Mây cắm đầu chạy, đôi chân trần miết lên những bậc thang gỗ nhà sàn đẫm sương trơn trượt. Hơi thở cô dồn dập, nghẹn ứ nơi cổ họng. Vạt váy thổ cẩm xếp ly thô ráp đập vào bắp chân lạnh buốt, nhưng cô không còn cảm giác đau đớn nào nữa. Vừa chạm đến chiếu nghỉ trước hiên, bàn tay cô vô thức đưa xuống hông váy theo thói quen tìm kiếm chiếc khăn thêu.
Khoảng trống hoác lạnh ngắt bên cạp váy làm cô đứng khựng lại. Chiếc khăn thêu chỉ đỏ xanh - kỷ vật đính ước thầm kín mà cô luôn mang theo bên mình - đã bị cành gai đào rừng móc vào và kéo tuột khỏi thắt lưng váy, rơi xuống bụi cỏ ven đường. Cô đã đánh rơi nó ở khúc cua đồi nương lúc vội vã chạy trốn khỏi lán của A Sáng. Trong đầu cô hiện lên nụ cười độc địa cùng khuôn mặt nhếch nhác của Xính khi hắn vác súng đi ngược chiều sương. Nếu chiếc khăn rơi vào tay hắn, hắn sẽ vác nó về bản, rêu rao với tất cả mọi người, và ma nhà họ Súa sẽ vật chết cô trước khi cô kịp nhìn thấy con đường trốn chạy xuống dưới xuôi. Cô muốn quay đầu chạy ngược lên đồi để tìm kiếm, nhưng tiếng quát tháo từ trong nhà sàn vọng ra đã ghì chặt chân cô lại.
"Mây! Mày đứng đờ ra đấy làm gì? Vào rót rượu!"
Tiếng quát khàn khàn của ông Súa từ trong nhà vọng ra cắt ngang dòng suy nghĩ hoảng loạn của cô.
Mây giật mình, cố vuốt lại vạt áo chàm xộc xệch rồi run rẩy đẩy cánh cửa gỗ bước vào. Mùi khói bếp đắng nghét trộn lẫn với mùi rượu ngô nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi cô. Gian nhà sàn rộng lớn hôm nay chật ních người. Khói từ bếp lửa chính giữa nhà bay lên nghi ngút, bám vào những cây cột gỗ sến đen bóng, tạo nên một bầu không khí u tối và ngột ngạt. Những chiếc bánh ngô nướng đặt trên tro nóng tỏa ra mùi thơm ngọt nhưng lúc này chỉ làm Mây thêm phần choáng váng.
Giữa gian nhà chính rộng lớn, hai dòng họ đã ngồi vây quanh mâm lễ dạm ngõ. Phía nhà trai, ông già dòng họ Súa ngồi nghiêm nghị bên cạnh những hũ rượu cần lớn. Ban ngồi thu vai ở góc cột, tay vẫn lóng ngóng bóc củ khoai nướng, đôi mắt ngây ngô chẳng mấy quan tâm đến việc người lớn đang bàn chuyện cưới xin của mình. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi chỉ mải miết cạo lớp vỏ khoai cháy đen, chốc chốc lại đưa mắt nhìn ngọn lửa bập bùng giữa bếp sàn. Ban chưa biết làm nương giỏi, chưa biết bắn súng kíp săn thú, và càng không biết thế nào là khao khát của một người đàn ông đối với một người đàn bà. Cậu ngồi đó như một đứa trẻ bị ép tham gia vào một trò chơi của người lớn, mắt chốc chốc lại liếc nhìn Mây với vẻ vô ưu vô lo.
Đối diện với Ban, A Sáng ngồi im lìm như một khối đá tạc. Bắp tay trần rám nắng của anh tỳ lên đầu gối, cơ ngực phập phồng dưới lớp áo chàm mở ba chiếc cúc ngực. Khi Mây bước vào, ánh mắt sắc bén như chim ưng của anh lập tức khóa chặt lấy cô. Ánh nhìn của anh trượt nhanh xuống sườn eo trống trơn của Mây, rồi dừng lại ở những ngón tay đang bấm chặt vào nhau đến trắng bệch của cô. Đôi chân mày rậm của người thợ săn khẽ nhíu lại. Anh đã nhận ra sự bất thường từ dáng chạy hớt hải và vạt áo chàm lấm lem sương núi của cô. Trán anh khẽ nhăn lại, đôi mắt thâm trầm như muốn dò hỏi, nhưng trước mặt bao nhiêu người lớn của hai dòng họ, anh không thể cất lời. Sự căng thẳng tỏa ra từ cơ thể anh mạnh mẽ đến mức làm lu mờ cả những người xung quanh.
