Điện nhảy phắt qua bờ rào dâm bụt, lòng bàn tay bấu chặt vào cọc tre để giữ chiếc cặp sách cũ không bị tuột. Cậu lách qua lối mòn nhỏ ngăn đôi hai khu vườn, bước nhanh tới hiên nhà ngoại của Hân. Hân đã ngồi chờ sẵn từ lúc nào, lưng tựa vào chiếc cột gỗ lim lên nước bóng loáng, cuốn tập Vật lý 12 mở sẵn trên mặt bàn gỗ xẻ thô ráp.
"Trễ năm phút nha," Hân ngẩng đầu lên, đôi mắt lá liễu khẽ nheo lại đầy đe dọa. Cô đặt cây bút bi lên trang giấy, giọng nói trong trẻo vang lên giữa hiên nhà vắng lặng.
"Tại cậu Út bắt khiêng mấy bao phân bón vô kho dưới lán rồi mới cho đi," Điện gãi đầu, bước lên thềm xi măng. Cậu đặt chiếc cặp sách sờn vai xuống góc bàn, lồng ngực vẫn còn phập phồng vì đi vội.
"Ngồi xuống đi," Hân vỗ vỗ xuống mặt ghế dài bằng gỗ căm xe. "Đứng đó hoài nắng hắt vô đầu bây giờ."
Điện kéo ghế ngồi xuống sát bên Hân. Chiếc ghế băng dài vốn hẹp, khi cậu ngồi xuống, khoảng cách giữa hai người thu lại chỉ còn chưa đầy một gang tay. Ngay lập tức, một luồng hương thơm dịu nhẹ ập vào mũi Điện. Đó là mùi xà bông cô mới tắm còn vương trên làn da ẩm mịn, thanh mát và ngọt ngào, hòa quyện với mùi của ba quả thị chín vàng ươm đặt trên chiếc đĩa sứ ở góc bàn. Mùi hương ấy nồng nàn, quấn quyết lấy khứu giác của Điện, khiến lồng ngực cậu thắt lại, nhịp thở bỗng chốc trở nên khó khăn.
"Ngoại đâu rồi Hân?" Điện hỏi, cố tìm một chủ đề để xua đi sự bối rối đang dâng lên trong lòng.
"Ngoại sang nhà cô Ba dưới xóm dưới ăn giỗ rồi, chiều tối mới về," Hân vừa nói vừa co hai chân lên ghế, vòng tay ôm lấy đầu gối, cằm tựa nhẹ lên đó.
Động tác co chân đột ngột của Hân làm chiếc váy thun mỏng màu xanh nhạt kéo tuột lên cao. Vạt váy co lại sát hông cô, để lộ hoàn toàn cặp đùi thon thả, trắng mịn màng tương phản mạnh mẽ với màu gỗ tối của chiếc ghế. Dưới kẽ đùi đang hơi hé mở ấy, mép quần lót ren màu hồng phấn mỏng mảnh ẩn hiện trên làn da non mịn màng. Điện nhìn thấy rõ mồn một từng sợi ren nhỏ li ti ôm sát lấy vùng tam giác cấm kỵ. Lớp vải ren mỏng đến độ cậu dường như nhìn thấy cả đường rãnh nếp gấp của chiếc lồn ẩn sau đó, cùng vài sợi lông tơ đen mềm lấp ló ngoài mép vải.
Điện vội vàng dời mắt đi, hai tai nóng ran như bị bỏng. Cậu cúi gằm mặt xuống trang sách Vật lý, cố gắng đọc những dòng chữ viết tay tròn trịa của Hân: *“Đặc điểm của dòng điện xoay chiều ba pha...”*. Nhưng những công thức toán học, những ký hiệu omega, điện dung, cảm kháng lúc này chỉ là những ký tự vô nghĩa nhảy múa trước mắt cậu. Nhịp tim của cậu đập hỗn loạn, dồn dập bên tai. Dù cố hướng mắt vào trang giấy, ánh mắt cậu vẫn bị một lực hút vô hình kéo tuột về phía cặp đùi trắng ngần của cô gái ngồi bên cạnh. Làn da của Hân dưới nắng trưa như phát ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, mời gọi. Sự thèm khát và tò mò của tuổi mười tám như một ngọn lửa nhỏ bắt đầu nhen nhóm, thiêu đốt chút lý trí sót lại trong đầu cậu.
