Nghe chương 4

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Mây quay ngoắt người, gạt phăng những cánh tay thô ráp của mấy người đàn bà Mông đang đứng chắn lối bên thềm nhà sàn. Những bàn tay ấy dính đầy nhựa củi, xám ngoét và thô nhám như vỏ cây rừng mục, cố níu lấy vạt áo chàm xộc xệch của cô như muốn kéo cô dìm xuống cái vũng lầy u uất đang bao trùm lấy nhà Trằm. Nhưng cô không thể đứng nhìn thêm một khoảnh khắc nào nữa trong khoảng sân ngập ngụa tử khí ấy. Nơi đó, dưới cái nắng chiều nhạt thếch của vùng cao, cái xác co quắp của Trằm nằm lạnh lẽo dưới lớp vải chàm rách nát, một góc tà váy thêu dở dang vẫn còn lòi ra ngoài, lem luốc bùn đất và dịch cơ thể.

Tiếng khóc than của mẹ Trằm ré lên từng hồi bên tai cô. Đó không phải là tiếng khóc tiễn biệt của người mẹ mất con đơn thuần, mà là thứ âm thanh khản đặc, tuyệt vọng như tiếng của một con thú rừng trúng phải đạn độc đang cố cào xé lồng ngực mình trước khi tắt thở. Xen lẫn trong tiếng gào khóc đau đớn ấy là tiếng gậy gỗ chống xuống đất cành cạch của các già bản. Họ tụm năm tụm ba dưới gốc đào già cằn cỗi, khói thuốc lào bay ra từ những chiếc điếu ống tre đen kịt, ám vào không khí mùi hôi nồng nặc. Họ đang cãi vã, bàn cãi về cách phạt vạ nhà thằng Xính. Con Trằm chết vì ăn lá ngón sau một trận đòn thừa sống thiếu chết của chồng, nhưng luật bản không phạt thằng Xính tội giết người, họ chỉ tính xem nhà nó phải đền bao nhiêu lít rượu ngô, bao nhiêu con lợn trắng để cúng ma làm sạch lại nguồn nước của bản.

Mây cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, một thứ dịch vị chua chát dâng lên tận cổ họng. Những lời xì xầm lạnh lẽo về linh hồn người chết tự tử sẽ bị xích lại nơi cột nhà ma nhà chồng cứ rõ dần lên, nhơ nhớp và đáng sợ. Người ta bảo, con gái đã làm lễ cúng nhập ma nhà người ta, thì sống là người nhà người ta, chết cũng là ma nhà người ta. Trằm có chết đi vì uất ức, thì cái hồn của nó vẫn phải quẩn quanh dưới chân cột nhà thằng Xính, chịu sự sai khiến của tổ tiên nhà nó, không bao giờ được bước qua cầu vồng để về với tổ tiên nhà đẻ. Ý nghĩ ấy khiến Mây rùng mình, sống lưng cô lạnh toát. Cô nhìn chằm chằm vào vệt máu đen rỉ ra từ khóe môi tím tái của Trằm đã bắt đầu khô lại, thu hút những con ruồi xanh vo ve bay tới.

Đầu óc Mây quay cuồng, hình ảnh khóe môi rỉ máu đen của Trằm cứ bám riết lấy tâm trí cô, siết chặt lấy cổ họng khiến cô không thể thở nổi. Cô tưởng tượng ra chính bản thân mình trong vài tháng nữa. Ngày cưới cận kề, chiếc váy cưới thêu chỉ đỏ xanh đã được xếp gọn trong hòm gỗ nhà cô. Ban – vị hôn phu được hứa hôn từ thuở cả hai còn nằm trong nôi – vẫn chỉ là một đứa trẻ mười bảy tuổi ngơ ngác, suốt ngày chỉ biết thổi khèn và uống rượu ngô cùng đám thanh niên trong bản. Nó chưa biết cách thương một người đàn bà, nhưng bố mẹ nó, dòng họ Súa của nó thì biết rất rõ cách dùng roi mây để dạy bảo những đứa con dâu không biết nghe lời. Nếu cô bước chân vào ngôi nhà sàn ấy, cô sẽ trở thành một con trâu thứ hai kéo cày trên nương đá, và khi những trận đòn roi trút xuống, cô sẽ chẳng có nơi nào để trốn chạy ngoài việc tìm đến nắm lá ngón mọc hoang bên bờ suối.

