← Mồi Tình Vùng Cao
Chương 19 / 20

Sùng vớ lấy chiếc ba lô bạt sờn rách quăng dưới gầm sàn gỗ, nhét vội hai bộ quần áo còn sặc mùi mồ hôi và xi măng khô, rồi giắt cây khèn tre bên hông. Anh lao ra khỏi lán trại công trường mà không thèm quay đầu nhìn lại đống gạch vữa đang nằm ngổn ngang dưới ánh đèn cao áp vàng vọt. Đôi chân trần bấm chặt lên nền đường đất đá lổn nhổn, Sùng chạy như một con thú bị dồn vào chân tường, băng qua những dãy đồi trọc ngoại ô để hướng ra phía lộ lớn. Tiếng còi xe khách đêm vọng lại từ phía ngã ba đường tránh xa lộ như một lời thúc giục bỏng rát. Anh không thể chậm trễ thêm một phút nào nữa. Mây đang đợi anh, và gã Quang béo ú kia đang chuẩn bị dùng tiền bạc cùng những hủ tục để cướp đi người đàn bào của anh mãi mãi.

Ý nghĩ ấy như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực Sùng, khiến nhịp thở của anh trở nên dồn dập, bỏng cháy. Mỗi bước chạy trên con đường đất đỏ nhão nhoét ở rìa công trường là một lần anh tự nguyền rủa sự bất lực của bản thân. Ba mươi triệu đồng phạt vạ và nợ nần - một con số khổng lồ đối với gã trai nghèo chỉ biết thổi khèn và phát nương như anh. Dưới xuôi, những ngày còng lưng vác từng bao xi măng, trộn từng cối vữa đến rách cả da tay, anh chỉ nghĩ đến ngày gom đủ tiền quay về bản kiêu hãnh chuộc lại người yêu. Nhưng cuộc đời không đợi anh. Quang đã dùng sức mạnh của những đồng tiền bẩn thỉu để ép gia đình Mây, dùng cái uy của kẻ làm chủ bản dưới để ép già làng cúng ma nhận họ. Nếu anh không về vào đêm nay, Mây sẽ bị dìm chết trong căn buồng tối tăm của gã đàn ông tàn nhẫn kia.

Cơn giận dữ và nỗi nhục nhã từ trận đòn lần trước cứ bùng lên trong huyết quản của Sùng. Anh nhớ khuôn mặt phì phèo khói thuốc của Quang, ánh mắt khinh bỉ của gã khi nhìn xuống thân hình anh đang quỳ rạp dưới đất đá. Kẻ có tiền ở bản dưới luôn nghĩ có thể dùng những đồng bạc trắng để mua đứt danh dự và thân xác của một cô gái H'Mông. Sùng nghiến răng, cơ đùi gồng cứng, từng thớ thịt căng ra chịu đựng những cú va đập mạnh của đất đá dưới lòng bàn chân. Anh không quan tâm chân mình có bị đá răm găm vào chảy máu hay không. Nỗi đau thể xác lúc này chẳng thấm tháp gì so với cảm giác mất đi Mây, mất đi người con gái duy nhất đã cùng anh thề nguyện dưới bóng trăng trên đồi tam giác mạch.

Sùng lao ra đến rìa đường quốc lộ vừa lúc chiếc xe khách giường nằm màu xanh đục rít phanh, lốp xe miết trên mặt đường nhựa bốc mùi khét lẹt. Anh chìa xấp tiền lẻ nhàu nát, thành quả của những ngày bán sức lao động cật lực dưới xuôi, đưa cho gã phụ xe rồi nhanh chóng bước lên. 

Chiếc xe lao đi trong đêm, bỏ lại sau lưng ánh điện thành phố nhạt nhòa để tiến vào bóng tối mênh mông của đại ngàn. Sùng ngồi bó gối ở hàng ghế cuối cùng, hai tay ghì chặt lấy cây khèn tre trước ngực. Mỗi lần xe xóc nảy khi đi qua những ổ gà trên đường đèo hiểm trở, lồng ngực anh lại thắt lên đau đớn. Vết thương cũ do trận đòn roi của người nhà Quang ở chòi nương vẫn âm ỉ nhức nhối dưới lớp da thịt ngăm đen. Sùng khẽ nhắm mắt, đầu dựa vào cửa kính xe lạnh ngắt, để mặc cho những ký ức đen tối của ngày bị bắt quả tang ùa về. 

