Nghe chương 2

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Tình Chị Em
Chương 2 / 4

Hai chị em lội ngược về phía chòi tạm. Bùn dưới chân nóng hổi, nhão nhoét và sặc mùi phèn chua loét. Từng bước chân lún sâu xuống lớp đất thụt đen ngòm, khi nhấc lên vang ra tiếng sột soạt nặng nề, hệt như có một bàn tay vô hình dưới lòng đất đang cố kéo ghì cả cơ thể họ xuống dòng nước xám xịt. Nhàn đi trước, đôi vai gầy hơi nhô lên theo từng nhịp bước. Đôi tay chai sần vì nắng gió của cô xách chiếc can nhựa hai mươi lít không phát ra tiếng động. Gió từ phía rạch U Minh thổi thốc vào rẫy khóm, không mang lại chút mát mẻ nào mà chỉ toàn hơi nóng hầm hập của những ngày đứng gió, khiến những sợi tóc tơ sau gáy cô bết chặt vào làn da rám nắng.

Thuận lầm lũi đi sau, giữ khoảng cách chừng hai bước chân. Mắt cậu dán chặt vào hai gót chân chai sạn đóng váng phèn vàng quánh của chị gái. Trong đầu cậu, hình ảnh khe ngực đẫm mồ hôi của Nhàn lúc nãy ở rẫy khóm vẫn hiện lên chập chờn, cháy bỏng và nhức nhối. Cậu muốn gạt phắt nó ra khỏi đầu, muốn bắt tâm trí mình phải nghĩ đến chuyện khác—nghĩ đến vụ khóm năm nay trúng thất thế nào, hay nghĩ đến số tiền thuốc thang mỗi tháng phải gửi về cho ba mẹ dưới quê Chợ Mới. Nhưng phần cơ thể bên dưới hoàn toàn phản bội lại lý trí của cậu. Chiếc quần đùi vải thô ráp cọ xát liên tục vào đầu cu đang căng trướng, nóng hổi, tạo ra những cơn nhói buốt âm ỉ dọc theo hai bên háng. Thuận phải đi khom người xuống, giả vờ như đang nghiêng vai tránh những cành khóm sắc nhọn cào vào da thịt, nhưng thực chất là để che giấu sự nổi loạn, ngóc đầu dậy của phần dưới cơ thể. 

Cái nắng oi nồng bốc lên từ những luống đất phèn chua làm đầu óc Thuận xây xẩm. Cậu nhìn bờ vai Nhàn khẽ rung lên dưới lớp áo bà ba ẩm ướt. Chiếc áo sờn cũ dính chặt vào lưng cô, phác họa rõ nét đường rãnh lưng thon thả chạy dọc xuống cạp quần đen xộc xệch. Cậu nuốt khan, cổ họng khô khốc như có cát chà xát. Sự gần gũi quá mức trong không gian cô lập này suốt nhiều tháng qua đã âm thầm gieo vào lòng gã trai mười tám tuổi những hạt mầm dục vọng điên rồ. Mỗi ngày, họ chỉ có nhau giữa bốn bề sông nước và những tán tràm âm u. Nỗi cô đơn của kiếp nghèo mưu sinh hòa quyện với sự phát triển sinh lý tự nhiên của tuổi dậy thì đã biến tình chị em ruột thịt thanh khiết thành một thứ cảm xúc đầy cấm kỵ, méo mó.

Về tới chòi lá tạm bợ nằm chênh vênh bên bờ rạch, Nhàn đặt chiếc can nhựa xuống sàn tre kêu đánh "cộc". Cô quay lại nhìn em trai. Khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường ngày của người chị cả gánh vác gia đình, nhưng đôi má đã ửng lên những vệt hồng đậm. Không rõ đó là do cái nắng gay gắt của rẫy khóm hay do khoảnh khắc chạm mắt đầy bối rối lúc nãy. Cô lấy chiếc áo thun màu xanh biển cũ từ trên vách lá xuống, tránh ánh nhìn của Thuận, khẽ nói:

“Chị thay cái áo ướt này ra đã. Em đứng ngoài coi chừng nước dưới rạch có lên không nghe.”

Thuận không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt chị, chỉ gật đầu một cái rụp rồi quay người bước ra mé chòi. Cậu đứng tựa lưng vào cây cột tràm chịu lực, hướng mắt ra dòng rạch đục ngầu phù sa. 