Ông Súa đặt mạnh bát rượu xuống chiếc mâm gỗ sến, tiếng gốm sứ va chạm cồm cộp khô khốc.
"Mây, lại đây rót rượu cho bố thằng Ban." Ông Súa chỉ tay vào hũ rượu ngô lớn đặt giữa sàn. "Rượu dạm hỏi đã đặt lên bàn, ma nhà họ Súa cũng đã nhận lời thề hứa hôn từ ngày xưa. Đợi qua mùa hoa đào này, mày phải về làm ma nhà người ta."
Mây cúi đầu, hai đầu gối run lên bần bật khi bước tới gần mâm rượu. Cô quỳ xuống bên cạnh chiếc mâm gỗ sến, nâng gáo tre múc rượu từ hũ đổ vào bát của bố A Sáng. Mùi rượu ngô sực lên làm cô choáng váng. Khoảng cách quá gần khiến cô cảm nhận được sức nóng từ cơ thể A Sáng phả ra. Vai anh chỉ cách vai cô chưa đầy hai gang tay.
Trong bóng tối của gian nhà sàn, hương vị cuộc yêu cuồng nhiệt trên lán nương chiều qua vẫn bám riết lấy da thịt cô. Mây thấy âm đạo mình âm ỉ một cơn đau buốt đầy ngọt ngào, nơi dương vật to nóng của A Sáng từng thúc mạnh vào sâu tận đáy lồn cô, gieo rắc những luồng khoái cảm điên cuồng. Cô vẫn nhớ rõ cái cách anh bế thốc cô lên đệm rơm, đôi bàn tay thô ráp như vỏ cây rừng bấu chặt lấy hai mông cô, kéo căng hai chân cô ra để đưa cái cu to dài, gân guốc của anh đâm lút vào trong bướm cô. Lúc đó, cô đã khóc, không phải vì đau mà vì sự sungướng đến tê dại khi cơ thể hai người hòa làm một, vượt qua mọi ranh giới đạo đức và cấm kỵ của bản làng.
Tinh dịch ấm nóng của anh dường như vẫn còn đọng lại sâu bên trong cô, làm mỗi bước đi, mỗi lần quỳ xuống của cô đều râm ran nóng bóng. Lớp vải quần thổ cẩm thô nhám cọ xát vào vùng nhạy cảm đang sưng tấy làm cô khẽ rùng mình, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mùi mồ hôi nam tính quyện với mùi lá rừng từ người anh tỏa ra làm lồng ngực cô thắt lại. Cô cố điều hòa nhịp thở, nhưng đôi bàn tay nâng gáo tre vẫn run bần bật, khiến vài giọt rượu ngô cay nồng bắn ra ngoài, thấm vào thớ gỗ sàn.
Sự căng thẳng lan tỏa dữ dội giữa hai người. Mây ngửi thấy mùi da thịt quen thuộc của A Sáng, mùi lá thông hoang dã bám trên vạt áo chàm của anh. Mỗi lần cô nghiêng người múc rượu, bầu ngực dưới lớp áo chàm mỏng lại khẽ lay động, và cô biết A Sáng đang nhìn chăm chú vào cổ áo cô. Nơi đó, vết cắn của anh từ chiều qua vẫn còn hằn lên đỏ thắm dưới lớp vải chàm. A Sáng ngồi đó, bắp đùi rắn chắc hơi mở ra, gần như chạm vào rìa váy xếp ly của Mây. Chỉ một cái cựa mình nhẹ, đầu gối anh đã tỳ sát vào đùi cô qua lớp vải thổ cẩm thô ráp. Mây cảm thấy luồng nhiệt từ chân anh truyền sang, thiêu đốt cả ý chí phản kháng yếu ớt của cô. Đầu óc cô quay cuồng trong những ký ức nhục cảm khi anh đè nghiến cô xuống đệm rơm, dùng đôi môi nóng bỏng gặm nhấm từng tấc da thịt trên bầu ngực căng tròn, rồi thô bạo banh rộng hai đùi cô ra để nhét cái cu to nóng của mình vào sâu trong lồn cô. Sự kích thích nhục dục dữ dội ấy khiến bướm cô âm ỉ rỉ ra chất dịch ẩm ướt, cọ vào quần trong đau rát nhưng tràn ngập khoái cảm.