Anh nhớ rõ cảm giác gậy gỗ nện chan chát vào lưng, tiếng chửi rủa đắc ý của thằng Vừ và cái nhìn khinh bỉ đầy thỏa mãn của gã Quang. Nhưng tất cả những đau đớn thể xác ấy không bằng cái nhìn u uất, tuyệt vọng của Mây khi cô cố ôm lấy thân thể trần trụi của mình giữa đám đông hung hãn. Mây, người con gái có đôi mắt u uất như sương mù lòng chảo, người đã trao cho anh những đêm nồng cháy trên đồi tam giác mạch, giờ đây đang bị giam cầm. Sùng nghiến chặt răng, khớp xương tay kêu răng rắc. Anh tự thề với lòng mình, dù có phải trả giá bằng mạng sống, dù phải đối mặt với luật phạt vạ tàn khốc nhất hay sự truy đuổi của cả bản dưới, anh cũng phải đưa cô đi khỏi chốn địa ngục này.

Suốt chuyến xe kéo dài nhiều giờ đồng hồ, đầu óc Sùng chưa từng có được một giây phút bình yên. Anh vẽ ra trong đầu hàng chục kịch bản khi đặt chân tới nhà Quang. Hắn có bao nhiêu tay sai canh gác? Bản dưới có bao nhiêu người sẵn sàng cầm gậy gộc đuổi theo anh? Nếu anh thất bại, liệu họ có đánh anh đến chết rồi ném xác xuống vực sâu? Nhưng tất cả những mối đe dọa ấy đều tan biến khi khuôn mặt kiều diễm của Mây hiện lên trong tâm trí. Anh nhớ bờ vai gầy guộc của cô, nhớ những ngón tay mềm mại luồn vào tóc anh, và cả tiếng rên rỉ nghẹn ngào mỗi khi hai thân thể hòa làm một. Tình yêu dành cho Mây không chỉ là tình cảm đơn thuần, nó là một thứ bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ nhất của một gã trai rừng.

Chiếc xe khách dừng lại ở đỉnh đèo lộng gió khi đồng hồ chỉ hơn hai giờ sáng. Sùng nhảy xuống xe, đón nhận luồng khí lạnh buốt của núi rừng táp thẳng vào mặt. Trời bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa rừng dày đặc và lạnh ngắt nhanh chóng thấm đẫm lớp áo chàm mỏng manh của anh. Không đi đường chính vì sợ tai mắt của Quang tuần tra, Sùng rẽ lối tắt băng qua những cánh rừng vầu trơn trượt để tiếp cận bản từ phía sau núi. Đất sét đỏ nhão nhẹt bám chặt vào chân, trơn trượt như bôi mỡ, nhưng bước chân của gã trai bản vẫn phăm phăm lao đi đầy quyết đoán. 

Bóng tối của rừng sâu ôm lấy anh, tiếng lá cây xào xạc dưới sức nặng của cơn mưa như những tiếng thì thầm cảnh báo. Sùng lách qua những bụi gai cào xước cả bắp chân trần, đầu óc căng lên như dây đàn. Anh phải tính toán từng bước đi. Nhà Quang rất lớn, vách gỗ dày và thường có tay sai canh gác. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, một tiếng chó sủa hay bước chân không đúng nhịp, anh sẽ bị phát hiện và mọi hy vọng giải thoát cho Mây sẽ tan thành mây khói.

Sùng dừng chân bên một gốc cây cổ thụ lớn, áp lưng vào lớp vỏ xù xì đẫm nước mưa để điều hòa lại nhịp thở dồn dập. Phía trước, thung lũng bản dưới hiện ra mờ ảo dưới màn mưa giăng lối. Ngôi nhà sàn của Quang đứng sừng sững như một con quái vật gỗ khổng lồ đang rình rập kẻ xâm nhập. Sùng biết rõ kết cấu ngôi nhà này. Cửa chính được làm bằng gỗ nghiến dày ba phân, chốt trong chắc chắn. Muốn vào trong mà không gây động tĩnh lớn, con đường duy nhất là ô cửa sổ nhỏ bên chái nhà sau, nơi Quang dùng để nhốt những kẻ làm công trốn nợ hoặc giam lỏng những người đàn bà chưa chịu thuần phục.

Sùng bắt đầu trườn đi bằng hai tay và hai đầu gối, áp sát cơ thể xuống lớp bùn đất nhão nhoét. Mỗi khi có tiếng sấm rền vang trên bầu trời đen kịt, anh lại tranh thủ nhích thêm vài mét. Tiếng mưa rơi xối xả đập vào những phiến lá chuối rừng tạo nên một bản nhạc hỗn loạn, giúp anh che giấu tiếng thở của chính mình. Anh nhích từng chút một, vượt qua hàng rào đá xếp chồng không hàng lối của nhà Quang. Mùi phân trâu bò quyện với mùi lá mục bốc lên nồng nặc, nhưng Sùng không bận tâm. Ánh mắt anh chỉ đổ dồn vào những khe hở của vách gỗ nhà sau, nơi ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu đang hắt ra.

