Nghe chương 6

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Mẹ Vẫn Là Mẹ
Chương 6 / 7

Dòng nước ròng trên sông Vĩnh Thuận rút xuống từ lúc nửa đêm, để lộ ra những bãi bùn nhão sền sệt màu xám đen, bốc lên mùi phù sa nồng nặc quyện cùng mùi lá dừa mục rữa trôi dạt dọc theo bờ sông. Lâm thức dậy với hai mi mắt nặng trịch. Cơ thể gã trai mười bảy tuổi mỏi nhừ sau một đêm dài nằm trằn trọc trên chiếc chiếu manh cũ kỹ. Những tiếng động nhỏ nhất từ bên kia tấm màn vải bông ngăn cách hai buồng ngủ—tiếng trở mình gượng gạo, tiếng thở dài khe khẽ của mẹ Mai—đều như những nhát búa gõ thẳng vào đầu óc đang căng lên vì dục vọng của cậu. Sự tò mò hoang dại của tuổi dậy thì cùng nỗi hổ thẹn đè nặng lên lồng ngực Lâm, tạo thành một nỗi bức bối khó tả, luẩn quẩn trong không gian ngột ngạt của căn nhà lá vách gỗ dầu.

Lâm khẽ khàng lật tấm mùng tuyn đã ngả màu cháo lòng, cố không để những thanh dát tre dưới lưng phát ra tiếng động. Bước chân trần của cậu chạm xuống nền đất nện mát lạnh, cảm giác ẩm ướt của đất sét mùa mưa dường như vẫn còn lưu lại dưới lòng bàn chân. Dưới bếp, khói củi nhạt nhòa đã bắt đầu luồn qua những kẽ lá dừa lợp mái, mang theo mùi nếp nướng thơm nồng của bữa sáng. Mẹ Mai lúc nào cũng thức dậy trước cậu cả tiếng đồng hồ để sửa soạn tươm tất cho buổi lên lớp ở trường tiểu học xã.

Lâm đi ra sàn nước bên hông nhà. Cậu vục tay vào lu nước mưa đóng đầy rêu xanh ngoài hiên, tạt làn nước mát lạnh lên mặt để xua đi sự uể oải. Con sông Vĩnh Thuận trước mặt phẳng lặng như một tấm gương lớn phản chiếu bầu trời ban mai nhợt nhạt. Dưới chân sàn nhà, vài con cá thòi lòi nhảy loi choi trên bãi bùn tanh tưởi, lủi nhanh vào những hốc rễ dừa nước khi nghe thấy tiếng động. 

Khi Lâm bước vào gian nhà chính, mẹ Mai đã chuẩn bị xong xuôi. Hôm nay mẹ mặc một bộ áo dài màu vàng hoa mai bằng vải phin mịn. Lớp vải mỏng vừa vặn ôm lấy bờ vai tròn trịa và khuôn ngực đầy đặn nâng cao của người đàn bà góa phụ. Cổ áo cao ba phân che kín chiếc cổ trắng ngần nhưng lại càng làm nổi bật gương mặt trái xoan thanh tú, phúc hậu. Mái tóc dài đen nhánh thường ngày được búi gọn phía sau gáy bằng chiếc kẹp nhựa màu đen, để lộ đôi tai nhỏ nhắn và vài sợi tóc mai loăn xoăn còn đẫm hơi sương sớm. Mùi hương dầu dừa thoang thoảng từ tóc mẹ lan tỏa trong gian nhà nhỏ, tạm thời lấn át đi cái mùi ẩm mốc của những cây cột gỗ dầu cũ kỹ.

“Cơm mẹ đậy trong lồng bàn, lát ăn rồi dọn dẹp nghe Lâm. Chiều nay nhớ ra mé sông chặt mớ lá dừa nước về lợp lại góc chuồng trâu, chỗ đó bị dột nát lắm rồi,” mẹ Mai vừa dặn dò vừa xếp mấy quyển tập học sinh vào chiếc cặp da sờn góc. Giọng nói của mẹ vẫn trầm ấm, nghiêm nghị như mọi ngày trên bục giảng.