"Điện xem giùm tao bài này đi, công thức tính dung kháng sao tao áp dụng hoài mà số ra không giống đáp án trong sách," Hân nghiêng đầu sang, hơi thở ấm áp của cô phả nhẹ lên má Điện.
"Thì... thì công thức là một chia cho hai pi f C," Điện giải thích, giọng cậu khàn đi thấy rõ. Cậu phải hắng giọng một cái để lấy lại bình tĩnh, tay run run cầm lấy cây bút chì chỉ vào trang giấy. "Hân thế số vô đây nè, nhớ đổi đơn vị của điện dung ra fara trước đã."
"Đổi làm sao? Chỉ tao đi," Hân không nhìn vào cuốn tập mà nhìn thẳng vào khuôn mặt đang đỏ bừng của Điện. Cô phát hiện ra ánh mắt cậu bạn hàng xóm vừa lén nhìn xuống đùi mình. Đôi mắt lá liễu của cô khẽ cong lên thành một đường cong gợi cảm. Cô không hề có ý định khép chân lại hay kéo vạt váy xuống để che đi chiếc quần lót ren đang lộ ra. Ngược lại, Hân khẽ nghiêng đầu cười đầy ẩn ý, rồi cố tình dịch người sát hơn nữa.
Bắp đùi trần mềm mại và mát lạnh của Hân chạm nhẹ vào lớp vải quần tây mỏng của Điện. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng trực tiếp ấy khiến Điện giật thót người. Cậu cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, làm tê liệt mọi dây thần kinh. Da thịt cô tiếp xúc với lớp vải quần tây tạo nên một ma sát nóng bỏng, kích thích da đầu Điện tê rần.
"Hân... xích ra chút đi. Nóng quá," Điện lắp bắp, trán cậu đã lấm tấm những giọt mồ hôi.
"Nóng đâu mà nóng, gió hiên thổi mát rượi nè," Hân nũng nịu, cô khẽ lắc nhẹ hai vai, khiến chiếc váy thun mỏng cọ xát vào cơ thể.
Lúc này, Điện mới nhận ra dưới lớp vải thun mỏng dính của chiếc váy, Hân hoàn toàn thả rông vòng ngực. Hai nhũ hoa tròn trịa nhô lên dưới lớp vải, khẽ chuyển động theo từng nhịp thở và cử động của cô. Sự vô tư đầy cố ý của Hân như một thỏi nam châm cực mạnh ghim chặt lấy mọi sự chú ý của Điện. Cậu đứng hình, tay cầm bút chì siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Đầu óc cậu quay cuồng giữa việc tập trung vào những con số và việc cưỡng lại ham muốn được đưa tay ra chạm vào bầu ngực căng tròn ẩn hiện dưới lớp áo kia.
"Thì đổi từ microfara ra fara phải nhân cho mười mũ trừ sáu," Điện cố lôi kéo sự chú ý của mình trở lại với đống công thức toán lý. Cậu đặt ngòi bút chì lên trang giấy, cố vẽ một vòng tròn quanh chữ C. "Ví dụ như cái đề này cho C bằng mười phần pi microfara, thì Hân phải viết là mười phần pi nhân cho mười mũ trừ sáu. Hiểu chưa?"
"Hông hiểu," Hân lắc đầu, mái tóc đen dài xõa trên vai khẽ đung đưa, quẹt vào cánh tay trần của Điện. "Tại sao lại là mười mũ trừ sáu chứ không phải mười mũ trừ ba? Tao nhớ mili mới là trừ ba mà phải không?"
"Đúng rồi, milifara là mười mũ trừ ba, còn microfara là mười mũ trừ sáu. Tiếp theo là nanofara là mười mũ trừ chín, picofara là mười mũ trừ mười hai," Điện kiên nhẫn giải thích, cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe thật tự nhiên, dù trong đầu cậu lúc này, hình ảnh mép quần lót ren hồng và làn da đùi trắng nõn của Hân cứ hiện lên liên tục. Cậu thấy dương vật dưới lớp quần tây bắt đầu có dấu hiệu ngọ nguậy, cứng dần lên đầy ngột ngạt. Lớp vải quần lót bó sát lấy thân dương vật đang trỗi dậy, cọ xát gây ra một cảm giác đau nhức nhưng đê mê khó tả.