Ngôi nhà sàn bề thế của Quang hiện ra dưới màn mưa bong bóng. Ánh đèn dầu tù mù hắt qua khe liếp ở gian ngoài, nơi hai tên tay sai canh gác đang ngồi co ro bên bếp lửa củi ướt khói nghi ngút. Chúng vừa uống rượu ngô vừa chửi thề vì thời tiết khó chịu. Sùng nép mình sau bụi chuối rừng rạp lá, nín thở quan sát. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn nhà Quang tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, che giấu hoàn toàn tiếng động tĩnh xung quanh. Sùng đứng im như một bức tượng đá, mắt chăm chú nhìn vào ô cửa sổ nhỏ ở chái nhà sau - căn buồng giam lỏng Mây. Anh chờ đợi, đếm từng nhịp thở của chính mình, đợi cho hai tên gác ngà ngà say và sự cảnh giác của chúng chùng xuống.

Cơn thèm khát được chạm vào người yêu khiến huyết quản Sùng nóng ran, đối lập hoàn toàn với làn da đang run rẩy vì nước mưa ngấm lạnh. Anh nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hai tên gác qua khe liếp cửa chính. Một tên gầy gò với chiếc mũ nồi sụp xuống trán đang uể oải gẩy đống củi bằng một cành cây khô, miệng cằn nhằn chuyện gã Quang keo kiệt chỉ cho chúng uống thứ rượu ngô pha nước lã. Tên còn lại có thân hình vạm vỡ hơn, gục đầu bên một vò rượu đất nung, phát ra những tiếng ngáy khò khè đứt quãng. Sùng siết chặt nắm tay, chờ đợi khoảnh khắc tên gác gầy cũng gục xuống vì men say.

Thêm mười phút trôi qua chậm chạp như cả thế kỷ. Tên gác gầy bắt đầu đứng dậy, bước đi siêu vẹo ra sát mép sàn để tiểu tiện, tiếng nước chảy hòa vào tiếng mưa rơi lộp bộp. Sùng nhận ra cơ hội tốt nhất đã đến. Anh khom người, lướt nhanh như một bóng ma qua khoảng sân đất trơn trượt để tiếp cận góc chái nhà sau. Vách gỗ ở đây ẩm mục vì mưa dầm lâu ngày, tỏa ra mùi ngai ngái của rêu phong. Sùng áp tai vào vách gỗ, cố gắng lắng nghe động tĩnh bên trong buồng ngủ của Mây trước khi hành động.

Căn buồng nhỏ này không có cửa thông ra ngoài, chỉ có một ô cửa sổ gỗ nhỏ được chốt chặt bằng một thanh tre dày phía trong để ngăn cô bỏ trốn. Sùng rút con dao đi rừng sắc lẹm giắt sau lưng, khéo léo lách lưỡi dao qua khe hở giữa hai cánh cửa sổ. Tay anh run nhẹ vì lạnh và căng thẳng, nhưng cơ bắp nhanh chóng gồng cứng để giữ thăng bằng. Anh dùng lực cánh tay nâng dần thanh chốt tre lên. Đầu dao kim loại cọ sát vào thớ tre già kêu sột soạt, âm thanh rất nhỏ nhưng trong tai Sùng lúc này chẳng khác nào tiếng sấm. Anh nín thở, dừng tay lại vài giây để nghe ngóng xem hai tên gác có phát hiện ra hay không. Khi chắc chắn chúng vẫn đang chìm trong men say và tiếng mưa rừng, anh mới tiếp tục dùng lực đẩy chốt cửa.

Một tiếng cạch nhỏ vang lên, bị tiếng mưa rơi xối xả trên mái nhà nuốt chửng. Sùng đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mở ra, rồi nhanh nhẹn đu người leo qua bậu cửa, lọt vào khoảng tối om bên trong buồng.

Căn phòng nồng mùi ẩm mốc và mùi chăn chiếu cũ kỹ. Giữa khoảng tối đặc quánh, Sùng nghe thấy tiếng thở nhẹ nhưng dồn dập, đứt quãng của ai đó đang co rúm người trên chiếc giường tre sát vách. Tâm trí anh thắt lại khi nhận ra bóng hình mảnh dẻ quen thuộc đang run rẩy trong đêm tối. Mây đang nằm đó, cô đơn và sợ hãi trước tương lai đen tối đang chờ đợi mình vào tuần sau.

"Mây..." Sùng thì thầm, giọng anh run lên vì xúc động.