Không! Cô không muốn chết như Trằm! Cô không muốn cái xác của mình cũng bị phơi ra giữa sân cho người ta chỉ trỏ, tính toán tiền phạt vạ!

Nỗi sợ hãi tột cùng biến thành một luồng sức mạnh điên cuồng. Mây cắm đầu chạy, đôi chân trần đạp mạnh lên những phiến đá tai mèo lởm chởm trước sân nhà Trằm. Cô chạy trối chết, gạt phăng mọi vật cản, hướng thẳng về phía bìa rừng cấm đen kịt phía sau bản.

Đá sắc nhọn cứa vào lòng bàn chân đau nhói, từng vệt máu nóng hổi rỉ ra, thấm vào lớp đất cát xám xịt dưới chân, nhưng nỗi đau thể xác lúc này chẳng thấm tháp gì so với ngọn lửa sợ hãi đang thiêu đốt lồng ngực cô. Mây chạy bán sống bán chết, tà váy xếp ly thổ cẩm đỏ xanh quét qua những bụi cỏ tranh bén ngót bên lối mòn, phát ra tiếng sột soạt gấp gáp. Những chiếc lá tranh sắc như dao cạo cứa vào bắp chân cô những đường dài đỏ hửng, rát bỏng. Phía sau cô, tiếng trống đám tang gõ dồn dập, tiếng khóc than của người nhà Trằm và cả tiếng ồn ào của đám đông nhỏ dần, nhỏ dần rồi bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít qua các khe đá của rừng cấm.

Bóng tối của rừng già lập tức bao vây lấy cô. Dưới chân cô là bùn đất trơn trượt của trận mưa đêm qua chưa kịp ráo, nhão nhoét và lạnh ngắt. Lớp bùn nhão chui vào giữa các ngón chân cô, lạnh buốt và trơn tuột. Mỗi lần bước hụt, Mây lại phải gồng người để không ngã ngửa ra sau. Rừng cấm của bản là nơi người ta kiêng kị không bao giờ dám bén mảng tới vào ban đêm. Người ta đồn rằng nơi này đầy rẫy những con ma không đầu, những linh hồn của những người chết oan khuất bị xua đuổi khỏi bản. Nhưng đối với Mây lúc này, con ma rừng đáng sợ nhất cũng không bằng hủ tục cúng ma nhà họ Súa đang chờ đợi cô ở bản kia.

Những cành gai mọc hoang cào xước bắp chân, kéo rách vạt áo chàm mỏng manh của cô, nhưng Mây vẫn cắm đầu lao về phía trước, không thèm định hướng. Sự ngột ngạt của bản làng, của những con mắt dò xét đầy ác ý, của cái chết treo lơ lửng trên đầu kiếp con gái hứa hôn khiến cô phát điên. Cô muốn chạy trốn khỏi lễ cúng ma nhà họ Súa, chạy trốn khỏi cuộc hôn nhân áp đặt với Ban, chạy trốn khỏi tương lai xám xịt sẽ bị đánh đập đến chết như người bạn thân của mình. Cô cắm đầu chạy, tiếng thở dốc nghẹn ứ nơi cổ họng hẹp, hai lá phổi như muốn nổ tung dưới sức ép của không khí lạnh buốt tràn vào.