"Nhiều quá sao nhớ nổi," Hân bĩu môi, cô xê dịch mông trên chiếc ghế căm xe, tiếng gỗ kêu ken kết. Sự dịch chuyển ấy làm đùi cô càng miết chặt vào đùi Điện. Lớp vải quần tây mỏng manh không thể ngăn được cái nóng hầm hập từ da thịt cô truyền sang. "Mày viết ra lề tập cho tao đi, viết bự bự lên để tao học thuộc lòng."
Điện cúi đầu viết. Cậu cố gắng hít thở sâu để đè nén sự rạo rực đang dâng trào trong huyết quản. Nhưng khi cậu viết chữ *$\mu F \to F$*, Hân lại ghé sát hơn. Bầu ngực không nội y của cô lấp ló sau cổ áo rộng, đung đưa ngay sát cánh tay cậu. Cậu có thể ngửi thấy mùi hương thiếu nữ nồng đượm phát ra từ da thịt cô, một thứ mùi ấm nóng, ngòn ngọt và kích thích vô cùng. Hơi ấm từ cơ thể cô phả ra như bao vây lấy cậu, khiến tuyến mồ hôi bên thái dương cậu chảy ròng ròng xuống cằm.
"Viết xong rồi nè," Điện nói, giọng hơi run. "Bây giờ tính dung kháng $Z_C$. Công thức $Z_C = 1 / (2\pi f C)$. Tần số $f$ đề cho là năm mươi héc. Thế số vô tính thử đi."
Hân đón lấy cây bút chì từ tay Điện. Trong lúc chuyền bút, những ngón tay thon dài, mát lạnh của cô cố ý lướt nhẹ qua mu bàn tay ấm nóng của cậu. Điện khẽ run lên, suýt nữa thì rút tay về. Hân cười khúc khích, cúi người xuống viết công thức. Từ góc độ này, Điện chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy trọn vẹn bờ vai trần mềm mại và chiếc gáy trắng nõn nà lấm tấm mồ hôi của cô. Chiếc váy thun trễ cổ để lộ một phần bầu ngực trên tròn trịa của Hân. Mỗi lần cô cử động tay để viết, hai bầu ngực ấy lại nẩy lên nhẹ nhàng dưới lớp vải mỏng.
"Hai pi nhân năm mươi là một trăm pi," Hân lẩm nhẩm, ngòi bút chì chuyển động chậm chạp trên giấy. "Rồi nhân cho mười phần pi nhân mười mũ trừ sáu... Ủa, rồi pi với pi triệt tiêu hả Điện?"
"Ừ, triệt tiêu pi đi cho dễ tính," Điện cúi xuống sát hơn để chỉ bài, nhưng ngay lập tức cậu nhận ra đây là một sai lầm. Khoảng cách quá gần khiến cậu có thể nhìn thấy những sợi lông tơ mịn màng trên má Hân và cả hơi thở của cô đang phả ra đều đặn.
"Triệt tiêu rồi thì còn lại một trăm nhân mười nhân mười mũ trừ sáu..." Hân nhíu mày, quay sang nhìn Điện. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt lúc này chỉ còn chưa đầy mười phân. Điện có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi mắt lá liễu đen lánh của cô. "Ra một phần mười mũ trừ ba đúng không? Rồi một chia cho một phần mười mũ trừ ba là nhiêu?"
"Là... là một ngàn," Điện lắp bắp, cổ họng khô khốc. Cậu cảm thấy đầu óc mình như sắp nổ tung. Sự va chạm liên tục giữa đùi hai người và cảnh tượng nhục cảm ngay trước mắt đang vắt kiệt chút lý trí cuối cùng của cậu. Dương vật trong quần cậu đã cương cứng hoàn toàn, căng chật đến mức đau nhức, đầu khấc rỉ ra chút dịch non ướt át làm dính vào lớp quần lót. Cậu cố ngồi lùi lại một chút để che giấu sự thô thiển đang nhô cao dưới lớp quần tây, nhưng chiếc ghế căm xe quá chật hẹp không cho phép cậu trốn chạy.
