kiếm một cái gì đó của anh. Ngón tay cô chạm trúng một vật nhỏ, tròn và cứng, nằm sâu trong kẽ đất sát chân cột phản.

Cô nhấc nó lên, đưa sát mắt nhìn trong ánh sáng ban mai lờ mờ đang hắt qua khe liếp. Đó là chiếc khuy nhựa màu xanh cỏ úa sứt mất một góc nhỏ, sợi chỉ đứt vẫn còn tua rua ở bốn lỗ khuy. Út Út vội vàng nhét chiếc khuy vào trong túi ngực của chiếc áo bà ba đen rách nát, áp sát nó vào làn da mịn màng nơi bầu ngực trần của mình. Hơi nóng từ chiếc khuy áo nhựa như vẫn còn truyền dẫn dư vị của những cú thúc mạnh mẽ, của luồng tinh dịch nồng ấm mà anh đã phóng sâu vào âm đạo cô chỉ vài giờ trước. Mỗi nhịp thở của cô làm túi áo phập phồng, cạnh sắc sứt mẻ của chiếc khuy nhựa cọ vào bầu ngực trần mềm mại, tạo nên một cảm giác vừa đau nhẹ vừa kích thích, liên tục nhắc nhở cô về sự chiếm đoạt đầy dục tính đêm qua. Út Út vội kéo hai tà áo bà ba che lại cơ thể, nhanh chóng lách mình qua lối cửa sau, chạy tắt qua những gốc tràm cằn cỗi để ra phía bến sông, gấu quần đen của cô lập tức bám đầy bùn non lạnh buốt.

Bùn dẻo quánh kẹp chặt lấy bàn chân trần của cô, lạnh ngắt và nhớp nháp. Mỗi bước chạy, Út Út lại cảm nhận rõ ràng luồng chất dịch ấm nóng của Hùng đang rỉ dần ra khỏi âm đạo, chảy dọc theo đùi trong. Cảm giác ấy khiến cô xấu hổ nhưng cũng đầy đê mê, như thể Hùng vẫn đang hiện hữu bên trong cơ thể cô, chiếm đoạt cô bằng phần nam tính cứng rắn của anh. Cô chạy băng qua những bụi gai tràm cào xước cả da chân, nước mắt sinh ra từ nỗi sợ hãi mơ hồ và lòng khao khát thể xác vẫn chưa nguội lạnh. Cô nghĩ đến trận đánh sắp tới. Hùng sẽ lao vào nơi làn đạn dày đặc nhất, tấm lưng vạm vỡ đẫm mồ hôi của anh sẽ phải đối mặt với họng súng của quân thù. Liệu anh có thể sống sót trở về? Hay chiếc khuy áo sứt góc này sẽ trở thành kỷ vật duy nhất cô còn giữ lại được của anh trên cõi đời này? Út Út cắn chặt môi để ngăn tiếng khóc bật ra, bàn tay ghì chặt lấy túi ngực áo bà ba, nơi chiếc khuy áo đang cắm sâu vào da thịt bầu ngực như một lời đính ước bằng máu và xác thịt.

Hùng vừa đi vừa cố miết chặt hai vạt áo quân phục vào nhau nhưng không có khuy giữ, vạt áo cứ liên tục hé mở theo mỗi bước chân dồn dập. Gương mặt anh sạm đi dưới ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh. Đầu óc Hùng vẫn còn quay cuồng trong thứ cảm giác nhớp nháp, nóng bỏng của đêm qua. Vết cắn của Út Út trên cổ anh, ngay dưới xương quai xanh, giờ đây đang tấy đỏ và đau rát lên mỗi khi vạt cổ áo thô ráp cọ sát vào. Cảm giác ê ẩm ở vùng thắt lưng và sự mệt mỏi ngọt ngào của da thịt sau một đêm hoạt động liên tục với nhiều tư thế từ truyền thống đến úp thìa vẫn còn đọng lại rõ rệt trong từng thớ cơ vạm vỡ. Anh cúi đầu, bước thật nhanh trên con đường mòn đầy bùn nhão, cố xua đi hình ảnh đôi chân trần của cô quấn chặt lấy hông mình dưới mái lá dột nát. Càng đến gần khu vực đóng quân, nỗi lo sợ dâng lên lấp đầy lồng ngực Hùng theo từng nhịp chân bước vội.