Lâm đứng tựa lưng vào mép cửa gỗ, mắt cậu dán chặt vào tà áo dài màu vàng đang lay động khẽ khàng theo từng cử động của mẹ. Sự tương phản giữa hình ảnh cô giáo mẫu mực đứng trước hàng chục học trò và hình bóng người đàn bà vạch quần đái trong bụi rậm sau vườn đêm qua khiến lồng ngực gã trai nóng ran. Bản năng hoang dại trỗi dậy trong đầu óc Lâm. Cậu nhìn chằm chằm vào phần thắt eo thon thả của chiếc áo dài, nơi hai tà áo khép mở lộ ra làn da hông trắng mịn mỗi khi mẹ cúi người xuống kéo khóa cặp.

“Dạ, con biết rồi mẹ,” Lâm lí nhí đáp, đầu hơi cúi xuống để tránh ánh mắt đượm buồn nhưng đầy tinh anh của mẹ.

Mẹ Mai gật đầu, xách cặp da rồi bước nhanh ra ngõ. Bóng tà áo dài vàng nhạt thướt tha của mẹ khuất dần sau những rặng tre xanh bên con lộ đất đỏ của xã Vĩnh Thuận, để lại những hạt bụi đỏ bay lơ lửng trong nắng sớm. 

Suốt cả ngày hôm đó, Lâm lầm lũi làm việc nhà trong sự vắng lặng ngột ngạt của vùng quê miền Tây. Cái nắng oi nồng của buổi trưa hè đổ xuống mé sông, nung nóng bãi bùn phù sa khiến hơi nóng bốc lên hầm hập. Lâm cởi trần, chỉ mặc chiếc quần đùi xám sọc dọc đã sờn rách ở mép túi, lội xuống bãi bùn mé sông để chặt dừa nước. Cậu dùng chiếc dao rựa sắc lẹm phạt từng bẹ dừa nặng trĩu. Mỗi lần Lâm dùng sức vung dao, cơ bắp ở vai và cánh tay cậu lại căng lên, mồ hôi chảy ròng ròng khắp vòm ngực ngăm đen rồi chảy xuống bụng, dính chặt vào lớp vải quần đùi.

Sự cọ xát liên tục giữa đùi trong và khúc thịt đang cương cứng bên dưới khiến chiếc cu của Lâm trỗi dậy một cách vô thức. Đầu óc cậu ngập tràn những suy nghĩ lệch lạc. Lâm tưởng tượng ra cảnh mẹ Mai mặc bộ áo dài màu vàng đứng ngay dưới bãi sông này, tà áo bị nước sông thấm đẫm dính chặt vào da thịt trắng nõn nà của bà, lộ rõ hai bầu ngực căng tròn và chiếc lồn rậm rạp mà cậu hằng ao ước được chạm vào. Nỗi thèm khát cấm kỵ khiến Lâm thở dốc, hai tay bấu chặt vào bẹ dừa nước sắc nhọn đến mức rớm máu trên ngón tay mà không hề thấy đau đớn. Cậu chỉ muốn cởi bỏ chiếc quần đùi này ra, được đè sấp người lên cơ thể của mẹ ngay trên bãi bùn ẩm ướt này.

Khoảng bốn giờ chiều, khi nắng đã bớt gay gắt, mẹ Mai đi dạy về. Gương mặt mẹ lấm tấm những giọt mồ hôi mỏng vì đoạn đường đất nóng bỏng chân. Vừa bước qua bậc cửa, mẹ đã vội vào buồng trong để trút bỏ bộ áo dài gò bó. Lần này, mẹ mặc một bộ đồ bộ thun lạnh hoa nhí màu xanh lá cây nhạt, chiếc quần lửng dài ngang gối. Chất vải thun mỏng nhẹ ôm sát lấy cặp đùi nần nẫn trắng ngần và vòng mông tròn trịa của người đàn bà tuổi ba mươi tám.

Lâm đang đứng ngoài sàn nước rửa rau cho bữa tối. Nhìn qua khe cửa buồng khép hờ, cậu thấy bóng dáng mẹ thấp thoáng trong bộ đồ thun lạnh mát mẻ. Lâm nuốt nước bọt ực một cái, cổ họng khô khốc khi thấy nếp quần thun hằn rõ lên khe mông đầy đặn của mẹ khi bà cúi người dọn dẹp đống đồ dùng trên giường tre. Mỗi chuyển động của mẹ đều như một thứ thuốc độc ngấm dần vào máu Lâm, khiến chiếc cu dưới lớp quần đùi xám của cậu giật mạnh liên tục.