Bầu không khí trong chòi lá lúc này tĩnh mịch đến đáng sợ. Giữa khoảng không gian chật hẹp ngăn cách bởi những tấm liếp tre thưa thớt, Thuận nghe rõ mồn một tiếng cởi cúc đồng của chiếc áo bà ba cũ sột soạt. Tiếp theo là tiếng vải ướt nhẹp mồ hôi dính chặt vào da thịt được kéo ra đầy khó khăn, phát ra âm thanh dính dấp, ẩm ướt. Từng tiếng động nhỏ nhặt ấy lọt qua khe liếp, rót thẳng vào tai Thuận, biến thành thứ kích thích cực mạnh. Cậu nhắm chặt mắt, hình dung ra cảnh chị gái đang lột bỏ lớp vải sờn cũ, phơi bày hai bầu vú căng tròn, trắng ngần bên trong bóng tối ấm áp của gian chòi nhỏ. Mùi mồ hôi đàn bà nồng nàn quyện với mùi lá tràm khô trên mái chòi làm đầu óc cậu quay cuồng. Thuận siết chặt nắm tay vào thân cột tràm xù xì, cố hít một hơi thật sâu để xua đi những ý nghĩ đồi bại, tội lỗi đang cuộn trào trong huyết quản, nhưng chiếc cu trong quần đùi lại càng giật mạnh, trướng to đến mức đau buốt.

Một lát sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn tre báo hiệu Nhàn đã thay đồ xong. Cô bước ra ngoài hiên chòi. Lần này, cô mặc chiếc áo thun xanh biển mỏng, ngắn tay và ôm sát vào cơ thể. Chiếc quần đen dài cũng được thay bằng chiếc quần dệt thun ôm khít từ hông xuống đùi, xắn gấu lên qua gối để tiện lội rừng. Bộ quần áo mới dán chặt vào những đường cong đầy đặn của cô, làm nổi bật khuôn ngực tròn trịa không có nịt vú nâng đỡ. Hai đầu vú nhô lên, in hằn rõ rệt qua lớp vải mỏng manh mỗi khi cô thở.

Nhàn cầm chiếc nón lá, khẽ liếc nhìn Thuận rồi cúi xuống xách chiếc can nhựa:

“Đi thôi Thuận. Trễ chút nữa muỗi rừng nó ra cắn chịu không nổi đâu.”

Giọng cô hơi khàn, dường như cũng đang cố che giấu sự ngượng ngùng đang bao trùm lấy hai chị em.

Họ bắt đầu đi sâu vào rừng tràm U Minh Thượng để tìm nguồn nước ngọt từ các khe lạch sâu. Trút bỏ cái nắng nung người của rẫy khóm, bóng tối dưới tán tràm um tùm đón lấy họ bằng thứ không khí ẩm xì, nồng nặc mùi lá mục và phèn mặn. Dưới chân, những rễ tràm đan xen chằng chiết như những con rắn đen ngỏm trồi lên khỏi mặt nước bùn xám xịt. Thuận lầm lũi đi sau Nhàn, mắt cậu dán chặt vào hông cô. Chiếc áo thun mỏng ngắn tay màu xanh biển bó sát vào tấm lưng thon thả, để lộ đường cong của chiếc eo nhỏ nhắn và cặp mông tròn trịa nhấp nhô theo từng bước chân lội bùn. Mỗi lần Nhàn bước qua một thân cây đổ, cô phải rướn người, khiến chiếc quần thun dán chặt vào khe mông căng đầy, phác họa rõ nét từng thớ thịt mềm mại bên dưới.

Không gian xung quanh dần trở nên hoang dại và nguyên thủy hơn. Rừng tràm cổ thụ đứng chen chúc, những thân cây bọc lớp vỏ trắng xốp như giấy sờn cũ vươn thẳng lên bầu trời xám xịt. Dưới gốc tràm, những vũng nước đọng màu đỏ quánh như nước trà đậm, đóng một lớp váng phèn vàng óng ánh dưới những đốm nắng hiếm hoi lọt qua tán lá rậm rạp. Tiếng ve sầu kêu râm ran như trêu ngươi, nhịp tim Thuận đập thình thịch, dội liên hồi vào lồng ngực. Cơn kích thích từ khoảnh khắc nhìn thấy bầu ngực của Nhàn lúc nãy chưa hề hạ nhiệt, giờ đây lại được châm ngòi bởi sự tò mò điên cuồng.