Đi trên con đường mòn trơn trượt, anh biết mình vừa thực hiện một hành vi liều lĩnh đến điên rồ. Kỷ luật chiến trường Đồng Tháp Mười vô cùng nghiêm khắc, bất kỳ sự vắng mặt không lý do nào trước giờ xuất kích đều có thể bị quy vào tội đào ngũ hoặc vô kỷ luật, nhẹ thì bị kiểm điểm trước toàn đơn vị, nặng thì bị kỷ luật thép trừng phạt. Nhưng đêm qua, khi nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên má Út Út và nghĩ đến việc bản thân có thể nằm lại dưới lòng đất sình lầy này sau trận đánh hôm nay, bản năng sinh tồn và khao khát được cắm sâu dương vật vào âm đạo cô đã thiêu rụi mọi lý trí của anh. Anh cần hơi ấm đó để biết mình còn sống. Anh cần cảm nhận sự co bóp nóng ấm từ sâu trong cơ thể cô để xua đi cái lạnh lẽo của cái chết đang rình rập ngoài kia.

Hùng dừng lại bên một bụi tràm rậm rạp, cúi xuống tìm kiếm xung quanh. Anh nhặt được một sợi dây kẽm nhỏ hoen gỉ nằm lẫn trong đám lá mục bên đường. Những ngón tay thô ráp, bám đầy bùn đất của anh khéo léo uốn cong sợi kẽm, xỏ qua lỗ khuy bị đứt để buộc tạm hai vạt áo quân phục lại với nhau. Sợi kẽm lạnh ngắt cọ sát vào làn da nóng hổi ở ngực làm anh khẽ rùng mình, nhưng nó đã giúp che đi vết cắn đỏ ửng trên cổ trước khi anh bước vào phạm vi đóng quân. Anh hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn xạ rồi bước tiếp.

Trạm tập kết quân hiện ra sau những lùm tre nước. Sương mù dày đặc bao phủ lấy những chiếc võng nilon căng tạm bợ giữa hai thân tràm. Tiếng lách cách của kim loại va vào nhau, tiếng kiểm tra khóa nòng súng vang lên khô khốc trong bầu không khí trước giờ xuất kích. Những người lính đang chuẩn bị trang bị, khuôn mặt ai nấy đều căng thẳng và nghiêm nghị. Hùng cố giữ nét mặt bình thản, bước đến gần hòm đạn gỗ đặt cạnh gốc cây cổ thụ để lấy thêm băng đạn dự phòng.

"Đi đâu mà từ đêm qua tới giờ mới mò mặt về hả Hùng?"

Giọng nói cộc lốc, khàn khàn của Hoài – tiểu đội trưởng tiểu đội trinh sát, một người lính cựu đầy kinh nghiệm và vô cùng nghiêm khắc – vang lên ngay phía sau lưng anh. Hoài đang ngồi trên một khúc gỗ mục, tay cầm chiếc giẻ dầu miết mạnh lên khóa nòng khẩu AK-47. Đôi mắt sắc như dao cau của gã không nhìn súng mà đổ dồn vào khuôn mặt đầy mệt mỏi và vạt áo xộc xệch của Hùng.

Hùng khựng lại một nhịp, bả vai vạm vỡ khẽ căng lên dưới lớp quân phục sờn. Anh cố lấy giọng tự nhiên nhất có thể để trả lời:

"Báo cáo tiểu đội trưởng, tôi đi trinh sát lại hướng rút lui dọc theo rạch Xẻo Bít. Đêm qua mưa lớn quá, nước dâng nhanh nên tôi phải kẹt lại bên vạt tràm phía tây để quan sát động tĩnh của đồn lính bảo an."