Bữa cơm chiều trôi qua trong sự im ắng quen thuộc của căn nhà lá. Chỉ có tiếng gió chướng thổi xào xạc ngoài rặng dừa và tiếng đũa tre chạm vào bát sành khô khốc. Mẹ Mai thỉnh thoảng gắp cho Lâm miếng cá trê kho nghệ thơm phức, khuyên cậu cố gắng học hành để sau này thoát khỏi cảnh bán lưng cho đất bán mặt cho trời ở vùng quê nghèo này. Lâm chỉ biết cúi đầu dạ vâng, mắt không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt hiền hậu của mẹ, nhưng đầu óc thì cứ chập chờn hình ảnh chiếc quần thun ôm sát vòng hông đẫy đà của bà.

Khi đêm muộn buông xuống, không gian xung quanh căn nhà lá vách gỗ dầu chìm vào một màu đen đặc quánh. Gió từ sông Vĩnh Thuận thổi vào rười rượi, mang theo mùi rong rêu mục nát và hơi ẩm nồng nặc của đất sau cơn mưa giông. Tiếng ếch nhái và ương ương kêu ra rả từ những vũng nước đọng ngoài vườn chuối tạo nên một bản nhạc đêm tịch mịch. Đom đóm từ các bụi rậm ngoài bờ sông bay lơ lửng, phát ra những vệt sáng xanh lục mờ ảo trong bóng tối. Muỗi bắt đầu vo ve bên ngoài chiếc mùng tuyn cũ kỹ của Lâm. Cậu nằm ngửa trên chiếc chiếu manh, hai tay gác sau gáy, đôi mắt ráo hoảnh nhìn trừng trừng lên mái lá tối tăm.

Bên kia tấm màn vải bông ngăn cách hai buồng ngủ, chiếc giường tre của mẹ thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng kêu kót két nhỏ. Đêm nay trời quá oi bức, không khí trong nhà đặc quánh hơi nóng hầm hập phả xuống từ mái lá dừa nước. Lâm nghe thấy tiếng sột soạt của vải vóc, rồi tiếng bước chân nhẹ nhàng của mẹ bước đến bên cánh cửa buồng. Mẹ khẽ hé cánh cửa gỗ dầu hướng ra hiên nhà để đón chút gió mát từ mé sông thổi vào.

Tiếng chốt cửa gỗ trượt nhẹ nghe lách cách trong đêm tĩnh mịch. Tiếp theo đó là một tiếng thở dài thườn thượt đầy mệt mỏi và cô đơn của mẹ Mai. Tiếng thở dài ấy như chứa đựng tất cả sự đè nén, chịu đựng của một người đàn bà đã góa chồng nhiều năm, phải một mình gánh vác gia đình và giữ gìn phẩm hạnh nghiêm ngặt trước sự dòm ngó của người đời ở cái xã nghèo này.

Lâm nín thở, tim cậu bắt đầu đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực. Cậu nhẹ nhàng lật chăn, bò rạp xuống sàn nhà bằng gỗ dầu mát lạnh. Từng động tác của cậu đều vô cùng cẩn trọng, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nhỏ nào có thể đánh động đến mẹ. Lâm áp sát khuôn mặt ngăm đen của mình vào kẽ hở của cánh cửa buồng khép hờ.

Ánh trăng lu của đêm muộn xuyên qua kẽ lá dừa ngoài hiên, rọi vào trong buồng mẹ một thứ ánh sáng mờ ảo, bấp bênh. Dưới ánh trăng ấy, Lâm chết lặng khi nhìn thấy mẹ Mai đang nằm ngửa trên chiếc giường tre. Bộ đồ bộ thun lạnh hoa nhí màu xanh lá cây nhạt của mẹ đã bị kéo xộc xệch. Chiếc áo thun mỏng manh bị vén cao lên tận ngực, để lộ ra đôi gò bồng đảo căng tròn màu da thịt trắng muốt nổi bật trong bóng tối. Bầu ngực của người đàn bà ba mươi tám tuổi vẫn còn rất săn chắc, hai đầu vú hồng sẫm đã dựng đứng lên dưới sự cọ xát của bàn tay mẹ.