Thuận vừa đi vừa đấu tranh nội tâm dữ dội. Trong tâm trí cậu, hình ảnh người chị tảo tần hiện lên rõ mồn một. Từ ngày ba mẹ đổ bệnh nằm liệt một chỗ dưới quê Chợ Mới, một tay Nhàn gánh vác cả gia đình, đưa cậu lên vùng rừng nước hoang vu này để khai hoang rẫy khóm. Cô chăm sóc cậu từng bữa ăn, manh áo, lo cho cậu từ cái dép đứt đến viên thuốc cảm. Tình chị em ruột thịt ấy vốn dĩ phải thiêng liêng và thanh khiết. Vậy mà giờ đây, mỗi bước đi sau lưng chị, Thuận chỉ thấy mình là một con thú dữ đang thèm khát con mồi. Cậu tự ghê tởm bản thân, tự trách mình là đứa em bất hiếu, đồi bại. Nhưng cái nóng hừng hực của tuổi mười tám kết hợp với sự cô lập tuyệt đối của rừng tràm đã thiêu rụi mọi ranh giới đạo đức. Ở nơi rừng sâu nước độc này, không có luật lệ, không có hàng xóm láng giềng nhòm ngó, chỉ có hai cơ thể sống trơ trọi giữa thiên nhiên hoang dại đầy gợi dục.

Hơi nóng từ người Nhàn tỏa ra quyện vào mùi lá tràm mục nát, xộc vào mũi Thuận một thứ mùi hương ngai ngái, gợi dục đến nghẹt thở. Cậu siết chặt quai can nhựa, cố giữ nhịp thở đều đặn nhưng đầu óc đã rối bời bởi những suy nghĩ cấm kỵ.

Đi được chừng mươi phút, họ đến một con rạch nhỏ chảy len lỏi giữa những gốc tràm cổ thụ. Nước ở đây trong hơn, có màu nâu đỏ như nước trà do lá tràm rụng xuống lâu ngày. Nhàn dừng lại bên bờ rạch, đặt chiếc nón lá lên một tảng đá ẩm ướt. Mồ hôi làm những sợi tóc tơ bết chặt vào hai bên thái dương và chiếc cổ kiêu kỳ của cô.

Nhàn quay lại nhìn Thuận, đôi mắt sắc sảo thoáng qua một vẻ ngập ngừng. Cô đưa tay chỉnh lại mép áo thun ẩm ướt, khẽ nói:

“Thuận, đứng đây canh can nước nghe. Chị vô bụi tràm phía trong một chút.”

Thuận gật đầu, giọng cậu khàn đặc:

“Dạ.”

“Nhớ quay mặt đi hướng khác đó, cấm có quay lại nhìn.” Nhàn dặn thêm, mắt nhìn thẳng vào cậu như một lời cảnh báo, nhưng đôi môi mỏng của cô lại khẽ mím lại đầy vẻ ngượng ngùng.

Cô quay người, rẽ những cành tràm thấp lè tè đi sâu vào phía sau một bụi tràm um tùm cách đó chừng mười mét. Tiếng lá cây xào xạc thưa dần, rồi im hẳn.

Thuận đứng tựa lưng vào thân cây tràm lớn. Lòng bàn tay cậu đẫm mồ hôi lạnh. Cậu cố nhìn ra dòng rạch chảy lững lờ trước mặt, nhưng tai lại căng lên để dò tìm từng âm thanh nhỏ nhất phía sau bụi rậm. Tiếng ve sầu kêu râm ran như trêu ngươi, nhịp tim cậu đập thình thịch, dội liên hồi vào lồng ngực. Cơn kích thích từ khoảnh khắc nhìn thấy bầu ngực của Nhàn lúc nãy chưa hề hạ nhiệt, giờ đây lại được châm ngòi bởi sự tò mò điên cuồng.

Lý trí gầm thét bảo cậu đứng yên, rằng đó là chị ruột của mình. Nhưng bản năng của một gã trai mười tám tuổi, bị giam cầm giữa rừng nước biệt lập này quá lâu, đã hoàn toàn nổi loạn. Thuận khẽ nuốt nước bọt. Cậu xoay người lại cực kỳ nhẹ nhàng. Đôi chân trần dẫm lên nền bùn ẩm không phát ra một tiếng động nhỏ nào. Cậu nhích từng bước một, nấp sau những thân tràm thẳng đứng, tiến lại gần bụi rậm nơi Nhàn vừa đi vào.