Hoài không nói gì ngay. Gã đứng dậy, phủi nhẹ lớp lá tràm khô bám trên quần, rồi bước từng bước chậm rãi đến trước mặt Hùng. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Mùi sương sớm lạnh lẽo quyện với mùi dầu súng nồng hắc bao trùm lấy họ. Ánh mắt Hoài chậm rãi quét từ đầu xuống chân Hùng, rồi dừng lại thật lâu ở khoảng ngực hở khuy áo của anh. Ở khoảng hở ấy, làn da ngăm đen rám nắng của Hùng lộ ra phập phồng theo từng nhịp thở dồn nén. Và rõ ràng nhất, ngay sát xương quai xanh, một vết đỏ thẫm hình dấu răng lún sâu vào da thịt, bắt đầu chuyển sang màu tím bầm dưới ánh sáng ban mai. Đó không phải vết xước do gai tràm, cũng không phải vết cắn của vắt hay muỗi rừng. Nó là dấu vết của sự chiếm đoạt, của những nụ hôn điên cuồng và những tiếng rên rỉ nghẹn ngào mà Út Út đã để lại trên người anh trong cơn đê mê thể xác.

Hoài nhếch mép, một nụ cười đầy ẩn ý và lạnh lùng xuất hiện trên gương mặt đầy sẹo của gã. Gã đưa ngón tay trỏ thô ráp, nứt nẻ chỉ thẳng vào vết đỏ trên cổ Hùng, giọng hạ thấp xuống nhưng đầy sức nặng:

"Trinh sát hướng rạch Xẻo Bít hay là trinh sát cái gì khác? Vết này trên cổ cậu... con vắt Đồng Tháp Mười dạo này biết cắn thành hình răng người từ bao giờ thế?"

Mấy chiến sĩ gần đó nghe thấy tiếng Hoài liền dừng tay lau súng, tò mò quay đầu nhìn về phía hai người. Một người lính trẻ tên Lượm đứng dậy, bước lại gần, nheo mắt nhìn vào cổ Hùng rồi cười hì hì:

"Anh Hùng đêm qua chắc bị 'báo rừng' vồ rồi. Nhìn vết cắn này sâu hoắm thế kia, chắc là đau lắm đây. Mà áo quân phục của anh sao lại mất hẳn một cái khuy thế kia? Rách cả vạt áo thế này thì ra trận gió lùa lạnh chết."

"Đúng rồi đó," một chiến sĩ khác tên Tư còi cũng xen vào, vừa vuốt ve báng súng trường vừa tủm tỉm cười. "Đêm qua mưa tầm tã, vậy mà anh Hùng bò đi trinh sát tận bên vạt tràm phía tây. Nghe nói bên đó có mấy chòi canh bỏ hoang ấm áp lắm. Có khi anh Hùng tìm được chỗ trốn mưa lý tưởng rồi cũng nên."

Không khí trong tiểu đội bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Sự nghi ngờ ngầm lan rộng giữa những người lính. Ở chiến trường này, kỷ luật quân ngũ đối với quan hệ nam nữ vô cùng nghiêm khắc, đặc biệt là trước một trận đánh lớn có tính chất quyết định sinh tử. Việc vi phạm quân kỷ không chỉ dẫn đến hình phạt kỷ luật nặng nề mà còn bị coi là điềm gở, làm ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của cả đơn vị. Hùng biết rõ điều đó. Lưng anh bắt đầu rịn ra một lớp mồ hôi lạnh buốt dù gió sớm vẫn đang thổi thốc vào ngực.

Lồng ngực Hùng thắt lại, nhịp tim đập liên hồi như trống dồn. Anh cảm nhận rõ rệt từng ánh mắt của đồng đội đang chĩa vào mình như những mũi kim nhọn hoắt. Sự hoảng loạn chực trỗi dậy, nhưng bản lĩnh của một lính trinh sát đã giúp anh ghìm chặt cảm xúc. Anh biết chỉ cần một thoáng bối rối, một cái cụp mắt hay một câu trả lời ấp úng, bí mật của anh và Út Út sẽ bị phơi bày. Nếu chuyện này đến tai chính trị viên, không chỉ anh bị kỷ luật nặng, mà Út Út cũng sẽ bị liên lụy, danh dự của cô ở vùng đất này sẽ hoàn toàn sụp đổ. Hơn thế nữa, trước giờ xuất kích, sự nghi ngờ này sẽ gieo rắc sự rạn nứt trong lòng tiểu đội, làm lung lay niềm tin giữa những người lính sắp bước vào sinh tử cùng nhau.