Lâm căng mắt nhìn, hai bàn tay siết chặt lấy mép vách gỗ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu thấy mẹ đang tự tay ve vuốt khắp cơ thể mình. Đôi bàn tay thon thả của cô giáo nghiêm trang ban ngày giờ đây đang run rẩy lướt dọc từ chiếc cổ cao, xuống đôi vai trần, rồi dừng lại bóp mạnh vào hai bầu sữa đầy đặn. Mẹ Mai khẽ nghiêng đầu, đôi mắt hai mí nhắm nghiền, đôi môi mím chặt như đang cố kìm nén một tiếng rên rỉ sắp sửa bật ra khỏi cổ họng.

“Ưm... anh...” Mẹ Mai khẽ gọi nhỏ trong cơn mộng mị, giọng nói khàn đục đầy khát khao và đau đớn. Có lẽ trong cơn cô đơn tột cùng này, bà đang nhớ về người chồng đã khuất, hoặc đơn giản là thèm khát một hơi ấm đàn ông để sưởi ấm thân xác đang tuổi hồi xuân hừng hực.

Bàn tay mẹ tiếp tục di chuyển xuống phía dưới. Chiếc quần thun lạnh màu xanh đã bị kéo tuột xuống quá hông, để lộ phần bụng dưới phẳng lỳ và cặp đùi nần nẫn trắng phau. Dưới ánh trăng lu, Lâm nhìn rõ mồn một bộ phận sinh dục của mẹ. Chiếc lồn của mẹ Mai có màu hồng sẫm, xung quanh được bao phủ bởi một đám lông đen rậm rạp và xoăn tít, kéo dài từ gò mu xuống tận kẽ đùi. Sự kích thích thị giác tột độ khiến chiếc cu của Lâm dưới lớp quần đùi mỏng lập tức cương cứng đến mức đau nhức, dựng đứng lên tựa vào bụng cậu.

Mẹ Mai dạng rộng hai chân ra hai bên trên chiếc chiếu tre. Một tay mẹ vẫn vuốt ve bầu ngực bên trái, tay còn lại đưa xuống giữa hai đùi, bắt đầu luồn những ngón tay vào giữa hai mép lồn đầy đặn. Lâm nghe thấy tiếng nước nhờn nhóp nhép vang lên khe khẽ trong không gian tĩnh mịch của căn buồng. Những ngón tay của mẹ xoa nắn liên tục xung quanh hạt đậu nhỏ nhô ra ở phía trên lồn, rồi từ từ cắm sâu vào bên trong âm đạo ướt át.

“Ôi... ư... ưm...” Mẹ Mai không kìm được nữa, bà ưỡn cong người lên, chiếc hông tròn trịa nhấc hẳn lên khỏi mặt chiếu tre.

Khuôn mặt hiền hậu, mẫu mực thường ngày của mẹ giờ đây tràn ngập vẻ đê mê và dâm đãng trần trụi. Đôi môi mẹ mở hờ, nhịp thở dồn dập, đứt quãng. Ngón tay giữa của mẹ cắm rút liên hồi vào bên trong lỗ lồn đang liên tục co thắt và tuôn ra những dòng dịch thủy nhớp nháp. Tiếng thịt da cọ xát, tiếng nước dâm chảy ra dính đầy trên các ngón tay mẹ vang lên rõ mồn một bên tai Lâm. Cậu như bị đóng đinh tại chỗ, toàn thân nóng ran như lửa đốt, hai mắt mở trừng trừng không dám bỏ sót bất kỳ động tác nào của mẹ.