A Sáng khẽ ho một tiếng trầm đục, anh cố tình dịch người để che chắn bớt tầm mắt của bố mình đang nhìn về phía Mây. Anh đưa tay ra nhận bát rượu từ Mây. Ngón tay thô ráp đầy vết chai của anh cố ý chạm nhẹ vào mu bàn tay lạnh ngắt của cô. Cái chạm rất khẽ, mang theo sức nóng bỏng như muốn trấn an cô, nhưng nó lại làm Mây giật mình khẽ run lên. Cô vội vã rụt tay về, cúi gằm mặt để tránh ánh mắt rực lửa của anh. Sự ngượng ngùng đè nén giữa hai người như một sợi dây vô hình kéo căng ra, nóng rẫy và nghẹt thở giữa gian nhà sàn đầy người lớn. Ánh mắt hai người giao nhau chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng chứa đựng cả một đại dương bí mật tội lỗi và khao khát thể xác chưa hề nguội tắt.
Bố A Sáng nâng bát rượu lên, đưa mắt nhìn Mây một lượt từ đầu đến chân rồi gật đầu hài lòng.
"Thằng Ban nhà tôi tuy còn trẻ con, chưa biết làm nương giỏi bằng anh trai nó, nhưng ma nhà tôi sẽ dạy bảo con Mây. Lễ cưới này dòng họ Súa chuẩn bị chu đáo, không để nhà ông Súa phải xấu mặt với bản làng."
Ông ta hớp một ngụm rượu lớn, ngửa cổ khà một tiếng dài, rồi tiếp tục: "Con Mây dáng người thanh mảnh nhưng hông rộng, đây là tướng đàn bà khéo sinh con đẻ cái, lại biết dệt vải thêu thùa. Về nhà tôi, nó sẽ cùng thằng Ban lo toan nương ngô nương lúa. Thằng Sáng sau này cũng sẽ phụ giúp em trai nó một tay. Hai anh em tụi nó đùm bọc lấy nhau thì cái gia đình này không lo thiếu ăn."
Ban ngẩng đầu lên, cười ngây ngô rồi lại cúi xuống cắn miếng khoai nướng nóng hổi. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi hoàn toàn đứng ngoài lề những khao khát nhục cảm đang âm ỉ cháy giữa anh trai mình và cô gái sắp trở thành vợ mình. Cậu không biết, và cũng không thể hiểu được bờ vai rộng kia của anh trai đã từng đè chặt lên người Mây như thế nào, và bắp đùi rắn chắc kia đã từng kẹp chặt lấy hông cô gái đối diện ra sao. Cậu chỉ biết ăn khoai, và chờ đợi ngày người lớn đưa con Mây về nhà mình để có thêm một người làm nương cùng. Cậu nhai nhóp nhép, thỉnh thoảng lại đưa tay quệt ngang mũi, nụ cười ngây dại xuất hiện trên gương mặt chưa hết nét trẻ con.
Bên cạnh, A Sáng vẫn ngồi lặng phắt, hai bàn tay đan chặt vào nhau, các khớp xương gồ lên cứng ngắc. Mắt anh không rời khỏi khuôn mặt đang cúi gằm của Mây. Anh nhìn thấy vệt đỏ ửng lan nhanh từ cổ lên đến mang tai cô, nhìn thấy bờ môi nhỏ nhắn của cô đang bị chính răng cô cắn chặt đến mức rớm máu. Thái độ lầm lì của anh chứa đựng một áp lực vô hình, giống như thú dữ trước giờ săn mồi, căng thẳng và chực chờ bùng nổ. Anh muốn đứng dậy kéo cô ra khỏi mâm rượu này, muốn ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy kia, nhưng quy tắc của bản làng và những ánh mắt nghiêm nghị của người lớn đang đè nặng lên vai anh. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, bắp thịt ở bả vai co rút dưới lớp áo chàm mỏng.
"Cạch."