Hùng lập tức siết chặt báng súng AK lạnh ngắt trong tay, để kim loại thô ráp găm vào lòng bàn tay nhằm giữ cho bản thân tỉnh táo. Anh gằn giọng, cố át đi sự bối rối và nghi ngờ của đồng đội:

"Không có 'báo' nào ở đây hết. Đêm qua tôi bò qua hàng rào kẽm gai bị vướng vào gai tràm, khuy áo bị giật đứt lúc bò tránh pháo sáng của địch. Vết trên cổ là do tôi gãi vì muỗi đốt rồi nhiễm trùng nước bẩn dưới mương. Các đồng chí lo mà chuẩn bị đạn dược đi, súng ống chưa lau xong mà ở đó đồn nhảm!"

Hoài vẫn nhìn Hùng chằm chằm, ánh mắt đầy sự dò xét của một người lính già đã đi qua trăm trận. Gã thừa biết Hùng đang nói dối. Những dấu vết trên cơ thể Hùng quá rõ ràng để tố cáo một cuộc vụng trộm thể xác vừa diễn ra. Nhưng nhìn vào đôi mắt kiên định, pha lẫn chút cầu khẩn ngầm của Hùng, và nghĩ đến việc chỉ vài giờ nữa cả tiểu đội sẽ phải lao vào làn đạn xối xả của địch, Hoài khẽ thở dài một tiếng thật khẽ. Gã không muốn làm lớn chuyện vào lúc này, điều đó sẽ chỉ làm phân rã tinh thần của đơn vị trước giờ xuất kích.

Hoài đưa tay vỗ mạnh vào bả vai trái của Hùng, nơi vết sẹo cũ do mảnh bom vẫn còn hằn học. Cú vỗ mạnh làm Hùng khẽ nhăn mặt vì đau:

"Được rồi, coi như cậu nói thật đi. Nhưng nhớ lấy, trước giờ ra trận, đầu óc phải dành cho súng đạn và mục tiêu phía trước. Bất cứ sự phân tâm nào cũng phải trả giá bằng mạng sống của chính mình và đồng đội. Lo mà cài tạm vạt áo lại, nhìn luộm thuộm quá."

Nói xong, Hoài quay lưng đi về phía chiếc xuồng chở quân đang neo đậu dưới bến sông. Những chiến sĩ khác cũng tản ra, tiếp tục công việc chuẩn bị vũ khí của mình. Hùng đứng chôn chân tại chỗ thêm vài giây, ngực phập phồng thở ra một hơi dài nhẹ nhõm nhưng trong lòng vẫn đầy lo sợ. Anh luồn tay vào túi quần, khéo léo dùng sợi dây kẽm nhỏ siết chặt hai vạt áo quân phục lại với nhau, che đi vết cắn đỏ ửng trên cổ.

Hùng cúi đầu kiểm tra lại băng đạn, bàn tay vẫn run lên nhè nhẹ. Lòng anh ngập tràn sự giằng xé. Một nửa trong anh tự trách mình đã quá ích kỷ, đã để dục vọng che mờ lý trí ngay trước giờ chiến đấu. Nếu anh chết hôm nay, đó là sự trả giá cho hành vi vô kỷ luật của mình. Nhưng còn Út Út? Cô gái ấy đã trao cho anh tất cả, dâng hiến cả thân xác và danh dự của mình giữa đêm mưa rừng ẩm ướt. Anh nhớ lại cảm giác dương vật của mình cắm sâu vào âm đạo cô, nhớ tiếng thở dốc nghẹn ngào và cái ôm siết chặt như muốn khảm vào nhau của hai người. Hơi ấm ấy vẫn còn vương trên da thịt anh, như một sợi dây vô hình kéo ghì anh lại với cuộc đời này. Anh không muốn chết. Anh muốn sống để trở về, để lại được ôm lấy cô, để lại được cắm sâu vào cơ thể ấm áp ấy một lần nữa.

Trong khi đó, ở phía bến sông, Út Út đang nép mình sau hàng rào tre gai rậm rạp. Cơ thể cô vẫn còn run rẩy nhẹ sau chuyến chạy tắt băng qua rừng tràm sũng nước. Lớp bùn non bám đầy gấu quần đen của cô, lạnh buốt và nhớp nháp. Cô đưa tay lên ngực, áp chặt lòng bàn tay vào vị trí chiếc túi áo bà ba đen. Qua lớp vải mỏng, cô cảm nhận rõ ràng cạnh sắc của chiếc khuy áo nhựa màu xanh cỏ úa đang tỳ sát vào làn da mềm mại của bầu ngực. Chiếc khuy áo ấy chính là vật chứng duy nhất chứng minh cho sự dâng hiến điên cuồng của cô đêm qua, là thứ liên kết duy nhất giữa cô và người lính sắp sửa bước vào cõi chết.