Không gian xung quanh cô tối đen như hũ nút, chỉ có tiếng thở dốc của chính cô và tiếng gió gầm rú qua những tán cây cổ thụ cao vút phía trên. Sương mù bắt đầu buông xuống, đặc quánh và lạnh lẽo, bám vào da thịt cô thành những giọt nước li ti, lạnh buốt. Mây cảm thấy mình như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, cứ cắm đầu chạy mà không biết phía trước là vực thẳm hay bụi rậm. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ còn một ý nghĩ duy nhất vang lên: Chạy đi! Chạy thật xa khỏi cái bản làng ngột ngạt này!

Bất chợt, mu bàn chân cô vấp mạnh vào một chiếc rễ cây trồi lên mặt đất như một bàn tay quỷ trồi lên từ lòng đất.

Mây mất đà, ngã nhào xuống bụi rậm gai góc phía dưới sườn dốc. Cú ngã đau điếng khiến cô nằm rạp trên đống lá mục ẩm ướt, toàn thân co rúm lại vì những chiếc gai nhọn đâm sâu vào da thịt ở cánh tay và đùi. Nỗi đau thể xác cùng với sự kiệt sức khiến cô không thể gượng dậy được nữa. Sự lạnh lẽo của bùn đất thấm qua lớp vải mỏng, buốt lên tận đỉnh đầu, cướp đi chút hơi ấm cuối cùng trong cơ thể cô.

Cô ôm lấy hai đầu gối, cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc to. Nỗi sợ hãi về định mệnh làm vợ hứa hôn, nỗi sợ phải cúng ma nhà họ Súa rồi chịu chung số phận bị đánh đập như Trằm đang siết chặt lấy cổ họng cô, khiến lồng ngực cô nghẹt thở. Nước mắt cô chảy tràn qua má, nóng hổi rồi nhanh chóng nguội đi, hòa vào thứ bùn đất hôi hám của rừng cấm. Cô ước gì mình có thể tan biến vào màn đêm này, để không phải đối mặt với ngày mai. Cô thà làm một nắm xương khô giữa rừng cấm hoang vu này, còn hơn phải quay về làm một cái xác không hồn trong nhà họ Súa.

Một tiếng động lớn từ phía sau vang lên. Tiếng lá khô bị giẫm nát vội vã, dồn dập và đầy uy lực. Tiếng bước chân ấy không phải của một con thú nhỏ, nó nặng nề và dứt khoát như bước chân của một người thợ săn dày dạn kinh nghiệm đang đuổi theo con mồi.

Mây giật mình định ngồi dậy chạy tiếp, nhưng toàn thân cô đã mệt lử, các khớp xương đau nhức vì cú ngã dữ dội vừa rồi. Đôi chân cô run rẩy không chịu nghe lời, lòng bàn chân rướm máu bết chặt vào đống lá mục ẩm ướt. Chưa kịp đứng lên, một bóng người to lớn đã đổ ập xuống bên cạnh cô từ phía sườn dốc. A Sáng quỳ sụp xuống bãi cỏ, hai bàn tay thô ráp của anh chộp lấy vai cô, kéo ghì cô vào lòng bằng một lực lượng không thể kháng cự.

Vòm ngực rộng ấm nóng đẫm mồ hôi của anh áp chặt lấy lưng Mây, lập tức xua đi cái lạnh buốt của rừng đêm đang bao vây cô. Mùi da thịt đàn ông hoang dã lẫn mùi sương rừng bao bọc lấy cô. Đó là mùi của nắng gió trên nương cao, mùi khói bếp củi quen thuộc của nhà sàn và cả mùi máu thú rừng thoang thoảng từ chiếc dao quắm dắt hông anh, thứ mùi khiến cô vừa sợ hãi lại vừa khao khát được nương tựa. Mây cảm thấy tấm lưng gầy guộc của mình dán chặt vào những múi ngực cứng như đá tảng của anh, hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh sưởi ấm làn da đang run rẩy của cô qua lớp áo chàm rách vạt.

"Mây! Yên nào, tao đây!" Giọng A Sáng gầm nhẹ trong cổ họng, hơi thở anh dồn dập phả vào tai cô, nóng hổi và gấp gáp.