Tiếng bát đũa va chạm trên mâm gỗ sến vang lên đều đặn. Bố Mây và bố A Sáng bắt đầu bàn bạc chi tiết về sính lễ. Họ nói về số bạc trắng phải đưa, số trâu phải dắt sang, và cả những hũ rượu ngô phải ủ đủ ngày. Mỗi lời họ nói ra như một sợi xích sắt siết chặt thêm vào cổ Mây. Cô cảm thấy ngột ngạt, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo chàm chật chội. Cơn đau âm ỉ ở vùng kín vẫn nhắc nhở cô về tội lỗi của chiều qua, về dòng tinh dịch của A Sáng đang dần khô đi trong cơ thể cô. Cô liếc nhìn A Sáng, thấy cơ ngực anh phập phồng dưới lớp áo, bắp tay trần rám nắng gồng cứng. Sự im lặng của anh lúc này giống như ngọn lửa đang bị đè nén dưới đống tro tàn, chỉ cần một làn gió nhẹ là sẽ bùng lên thiêu rụi tất cả.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ dày của nhà sàn bị một lực cực mạnh đạp tung ra, đập mạnh vào vách nứa rầm rầm.
Gió núi mang theo hơi lạnh ẩm ướt tràn vào, làm ngọn lửa giữa bếp lò bùng lên rồi lịm đi.
Xính bước vào, vai vác khẩu súng kíp, gương mặt thô kệch đỏ gay vì rượu và sự phấn khích độc ác. Hắn không thèm cởi súng, cứ thế nện gót giày dính đầy bùn đất lên sàn nhà sạch sẽ, đi thẳng về phía mâm rượu dạm ngõ. Mùi rượu ngô rẻ tiền và mùi bùn đất từ người hắn tỏa ra nồng nặc, lấn át cả mùi khói bếp trong nhà. Hắn nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của Mây rồi chuyển sang A Sáng với vẻ thách thức.
"Nhà họ Súa với nhà ông Súa ăn rượu vui vẻ thế này, có biết trên đầu mình đang đội cái gì không?"
Giọng Xính eo éo, đầy vẻ mỉa mai vang lên giữa gian nhà đột ngột im phăng phắc.
Ông Súa sầm mặt, đứng bật dậy, tay chỉ thẳng vào mặt Xính. "Xính! Mày say rượu thì về nhà mà ngủ. Hôm nay là ngày dạm ngõ của con Mây với thằng Ban, không có chỗ cho mày đến quấy phá!"
"Quấy phá?" Xính cười sằng sặc, khóe môi giật giật đầy vẻ kinh tởm. Hắn thò tay vào túi áo chàm, lôi ra một vật rồi ném mạnh xuống giữa mâm lễ dạm ngõ, ngay cạnh bát rượu đang đầy.
Chiếc khăn thêu chỉ đỏ xanh đẫm sương đêm, dính vài cọng cỏ khô và nhựa cây nương đập vào mắt mọi người.
Mây run bắn lên, hai tay ôm chặt lấy ngực, lùi lại phía sau.
"Cái này là của ai, ông Súa chắc nhận ra chứ?" Xính tiến thêm một bước, mũi súng kíp chúc xuống sàn, ngón tay hắn chỉ vào mặt Mây. "Vợ hứa hôn của nhà họ Súa mà lại đánh rơi khăn đính ước ở lối rẽ lán nương của thằng anh chồng từ sáng sớm. Hai đứa tụi nó nằm chung một đệm rơm, ăn nằm với nhau như lũ thú rừng trên kia kìa! Tao tận mắt nhìn thấy con Mây bước ra từ lán thằng Sáng!"
Cả gian nhà sàn như bị dội một gáo nước đá.
Bố A Sáng trợn trừng mắt nhìn chiếc khăn thêu rồi quay sang nhìn con trai lớn. Ban ngừng nhai khoai, mắt mở to ngơ ngác nhìn chiếc khăn thổ cẩm quen thuộc của Mây. Cậu thiếu niên vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa của những lời cáo buộc thô tục kia, nhưng không khí căng thẳng bao trùm làm cậu run sợ.
"Xính! Mày ngậm máu phun người!" Bố A Sáng gầm lên, đập tay xuống phản gỗ kêu chát chúa. "Nhà tao không có loại con hoang làm càn như thế!"