Lâm vô thức đưa một tay xuống dưới quần đùi, nắm lấy khúc thịt đang cương cứng và nóng hổi của mình. Cậu bắt đầu tự vuốt ve theo nhịp đưa ngón tay của mẹ bên trong buồng. Đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại những hình ảnh trần trụi của chiếc lồn hồng sẫm đang mở rộng đón nhận những ngón tay ve vuốt của mẹ. Nỗi thèm khát đê mê hòa lẫn với mặc cảm tội lỗi đè nặng lên ngực Lâm, khiến cậu thở dốc trong bóng tối ngột ngạt. Cậu khao khát được lao vào căn buồng kia, được thế chỗ cho những ngón tay của mẹ bằng chiếc cu đang nóng ran của mình, được đè sấp người lên thân hình trắng muốt đầy đặn của người đàn bà đang rên rỉ vì cô đơn kia.

Nhưng ranh giới đạo đức và sự kính sợ đối với người mẹ là cô giáo đã kéo Lâm lại. Cậu biết nếu mình bước qua cánh cửa kia, mối quan hệ giữa hai mẹ con sẽ vĩnh viễn đổ vỡ vào vực sâu không đáy. Cậu chỉ có thể đứng đây, nấp sau kẽ hở của vách gỗ thưa để gặm nhấm nỗi thèm khát lệch lạc của bản thân.

Bên trong buồng, tốc độ đưa tay của mẹ Mai ngày càng nhanh hơn. Tiếng thở dốc của mẹ chuyển thành những tiếng rên rỉ đứt quãng, dồn dập. Toàn thân người đàn bà run rẩy dữ dội, hai chân giật mạnh rồi khép chặt lại, kẹp lấy bàn tay đang cắm sâu trong lồn. Mẹ Mai thở hắt ra một hơi dài, đầu ngả sang một bên, hai mắt lim dim rồi từ từ chìm vào sự tĩnh lặng sau cơn cực khoái. Dưới ánh trăng mờ nhạt, Lâm thấy những ngón tay mẹ rút ra khỏi lồn đẫm nước nhờn lấp lánh, bà mệt mỏi kéo lại chiếc áo thun che đi bầu ngực rồi nằm im phăng phắc, hơi thở dần trở nên đều đặn.

Lâm run rẩy buông lỏng tay khỏi chiếc cu của mình. Cậu chưa kịp bắn tinh, nhưng sự kích thích quá độ đã khiến đầu khấc của cậu rỉ ra một chút dịch trong suốt. Lâm lặng lẽ lùi lại phía sau, trườn về chiếc mùng tuyn của mình như một bóng ma trong đêm tối. Cậu nằm vật ra chiếu, kéo chiếc chăn mỏng đè lên cơ thể đang nóng bừng.

Đêm đó, Lâm nằm nghe tiếng gió chướng rít qua khe vách gỗ dầu và tiếng dòng nước sông Vĩnh Thuận chảy len lỏi dưới chân sàn nhà. Đầu óc cậu ngập tràn hình ảnh chiếc lồn hồng sẫm ướt đẫm nước nhờn của mẹ dưới ánh trăng lu. Bí mật kinh hoàng này đã đập tan hoàn toàn hình ảnh tôn nghiêm thường ngày của mẹ trong tâm trí Lâm. Cậu nhận ra người mẹ nghiêm khắc của mình thực chất cũng chỉ là một người đàn bà cô đơn với những khao khát thể xác trần trụi. Nỗi thèm khát và dục vọng cấm kỵ trong lòng gã trai mười bảy tuổi giờ đây đã bám rễ sâu sắc hơn bao giờ hết, biến thành một cơn khát cháy bỏng chực chờ bùng nổ.

Sáng hôm sau, ánh mặt trời le lói chiếu qua các kẽ lá dừa. Lâm thức dậy trước, cậu bước ra sân nước và thấy mẹ Mai cũng vừa bước ra từ buồng tắm sau nhà. Mẹ đã thay một bộ bà ba màu xám nhạt sạch sẽ, tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt lại trở về vẻ nghiêm trang, mẫu mực thường ngày chuẩn bị cho buổi lên lớp. Mẹ nhìn Lâm, khẽ gật đầu hỏi han như chưa từng có chuyện gì xảy ra đêm qua. Lâm đón lấy chiếc khăn lau mặt từ tay mẹ, mắt lảng tránh không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt của bà, nhưng trong lòng cậu đã dấy lên một cảm xúc hoàn toàn khác biệt - một sự pha trộn giữa kính sợ và thèm khát tột cùng.