"Ồ, ra một ngàn ôm," Hân reo lên nho nhỏ, nhưng cô vẫn không chịu ngồi thẳng dậy mà tiếp tục giữ nguyên tư thế cúi người nghiêng về phía Điện. "Vậy mà nãy tao tính ra có mười ôm hà. Hóa ra là do tao quên đổi đơn vị. Điện giỏi quá ta."
"Học cái này phải cẩn thận đơn vị, người ta hay gài mấy chỗ đó lắm," Điện cố gắng duy trì cuộc hội thoại về học tập để kéo mình ra khỏi vũng lầy dục vọng. Cậu lật trang sách sang phần dòng điện ba pha. "Còn phần này nữa nè, dòng điện ba pha khó hơn nhiều. Hân đọc lý thuyết chưa?"
"Chưa, nhìn mấy cái hình vẽ đồ thị hình sin ba đường chồng chéo lên nhau là tao nhức đầu rồi," Hân thở dài, cô buông cây bút chì xuống bàn. Cô duỗi người một cái, hai tay vươn cao qua đầu. Động tác này làm chiếc váy thun vốn đã ngắn lại càng bị kéo giật lên cao hơn nữa. Vòng eo thon thả lộ ra một khoảng da thịt trắng ngần, và hai bầu ngực tròn trịa dưới áo căng phồng lên, đầu vú nhô nhọn hoắt hằn rõ qua lớp vải xanh nhạt.
Điện đứng hình nhìn chăm chằm vào cơ thể Hân. Cậu cảm thấy máu trong người mình như đang sôi lên. Sự thèm khát được chạm vào làn da ấy, được áp môi vào những đường cong kia đang gào thét trong tâm trí cậu. Cậu thầm nghĩ, liệu Hân có biết mình đang làm gì không? Hay cô chỉ vô tình? Nhưng cái cách cô không thèm khép chân, cái cách cô cố tình chạm đùi vào cậu, và cả nụ cười ẩn ý trên môi cô lúc nãy... Tất cả đều chứng tỏ cô đang trêu đùa cậu, đang thử thách giới hạn chịu đựng của một gã trai 18 tuổi.
"Để tao chỉ cho," Điện hắng giọng, cố xua đi những ý nghĩ đen tối. Cậu chỉ vào hình vẽ ba cuộn dây đặt lệch nhau một trăm hai mươi độ trên vòng tròn stator. "Dòng điện ba pha thực chất là hệ thống gồm ba dòng điện xoay chiều một pha có cùng tần số, cùng biên độ nhưng lệch pha nhau một góc hai pi chia ba. Người ta bố trí ba cuộn dây giống hệt nhau trên một vòng tròn, lệch nhau một trăm hai mươi độ..."
"Lệch nhau vậy rồi làm sao nó tạo ra dòng điện liên tục được?" Hân cắt ngang, cô xoay người lại đối mặt với Điện, một chân vẫn co trên ghế, đầu gối trần chạm hẳn vào hông cậu. Chiếc váy thun thụt sâu vào giữa hai đùi cô, để lộ rõ ràng hơn chiếc quần lót ren hồng. Điện có thể nhìn thấy phần vải ren mỏng che phủ vùng kín đang căng lên theo độ mở của đùi cô. Cậu như điên dại trước cảnh tượng ấy, tai lùng bùng không nghe rõ chính giọng nói của mình.
"Thì khi nam châm quay ở giữa, nó sẽ lần lượt quét qua ba cuộn dây này, tạo ra ba suất điện động cảm ứng xoay chiều lệch pha nhau về thời gian," Điện nói một hơi như học vẹt, tay cậu run đến mức không thể chỉ chính xác vào các cuộn dây trên hình vẽ.
"Điện nói cái gì nghe nhức đầu quá," Hân khúc khích cười. Cô vươn tay ra, những ngón tay mềm mại chạm nhẹ vào mu bàn tay đang run rẩy của Điện, giữ chặt lấy nó. "Sao tay Điện run dữ vậy? Nóng lắm hả? Hay là... sợ tao?"