"Hỏi thằng Sáng xem nó có dám chối không!" Xính gầm ghè, mắt ti hí vằn lên tia máu nhìn A Sáng. "Nhìn người nó xem, vết cào trên lưng, trên vai còn mới nguyên kìa! Hay là để tao lột áo nó ra cho cả bản xem?"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía A Sáng.
Ông Súa run rẩy chỉ tay vào mặt con gái, giọng nghẹn lại vì nhục nhã. "Mây... Mây nói đi! Có thật thế không? Mày cút lên nương của thằng anh chồng làm cái trò bẩn thỉu đó hả?"
Mây khuỵu hai đầu gối xuống sàn gỗ lạnh toát. Cổ họng cô nghẹn đắng, không thốt nổi một lời giải thích. Bờ môi cô run rẩy, nước mắt trào ra từ khóe mi đọng lại trên gò má tái nhợt. Ông Súa gầm lên một tiếng như thú dữ bị thương, bàn tay thô kệch giơ cao định giáng một cú tát trời giáng xuống mặt con gái để rửa nhục.
Nhưng bàn tay ông ta chưa kịp chạm vào Mây thì một bóng người to lớn đã chắn ngang. A Sáng đứng bật dậy. Anh bước tới trước mặt Mây, tấm lưng rộng như vách đá che khuất hoàn toàn thân hình mảnh dẻ đang run rẩy của cô dưới sàn.
"Không phải lỗi của nó!" Giọng A Sáng vang lên trầm đục, vang dội giữa gian nhà sàn im phăng phắc. "Là tôi ép nó. Chiều qua trên lán nương, tôi đã đè nó ra giường rơm, lột sạch quần áo nó rồi đâm cái cu của tôi vào lồn nó. Nó khóc lóc van xin nhưng tôi không buông. Tôi thèm khát thân xác nó từ lâu rồi. Ma nhà họ Súa có phạt thì phạt một mình tôi! Lễ vật cưới thằng Ban tôi sẽ đền gấp đôi, trả lại đủ trâu béo, bạc trắng cho bố mẹ nó. Nhưng con Mây, từ nay nó phải là người của tôi!"
Lời tuyên bố trần trụi và ngang ngược của A Sáng nổ tung như tiếng sấm giữa trời quang.
Bố A Sáng tím tái mặt mày, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo chàm. Ông ta đập tan bát rượu ngô xuống sàn, những mảnh gốm vỡ bắn tung tóe. "Thằng nghịch tử! Mày dám cướp vợ của em trai mày? Mày dám bôi tro trát trấu vào mặt tổ tiên, dòng họ nhà này! Người đâu! Trói thằng con hoang thú tính này lại cho tao!"
Mấy người đàn ông, thanh niên trong dòng họ Súa lập tức lao vào khống chế A Sáng. A Sáng không chống cự, anh đứng im chịu trói, đôi mắt chim ưng sắc lạnh vẫn trừng trừng nhìn thẳng về phía trước để che chở cho Mây. Họ thô bạo lột phăng chiếc áo chàm đen của anh ra, để lộ tấm lưng vạm vỡ rám nắng mật ong hằn sâu những vết cào đỏ thắm - minh chứng rõ ràng cho trận mây mưa cuồng nhiệt chiều qua trên giường rơm.
Mây gào lên, định bò tới ôm lấy chân bố A Sáng van xin: "Không phải! Bố ơi tha cho anh ấy! Là con tự nguyện..."
Nhưng cô chưa kịp chạm tới thì đã bị ông Súa và những người đàn bà phía nhà gái giữ chặt. Họ khóa tay cô ra sau, đè nghiến mặt cô xuống sàn gỗ sũng nước sương và rượu ngô đổ lênh láng. Mây chỉ có thể khóc nghẹn, bất lực nhìn bầy người dữ tợn vây quanh người đàn ông của mình.
Bố A Sáng giật phắt chiếc roi mây ngâm nước muối dẻo quắt dài ngoằng trên gác bếp xuống. Ông ta gầm lên một tiếng rồi vung roi trút giận.
"Vút! Chát!"
Nhát roi đầu tiên giáng mạnh xuống lưng A Sáng, xé rách da thịt anh, để lại một vệt máu đỏ tươi chạy dọc từ bả vai xuống thắt lưng. A Sáng gồng cứng người, bắp thịt ở bả vai co rút dữ dội. Anh cắn chặt răng đến mức khóe miệng rỉ máu, kiên quyết không bật ra một tiếng rên rỉ nào.