Ghé mắt qua kẽ lá tràm dày đặc, Thuận nín thở.

Nhàn đang đứng tựa lưng vào một thân tràm nhỏ. Dưới những đốm nắng vàng vọt đâm xuyên qua vòm lá tối tăm của rừng già, cô đưa hai tay kéo chiếc quần dệt đen cùng chiếc quần lót mỏng màu cháo lòng xuống ngang đùi.

Thuận trợn tròn mắt, hai tay bấu chặt vào vỏ tràm xù xì đến mức móng tay rớm máu.

Cặp mông tròn trịa, trắng ngần của Nhàn hiện ra nổi bật giữa bóng tối xám xịt của rừng tràm. Làn da mông cô mịn màng, trắng muốt, đối lập hoàn toàn với phần cánh tay và cổ rám nắng khỏe khoắn. Nhàn hơi cúi người, hai tay tì lên đầu gối, chậm rãi ngồi xổm xuống trên một thảm lá tràm mục. Đôi chân cô dang rộng ra để tránh làm ướt gấu quần.

Từ góc nhìn nghiêng từ phía sau, Thuận nhìn thấy rõ mồn một toàn bộ vùng nhạy cảm nhất của chị gái. Dưới làn ánh sáng lốm đốm chiếu rọi, lồn của Nhàn hiện ra rõ ràng. Đó là một gò thịt đầy đặn, được bao phủ bởi những sợi lông mu đen nhánh, rậm rạp và xoăn nhẹ vây quanh hai mép thịt lồn ấm áp. Hai mép lồn hơi hé mở, hồng hào và căng mọng của một người con gái tuổi đôi mươi đang độ sung mãn nhất.

Một tiếng rên rỉ vô thanh nghẹn lại nơi cổ họng Thuận.

Nhàn khẽ thở dài một tiếng dường như để trút bỏ sự khó chịu nãy giờ. Ngay sau đó, một dòng nước tiểu ấm áp, màu vàng nhạt bắt đầu tuôn ra từ giữa hai mép lồn ẩm ướt của cô. Dòng nước ấm nóng bắn thành tia nhỏ, chảy xiết qua khe lồn rồi rơi xuống đống lá tràm khô bên dưới. Tiếng nước tiểu rơi xè xè trên đống lá khô vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu.

Cảnh tượng ấy giáng một đòn chí mạng vào thần trí của Thuận. Dòng nước tiểu ấm nóng tuôn ra từ lồn đẫm thịt kia như một chất kích thích cực mạnh bơm thẳng vào máu cậu.

Cu của Thuận trong quần đùi giật mạnh liên hồi, trướng to và cứng ngắc như một khúc gỗ tràm non, ép chặt lấy bụng dưới đau nhức. Không thể chịu đựng thêm được nữa, cậu thọc tay vào trong chiếc quần đùi xộc xệch, nắm lấy cu đang nóng ran như nung của mình. Lớp da quy đầu trơn ướt mồ hôi bị bàn tay thô ráp của cậu miết mạnh, kéo tuốt liên tục từ gốc đến ngọn.

Mắt Thuận vẫn không rời khỏi lồn của Nhàn. Cậu thấy cô khẽ nghiêng đầu, đôi môi mỏng hé mở thở khẽ. Dòng nước tiểu thưa dần rồi dứt hẳn, chỉ còn những giọt nước ấm nóng cuối cùng đọng lại, lấp lánh trên mép lồn hồng hào và những sợi lông mu đen ướt. Nhàn với tay ngắt một chiếc lá tràm xanh mềm gần đó. Cô nhẹ nhàng đưa chiếc lá vào giữa hai đùi, vuốt nhẹ lên mép lồn ẩm ướt để lau đi những giọt nước tiểu còn sót lại. Động tác chậm rãi, khẽ khàng của ngón tay cô chạm vào nơi nhạy cảm ấy khiến Thuận rùng mình run rẩy. Cậu tưởng tượng ngón tay thon dài kia đang vuốt ve dọc theo thân cu nóng bỏng của mình.