Mây giãy giụa dữ dội. Sự xuất hiện của anh như chạm vào sợi dây uất hận cuối cùng trong lòng cô. Cô không muốn gặp anh, không muốn gặp bất kỳ ai liên quan đến nhà họ Súa lúc này. Sự quan tâm của anh chỉ làm cô thêm đau đớn, bởi vì anh chính là anh trai của vị hôn phu của cô, là người đại diện cho cái gia đình sẽ giam cầm cuộc đời cô. Cô xoay người lại trong vòng tay anh, hai nắm tay đấm thùm thụp vào khuôn ngực rắn chắc như đá tảng của người thợ săn. Nước mắt cô tuôn ra ròng rã, ướt đẫm cả mảng áo chàm của anh.

"Buông tôi ra! Anh đuổi theo tôi làm gì? Để tôi chết đi còn hơn!" Mây nghẹn ngào, giọng nói lạc đi vì uất ức. "Con gái cái bản này sống để làm gì hả anh Sáng? Cứ gả đi, rồi bị đánh, rồi cúng ma nhà người ta là hết đời đúng không? Đời tôi cũng sẽ giống như con Trằm thôi! Rồi cũng có ngày bố mẹ tôi nhặt xác tôi bên bờ suối vì một nắm lá ngón! Sao các người không để tôi chết luôn từ bây giờ đi?"

"Mày câm miệng lại cho tao!" A Sáng nghiến răng, giọng nói chứa đựng sự tức giận tột cùng nhưng cũng đầy đau xót. Anh không thả cô ra. Anh mặc cho những nắm đấm của cô trút xuống ngực mình, vòng tay siết chặt hơn, ghìm chặt hai cổ tay cô lại bằng một tay, tay kia ấn chặt gáy cô sát vào bờ vai mình.

"Tôi không câm! Anh là anh trai của thằng Ban, anh đi theo tôi làm gì? Anh muốn bắt tôi về để cúng ma nhà anh đúng không? Anh muốn tôi làm con dâu nhà anh để rồi bị đánh đập, bị hành hạ cho đến chết đúng không?" Mây gào lên, giọng khản đặc, nước mắt nước mũi giàn giụa trên khuôn mặt lấm lem bùn đất. Cô cố sức giật hai cổ tay ra khỏi gọng kìm của anh, nhưng vô ích. Sức mạnh của người đàn ông thợ săn quanh năm leo núi, săn thú rừng khiến mọi sự kháng cự của cô trở nên nực cười.

"Tao bảo mày câm miệng!" A Sáng đột ngột đè ngửa cô xuống thảm cỏ ẩm ướt.

Sự thay đổi tư thế diễn ra quá nhanh khiến Mây không kịp phản ứng. Cả cơ thể vạm vỡ, nặng trịch của A Sáng đè nặng lên người cô, dùng cả trọng lượng cơ thể mình ép chặt lấy cô xuống nền đất lạnh lẽo, ngăn không cho cô giãy giụa hay tự làm đau bản thân thêm nữa.

Mây giãy giụa, đôi tay bị khóa chặt cố gắng cào cấu vào bắp tay cuồn cuộn của anh. Những móng tay cô găm vào da thịt anh, để lại những vệt đỏ rớm máu trên làn da rám nắng mật ong của người thợ săn, nhưng anh dường như không cảm thấy đau đớn. Anh chỉ im lặng nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm rực lên một ngọn lửa dữ dội chứa đựng cả sự giận dữ lẫn nỗi xót xa tột cùng.

"Mày muốn chết thật à, Mây?" Giọng A Sáng khàn đặc, rung lên dưới lồng ngực đang ép chặt lấy cô. "Mày muốn ăn lá ngón để bố mẹ mày khóc, để tao phải đứng nhìn cái xác mày lạnh ngắt như con Trằm à? Mày nghĩ chết đi là hết khổ chắc?"