"Chát! Chát! Chát!"
Tiếng roi mây xé gió vun vút rít lên lạnh gáy, nện liên tiếp vào da thịt trần trụi của người thợ săn. Mỗi nhát roi giáng xuống, máu tươi lại phun ra, thấm đỏ cả thớ gỗ sàn nhà. Những vết cào đỏ của Mây từ chiều qua bị roi mây xé toác, thịt da nứt ra, lộ ra những thớ thịt đỏ lòm đầm đìa máu. A Sáng quỳ sụp xuống sàn, hai bàn tay thô ráp bấu chặt vào khe hở của những tấm ván gỗ đến mức móng tay lật ngược, bật máu tươi.
Xính đứng một bên vác súng, nhìn cảnh tượng tàn bạo trước mắt mà cười khùng khục đầy thỏa mãn, thỉnh thoảng lại ngửa cổ nốc một ngụm rượu ngô cay nồng.
Sau roi mây, những người đàn ông khác trong họ Súa vác những gậy gỗ sến to bằng cổ tay nện thẳng vào hông và đùi A Sáng. Tiếng xương thịt va chạm đục ngầu vang lên ghê rợn. Thân hình lực lưỡng của anh lảo đảo, gục xuống vũng máu đổ lênh láng trên sàn rồi lại gồng mình quỳ thẳng dậy, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu vẫn cố hướng về phía căn buồng nơi Mây đang bị giữ chặt.
"Đánh chết nó đi! Đồ súc sinh phản bội dòng họ!" Tiếng chửi bới, nguyền rủa của đám người trong nhà sàn vang lên hỗn loạn.
Đến khi A Sáng hoàn toàn lịm đi trong vũng máu, hơi thở chỉ còn là những tiếng khò khè yếu ớt, bố A Sáng mới dừng tay. Ông ta thở hổn hển, nhổ một bãi nước bọt đầy đờm lẫn máu xuống đầu con trai lớn.
"Lôi cổ thằng con hoang này ra ngoài hiên! Dòng họ Súa không có loại thú tính như nó!"
Hai người đàn ông lực lưỡng bước tới, nắm lấy hai cổ chân đẫm máu của A Sáng kéo lê sền sệt trên sàn gỗ, quăng anh ra ngoài hiên nhà sàn sũng nước sương buốt giá giữa đêm tối tăm.
Bên trong nhà, ông Súa nhìn đứa con gái đang nằm khóc lóc thảm thiết dưới sàn với cặp mắt đỏ ngầu đầy sát khí. Danh dự của gia đình ông ta đã bị hủy hoại hoàn toàn trước dòng họ lớn nhất bản. Ông ta bước tới, thô bạo túm lấy bím tóc đen dài của Mây giật ngược ra sau.
"Á!" Mây hét lên đau đớn, da đầu căng ra như muốn rách toác, gương mặt cô bị kéo ngửa lên đối diện với bộ mặt đầy thú tính của bố đẻ.
"Con đĩ này! Mày làm nhục cái nhà này! Mày muốn chết như con Trằm phải không?"
Ông Súa chửi rủa, tay giật mạnh tóc cô kéo lê xộc xệch trên nền nhà sàn thô ráp. Vạt váy thổ cẩm của cô bị kéo tuột sang một bên, hai đầu gối miết xuống thớ gỗ sắc nhọn rớm máu, cọ xát vào âm đạo đang đau buốt tột cùng sau cuộc mây mưa dữ dội. Cô gào khóc vô vọng, hai tay cào cấu lên bàn tay bố nhưng không thể giải thoát.
Ông Súa kéo tuột cô đến trước cửa buồng tối, đẩy mạnh thân thể mảnh dẻ của cô ngã nhào vào trong đống ngô khô thô ráp.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ dày sập lại. Tiếng xích sắt nặng trịch lách cách quấn quanh chốt cửa rồi khóa chặt bằng một tiếng "cạch" khô khốc. Bóng tối dày đặc lập tức nuốt chửng lấy Mây, chỉ còn lại mùi khói bếp đắng nghét và mùi ngô khô ẩm mốc vây hãm lấy cô gái đang nằm co quắp dưới sàn đất lạnh ngắt.