Thuận ra sức sục cật lực. Cậu tuốt nhanh hơn, thô bạo hơn. Tiếng thở dốc của cậu bắt đầu dồn dập, may mắn được tiếng ve sầu vang dội ngoài bìa rừng che lấp. Cu nóng hổi của cậu nổi đầy những gân máu dọc theo thân, đầu khấc đỏ lựng lên vì ma sát mạnh.

Nhàn đứng thẳng dậy, kéo chiếc quần dệt đen lên quá hông, che đi cặp mông trắng ngần và lồn ẩm ướt vừa được lau sạch. Cô cúi xuống chỉnh lại gấu quần.

Thuận giật mình, hoảng sợ thối lui lại vài bước, nấp kín sau một gốc tràm cổ thụ lớn. Tay cậu vẫn không ngừng vuốt ve cu đang ở giới hạn bùng nổ. Dục vọng cấm kỵ bị dồn nén suốt bao tháng ngày qua cùng sự kích thích từ cảnh tượng trần trụi vừa chứng kiến đẩy Thuận vào trạng thái mất kiểm soát hoàn toàn. Đầu óc cậu trống rỗng, chỉ còn lại khoảnh khắc gò lồn đầy lông mu đen và dòng nước tiểu nóng hổi. Cậu miết mạnh ngón tay cái vào đầu khấc, tăng tốc độ sục dồn dập.

"Ưm..." một tiếng rên rỉ nghẹn ngào bật ra từ kẽ răng Thuận.

Chiếc cu của cậu giật nảy liên hồi, rồi một dòng tinh dịch đặc sệt, nóng hổi bắn mạnh ra ngoài. Từng tia tinh dịch trắng đục bắn thành vệt dài, văng tung tóe lên lớp lá tràm mục nát dưới chân và thân gỗ khô ẩm mục. Thuận thở dốc thồn thộc, trán đẫm mồ hôi, tấm lưng tựa vào vỏ cây tràm thô ráp để giữ cho hai đầu gối không quỵ xuống. Cơn khoái cảm dữ dội chạy dọc sống lưng làm cậu run rẩy, nhưng ngay sau đó là một nỗi sợ hãi và mặc cảm tội lỗi bao trùm lấy tâm trí. Cậu vừa làm một việc đê tiện, bỉ ổi ngay sau lưng người chị ruột thịt của mình.

Nhìn bãi tinh dịch trắng đục còn vương trên lớp lá khô, Thuận vội vàng cúi xuống dùng chân gạt đống lá mục đè lên để che giấu dấu vết. Cậu kéo chiếc quần đùi xộc xệch lên, nhét chiếc cu vẫn còn hơi cứng và ướt dính vào bên trong vải thô. Đầu óc cậu rối bời, tim vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu cố gắng hít thở thật sâu để ổn định lại nhịp tim và nét mặt trước khi Nhàn quay trở lại.

Tiếng bước chân của Nhàn giẫm trên lá khô xào xạc báo hiệu cô đang đi ra. Thuận vội vàng bước nhanh trở lại chỗ cũ bên cạnh chiếc can nước ngọt. Cậu luống cuống ngồi thụp xuống mé nước, giả vờ như đang loay hoay buộc lại sợi dây quai dép cao su bị đứt của mình để tránh ánh mắt dò xét của chị.

Nhàn rẽ những nhánh tràm bước ra ngoài hiên rừng. Gương mặt cô vẫn còn vương chút hồng hào ngượng nghịu, mái tóc tơ bên tai càng bết chặt vào má do mồ hôi. Cô dừng bước khi thấy Thuận đang cúi gập người dưới đất, hai tay lóng ngóng giữ sợi quai dép. Cô bước lại gần, đặt chiếc nón lá xuống, cất giọng khẽ hỏi:

“Sao vậy Thuận? Dép bị đứt quai hả em?”

Nghe giọng nói ấm áp thường ngày của chị, lồng ngực Thuận lại thắt chặt. Cậu cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào cô vì sợ cô sẽ đọc được sự tội lỗi và dục vọng dơ bẩn trong mắt mình. Cậu lầm lũi đáp, cố giữ cho giọng mình không bị run rẩy:

“Dạ... nó bị tuột cái chốt dưới đế. Để em lấy nhánh cây chọc lại.”