Cú chạm trực tiếp và câu hỏi trêu chọc của Hân như một phát súng bắn trúng điểm yếu của Điện. Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự bối rối và cả một chút giận dữ của kẻ bị trêu đùa.
"Tao không có sợ," Điện đáp, giọng cậu trầm xuống, có phần thách thức.
"Không sợ sao tay run, mặt thì đỏ ké như gà chọi vậy?" Hân chớp chớp mắt, nụ cười trên môi cô càng thêm rạng rỡ và trêu ngươi. Cô tiến sát hơn nữa, hơi thở ấm áp mang theo mùi thơm của quả thị chín phả thẳng vào mặt Điện. "Hay là... Điện đang nhìn cái gì khác đúng không?"
Điện nín thở. Sự căng thẳng giữa hai người đã đẩy lên đến mức cực hạn. Cậu biết mình nên đứng dậy, nên đi về bên kia bờ rào để tránh xa sự cám dỗ này. Nhưng đôi chân cậu như bị đóng đinh xuống sàn hiên. Cậu không thể rời mắt khỏi đôi môi mọng đang hé mở của Hân, không thể ngăn mình nhìn xuống khe ngực sâu thẳm ẩn hiện dưới cổ áo rộng kia.
"Tao... tao nhìn bài tập chứ nhìn cái gì," Điện nói dối một cách vụng về.
"Xạo nè," Hân nhe răng cười, cô khẽ lắc đầu. "Mắt Điện cứ liếc đi đâu nãy giờ tưởng tao không biết hả? Điện hư quá nha."
Lời buộc tội nhẹ nhàng nhưng đầy khiêu khích của Hân làm Điện câm nín. Cậu không biết phải trả lời thế nào, cổ họng khô khốc còn mặt thì nóng bừng như lửa đốt.
Hân bật cười khúc khích trước vẻ bối rối tột cùng của Điện. Cô xoay người lại, tay vô tình quét qua mép bàn, làm chiếc bút chì lăn long lóc rồi rơi thẳng xuống khe hở giữa chiếc ghế căm xe và mặt bàn gỗ, rớt xuống gầm bàn tối tăm.
"Ơ kìa, rớt bút rồi," Hân kêu lên một tiếng.
Không đợi Điện phản ứng, cô liền cúi gập người xuống để tìm chiếc bút dưới gầm bàn hẹp. Tư thế cúi thấp đột ngột khiến chiếc váy thun xanh nhạt vốn đã ngắn ngủn bị kéo tuột hoàn toàn lên ngang hông. Cặp đùi trắng muốt của cô dang rộng, phơi bày trọn vẹn trước mắt Điện. Dưới khoảng không chật hẹp dưới gầm bàn, Điện nhìn thấy rõ ràng toàn bộ vùng tam giác cấm kỵ được bao bọc bởi lớp ren hồng mỏng manh. Quần lót ren ôm sát lấy cặp môi lồn căng mọng đang hơi hé ra theo nhịp thở dốc của cô, từng đường nét lồi lõm nhạy cảm hiện lên mồn một qua lớp vải xuyên thấu.
Chưa dừng lại ở đó, cổ áo thun trễ tràng của Hân đổ sụp xuống theo đà cúi người. Từ góc nhìn từ trên xuống, hai bầu ngực trần không nội y của cô buông thõng tự do, phơi bày trọn vẹn hai quầng vú màu hồng nhạt cùng hai đầu nhũ hoa đang săn lại vì gió hiên lạnh. Hai bầu ngực đung đưa ngay trước mắt Điện, khoảng cách gần đến mức cậu chỉ cần cúi xuống thêm một chút là có thể chạm môi vào làn da non mịn ấy.
Lồng ngực Điện phập phồng dữ dội, dương vật trong quần cậu căng cứng đến mức cực hạn, đau nhức như muốn rách toạc lớp vải tây để chui ra ngoài. Cậu đứng hình, mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào khe ngực sâu thẳm và vùng nhạy cảm đang phơi bày của cô gái ngồi bên cạnh, hơi thở hoàn toàn nghẹn lại nơi cổ họng.