"Thế anh bảo tôi phải làm sao?" Mây nghẹn ngào hét lên, nước mắt làm cay xè đôi mắt cô. "Tôi sống để làm gì? Để làm vợ thằng Ban à? Nó mười bảy tuổi, nó có biết thương tôi không? Hay tôi phải về nhà các người, làm trâu làm ngựa cho bố mẹ anh đánh đập, rồi mỗi đêm phải nằm trên cái giường rơm lạnh lẽo ấy chờ chết? Tôi thà chết trong rừng cấm này, thà làm mồi cho ma rừng còn hơn!"

"Thằng Ban không biết thương mày, nhưng tao thương mày!" A Sáng đột ngột gầm lên.

Lời nói của anh như một tiếng sét đánh ngang tai Mây, khiến cô đứng hình. Tiếng gió rít qua kẽ đá dường như cũng ngừng bặt trong khoảnh khắc ấy. Cô trố mắt nhìn anh, đôi môi run rẩy hé mở nhưng không thốt ra được lời nào.

A Sáng thở dốc, vòm ngực rộng đẫm mồ hôi của anh phập phồng dữ dội, áp chặt lấy hai bầu ngực căng tràn sức xuân của cô qua lớp vải chàm mỏng manh. Ánh mắt anh không còn sự lầm lì, né tránh thường ngày nữa. Lúc này, nó trần trụi và đầy chiếm đoạt.

"Mày nghe rõ chưa, Mây?" Anh thì thầm, giọng nói khàn khản nhưng dứt khoát. "Thằng Ban là em trai tao, tao đã cố kìm nén, tao đã cố tránh mặt mày. Nhưng hôm nay nhìn con Trằm nằm đấy, tao biết tao không thể trốn tránh được nữa. Tao không thể để mày chết như nó. Tao sẽ đưa mày đi."

"Anh điên rồi..." Mây thì thầm, hai hàng nước mắt nóng hổi tiếp tục tràn qua thái dương. "Chúng ta là anh chồng em dâu... ma nhà anh sẽ không tha cho chúng ta, bản làng sẽ phạt vạ, sẽ ném đá chúng ta..."

"Tao không sợ ma nhà, tao cũng không sợ bản làng!" A Sáng nghiến răng, bàn tay thô ráp của anh ghì chặt cổ tay cô xuống thảm cỏ ẩm ướt hơn nữa, dùng toàn bộ sức mạnh của mình để áp chế sự sợ hãi của cô. "Tao chỉ sợ mày chết. Mày có hiểu không?"

Cơ thể vạm vỡ của A Sáng đè nặng lên người Mây. Qua lớp áo chàm mỏng manh xộc xệch đã bị cào rách vài chỗ, cô cảm nhận được từng thớ cơ bắp cuồn cuộn của anh đang căng lên dưới da. Đùi anh chen vào giữa hai chân cô, khóa chặt mọi sự kháng cự từ phần thân dưới của cô. Sự va chạm da thịt trực tiếp này khiến ngực Mây phập phồng dữ dội, áp sát vào lồng ngực vững chãi của anh. Hơi nóng từ cơ thể A Sáng tỏa ra bao trùm lấy cô, thiêu đốt cái lạnh giá của bùn đất dưới lưng. Cô cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập liên hồi của anh, mạnh mẽ và cuồng nhiệt, đập dồn dập vào ngực cô như muốn phá vỡ lớp ranh giới mỏng manh giữa hai người.