Nhàn đứng ngay sát bên cạnh cậu. Từ khoảng cách gần này, Thuận ngửi thấy rất rõ mùi mồ hôi nồng nàn quyện với mùi lá tràm khô đặc trưng từ cơ thể Nhàn tỏa ra. Hương thơm ấy phảng phất bên cánh mũi cậu, gợi lại hình ảnh cặp mông trắng muốt và chiếc lồn hồng hào đẫm lông mu lúc nãy dưới ánh nắng lốm đốm. Chiếc cu dưới lớp quần đùi thô ráp của cậu, vốn chưa kịp xìu hẳn, lại khẽ giật nhẹ dưới lớp vải mỏng. Cậu phải cố ghìm người, cúi thật thấp để che giấu phần nhô lên đầy bất thường của chiếc quần đùi.

Nhàn cúi xuống nhìn theo tay em trai. Do chiếc áo thun xanh biển mỏng manh ôm quá sát, khi cô cúi người, cổ áo hơi trễ xuống phơi bày một phần hai bầu ngực tròn trịa không có gì che chắn bên trong. Khoảng cách quá gần khiến Thuận có thể nhìn thấy rõ làn da mịn màng ở bầu ngực trên của chị. Cô khẽ đưa tay vén lọn tóc bết mồ hôi ra sau vành tai, rồi nói nhỏ:

“Cần chị giúp một tay không? Cầm cự đi về tới chòi rồi lấy cước buộc lại cho chắc.”

Thuận vội vã lắc đầu, ngón tay luống cuống chọc mạnh nhánh củi nhỏ vào lỗ chốt dép:

“Dạ khỏi, em làm được rồi.”

Nhàn đứng thẳng người dậy. Cô không đi chỗ khác mà vẫn đứng im lặng bên cạnh cậu. Sự im lặng của rừng tràm lúc này trở nên ngột ngạt và căng thẳng đến kỳ lạ. Tiếng ve sầu ngoài bìa rừng như nhỏ dần, chỉ còn tiếng xào xạc của gió nhẹ qua tán lá tràm và tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực Thuận.

Khoảng vài nhịp thở trôi qua trong bầu không khí đặc quánh đó. Nhàn khẽ liếc nhìn xuống bóng lưng của em trai. Ánh mắt cô dừng lại trên đôi vai rộng rám nắng đang run nhẹ của cậu. Một sự bối rối thoáng qua trên gương mặt cô, đôi môi mỏng khẽ mím lại như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.

Khi Thuận sửa xong quai dép và đứng thẳng dậy, cậu vô tình quay mặt lại. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt của hai người chạm nhau trực diện giữa không gian tối tăm của rừng tràm.

Mắt Thuận đỏ hoe, hơi thở còn chút dồn dập chưa kịp ổn định hoàn toàn, trong khi ánh mắt Nhàn lại chứa đựng một vẻ nghi ngại, dò xét sâu thẳm. Cô nhìn chằm chằm vào mắt em trai như muốn tìm kiếm một điều gì đó, rồi ánh mắt cô khẽ dịch chuyển xuống phía dưới thân người cậu, nơi chiếc quần đùi vải thô vẫn còn hơi nhô lên một cách bất thường.

Gương mặt Nhàn bỗng chốc đỏ bừng lên. Cô lập tức quay mặt đi hướng khác, tay bối rối vò nhẹ chiếc khăn rằn quấn quanh cổ, giọng nói thoáng chút run rẩy khó nhận ra:

“Xong rồi... thì xách nước đi về. Trễ lắm rồi.”

Thuận đứng chết lặng tại chỗ. Cậu biết chị gái đã nhận ra sự bất thường của mình, hoặc ít nhất là đã thấy được sự kích thích lộ liễu dưới lớp quần đùi kia. Nỗi sợ hãi xen lẫn một luồng điện kích thích chạy dọc sống lưng cậu. Cậu không nói lời nào, lặng lẽ cúi xuống xách chiếc can nhựa nặng trĩu nước ngọt lên. 

Họ quay trở ra con đường cũ để về lại chòi tạm. Lần này, bầu không khí giữa hai người không còn giống như lúc đi nữa. Nó chứa đựng một sự căng thẳng vô hình, một bí mật thầm kín đã bắt đầu nhen nhóm và rạn nứt giữa hai chị em dưới bóng tràm âm u của rừng U Minh Thượng.