Út Út khẽ nhắm mắt lại. Vùng âm đạo của cô vẫn còn cảm giác trướng nhẹ, nhớp nháp chút dịch nồng ấm của Hùng chưa kịp rửa sạch dưới làn nước lạnh. Cô nhớ lại cảm giác dương vật nóng hổi của anh đâm mạnh, lấp đầy âm đạo mình trong tư thế úp thìa từ phía sau, tiếng da thịt va chạm chan chát hòa lẫn tiếng mưa rừng gào thét ngoài kia. Sự khao khát thể xác ấy vẫn chưa hoàn toàn nguội tắt, nó biến thành một nỗi lo sợ mơ hồ nhưng bóp nghẹt lấy trái tim cô. Cô nghĩ đến những đợt đạn bom sắp tới đổ xuống bờ rạch, nghĩ đến tấm lưng vạm vỡ bám đầy mồ hôi của Hùng giờ đây phải đối diện với họng súng quân thù. Liệu anh có thể trở về sau trận đánh hôm nay không? Hay chiếc khuy áo này sẽ là di vật duy nhất cô còn giữ lại được của anh?

Nước mắt cô chực trào ra, hòa lẫn với những giọt sương đọng trên chiếc khăn rằn quấn quanh cổ. Cô tự trách mình đã quá yếu mềm, đã để dục vọng cuốn đi trong những giờ phút nguy hiểm này, nhưng nếu thời gian quay trở lại, cô biết mình vẫn sẽ chọn dâng hiến tất cả cho anh. Đó không chỉ là sự thỏa mãn dục tính đơn thuần, mà là khát vọng sống mãnh liệt của hai linh hồn cô đơn tìm đến nhau trước ngưỡng cửa tử thần. Cô muốn giữ lại một phần của anh, muốn dòng tinh dịch của anh kết tinh thành một sinh mệnh mới trong cơ thể cô, để tình yêu của họ có được một minh chứng tồn tại trên mảnh đất đau thương này.

Từ phía bến sông, tiếng còi chỉ huy của đơn vị vang lên dồn dập, báo hiệu giờ xuất kích đã đến. Những chiếc xuồng ba lá chở đầy binh lính bắt đầu rời bến, lướt đi âm thầm trên dòng nước đục ngầu sương sớm. Hùng bước xuống xuồng, tay ôm chặt khẩu AK-47, mắt hướng về phía hàng rào tre gai nơi anh biết Út Út đang nép mình quan sát. Giữa màn sương dày đặc, ánh mắt hai người giao nhau qua khoảng không gian lạnh lẽo. Không có lời tạm biệt nào được thốt ra, chỉ có cái nhìn sâu thẳm mang theo tất cả sự quyến luyến, lo sợ và khao khát sống mãnh liệt.

Út Út siết chặt chiếc khuy áo trong tay, cảm nhận cạnh sắc của nó găm sâu vào lòng bàn tay đau nhức. Cô nhìn theo chiếc xuồng chở Hùng đang dần khuất sau những tán tràm, lòng thầm cầu nguyện cho người đàn ông đã chiếm đoạt thể xác và tâm hồn cô đêm qua. Dòng nước rạch Xẻo Bít vẫn lặng lẽ trôi, mang theo những người lính vào trận đánh sinh tử, để lại phía sau một tình yêu vụng trộm đầy dục vọng và nỗi day dứt khôn nguôi của người con gái ở lại hậu phương.

Bỗng một tiếng rít chói tai xé toạc bầu không khí yên lặng của buổi sớm. Trái pháo kích tầm xa của địch nổ tung ở rìa rừng tràm phía tây, hất tung những cột bùn đất và khói đen lên bầu trời. Tiếng nổ dữ dội làm mặt đất rung chuyển, những mảnh đạn chém xối xả vào những thân tràm cổ thụ, kéo theo tiếng la hét dồn dập của những người lính bắt đầu lao vào trận chiến sinh tử.