Sự đụng chạm trực tiếp này làm dấy lên một luồng điện nóng rực chạy dọc sống lưng Mây. Váy thổ cẩm của cô bị kéo xếch lên trong lúc giằng co, để lộ đôi chân trần trắng mịn đặc trưng của con gái vùng núi cao, giờ đây đang cọ xát trực tiếp vào chiếc quần chàm thô ráp của anh. Đầu gối của A Sáng ép chặt giữa hai đùi cô, chen sát vào vùng nhạy cảm nhất. Mây cảm thấy rõ ràng sự cứng nóng của dương vật anh qua hai lớp vải mỏng, đang thúc mạnh vào đùi trong của cô. Sự trần trụi và táo bạo này khiến đầu óc cô trống rỗng, hơi thở trở nên dồn dập và đứt quãng. Căng thẳng nhục cảm dâng lên đến đỉnh điểm giữa khu rừng cấm âm u, biến nỗi sợ hãi cái chết thành một khao khát thể xác điên cuồng. Cô khẽ rên lên một tiếng nhỏ, đôi tay yếu ớt không còn đấm vào ngực anh nữa mà vô thức bám chặt lấy bờ vai rắn chắc đẫm mồ hôi của người thợ săn, như tìm kiếm một điểm tựa duy nhất trong cơn bão lòng.

Khi Mây mệt lử, không còn sức lực để giãy giụa nữa, chỉ còn những tiếng nấc cụt đau đớn và những giọt nước mắt lặng lẽ rỉ ra từ khóe mắt, A Sáng mới buông hai cổ tay cô ra. Bàn tay to rộng, chai sần của anh luồn vào tóc cô, nâng đỡ lấy gáy rồi miết mạnh ngón tay cái lên cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

Anh bắt cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Dưới ánh sáng mờ ảo lọt qua tán lá rừng cấm, đôi mắt sâu thẳm của người thợ săn rực lên một quyết tâm sắt đá. Không còn vẻ lầm lì thường ngày, ánh mắt anh lúc này chứa đựng sự giận dữ, nỗi đau đớn và cả một tình yêu điên cuồng đang vượt khỏi tầm kiểm soát.

"Nhìn tao đây này, Mây," giọng A Sáng khàn đặc, từng từ thốt ra nặng trịch như búa gõ vào vách đá. "Tao thề trước con ma rừng này, tao không để mày phải chết như con Trằm. Tao sẽ đưa mày đi khỏi cái bản này. Không có cưới xin gì với thằng Ban hết. Mày là của tao."

Mây đờ người ra, lồng ngực phập phồng áp sát vào ngực anh. Lời thề của anh cắm sâu vào tim cô, xé toang mọi nỗi sợ hãi đang giam cầm cô suốt bấy lâu nay. Sự tiếp xúc cơ thể quá gần gũi khiến cô cảm thấy da thịt mình như đang tan chảy dưới sức nóng của anh. Hai đùi anh vẫn kẹp chặt lấy hông cô, tư thế của họ ám muội và trần trụi đến mức cô có thể cảm nhận được sự cứng rắn của dương vật anh đang trỗi dậy dưới lớp quần chàm, thúc mạnh vào đùi cô. Khao khát thể xác bị kìm nén bấy lâu nay bùng lên, khiến cô quên đi cả nỗi sợ hãi cái chết của Trằm.

A Sáng nghiêng đầu, ghé sát môi vào vành tai đang nóng ran của cô, thì thầm dứt khoát: "Chiều mai, lên lán nương của tao trên đỉnh đồi đào. Tao đợi mày ở đấy."

Hơi thở nóng hổi của anh cọ xát vào làn da nhạy cảm nơi cổ cô, làm dấy lên một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Dứt lời, anh cúi xuống, đặt một nụ hôn cháy bỏng lên trán cô. Đôi môi anh nóng rẫy, miết mạnh vào làn da mềm mại của Mây, để lại một cảm giác tê dại kéo dài trước khi anh buông cô ra, đứng bật dậy rồi nhanh chóng lùi vào bóng tối rậm rạp của rừng cấm. Mây nằm lại trên thảm cỏ, lồng ngực phập phồng thở dốc, ngón tay run rẩy chạm lên vệt môi ấm nóng anh vừa để lại trên trán, tai vẫn còn vang vọng lời hẹn ước đầy tội lỗi nhưng cũng là lối thoát duy nhất của đời cô.