Bóng đen trên giường giật nảy mình, định hét lên vì sợ hãi nhưng Sùng đã kịp lao đến, một tay bịt chặt lấy miệng cô, tay kia ôm ghì lấy bờ vai gầy đang run rẩy. Mùi mồ hôi quen thuộc quyện với mùi sương gió trên người Sùng lập tức thấm vào khứu giác của Mây. Cô nhận ra anh. Những giọt nước mắt nóng hổi từ mắt cô tuôn ra xối xả, thấm ướt cả lòng bàn tay thô ráp của người yêu. Sùng từ từ buông tay ra, và ngay lập tức, Mây nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy cổ anh như sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ hoang đường trong đêm tối tăm.

"Sùng... thật là mày không? Sùng ơi..." Mây nấc nghẹn, tiếng khóc được ghìm lại thật nhỏ trong lồng ngực ấm áp của anh.

"Tao về rồi. Tao về đón mày đi đây," Sùng áp mặt vào mái tóc đẫm hương hoa rừng của cô, thì thầm. Anh vuốt ve sống lưng gầy guộc của cô, cảm nhận rõ rệt những dẻ sườn nhô lên sau những ngày bị giam cầm và bỏ đói. Nỗi xót xa trào dâng, biến thành một ngọn lửa dục vọng và tình yêu điên cuồng.

Mây run rẩy bám lấy vai anh, hai chân cô quấn lấy hông Sùng như thể muốn hòa tan vào cơ thể người đàn ông của mình. Cơn ác mộng bị giam cầm ở nhà Quang bấy lâu nay bỗng chốc tan biến trước sự hiện diện của Sùng. Cô khóc không thành tiếng, bờ môi run rẩy tìm kiếm làn môi khô ráp của anh. Đầu lưỡi của họ quấn quýt lấy nhau trong một nụ hôn nồng cháy, vị mặn chát của nước mắt hòa cùng hơi thở ấm nóng của tình yêu hoang dại. Sùng ghì chặt hông Mây, kéo sát cơ thể cô vào ngực mình, cảm nhận sự mềm mại dẫu có chút hao gầy của người con gái mười chín tuổi.

Sự xa cách đằng đẵng, nỗi nhớ nhung thể xác bị dồn nén suốt bao ngày qua bùng phát như một dòng thác lũ đứt đập. Trong bóng tối của căn buồng giam lỏng, hai cơ thể nóng hổi tự động tìm đến nhau. Sùng không kìm chế được lòng mình, anh dùng đôi bàn tay đầy vết chai sạn vuốt dọc bờ vai, tấm lưng trần mịn màng của Mây dưới lớp áo chàm rộng. Mây cũng điên cuồng cởi bỏ những chiếc cúc áo chật chội trên người Sùng. Chiếc áo chàm đẫm nước mưa của anh rơi bịch xuống sàn gỗ, để lại khuôn ngực trần lực lưỡng, nóng hổi ép sát vào bầu ngực căng tròn, mềm mại của người con gái.

Họ không lên chiếc giường tre cũ kỹ vì sợ tiếng cọt kẹt của khung tre sẽ đánh động đám tay sai ở gian ngoài. Sùng kéo Mây xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Cái lạnh của những thớ gỗ rừng dưới lưng Mây đối lập hoàn toàn với ngọn lửa dục vọng đang hừng hực cháy trong huyết quản của hai người.

Sùng điên cuồng lột phăng chiếc váy thổ cẩm dày cộm của Mây, để lộ thân hình thiếu nữ mười chín tuổi hoàn toàn khỏa thân trong bóng tối. Bằng sự nhạy cảm của các giác quan đã quen với bóng đêm, Sùng vuốt ve từng đường nét tuyệt mỹ trên cơ thể cô. Làn da Mây mịn màng như bông lanh mới chải. Bầu ngực cô căng tròn, đầy đặn, hai núm vú hồng hào dựng đứng lên vì lạnh và vì sự kích thích tột độ. Xuôi xuống dưới là vòng eo thon gọn và phần hông nở nang, nơi có gò mu cao được bao phủ bởi lớp lông tơ mềm mại. Giữa bụi cỏ non ấy là lồn của Mây, một nụ hoa khép chặt với hai mép lồn hồng hào đang hé mở, rỉ ra những giọt mật dịch nhớp nháp.

Nhìn người yêu khỏa thân, dương vật của Sùng lập tức dựng đứng, căng cứng như một khúc gỗ nghiến. Cu của anh dài, to bản, ngăm đen và nổi đầy những đường gân guốc mạnh mẽ, đầu khấc đỏ hồng chực chờ phun trào dũng khí của gã trai rừng hai mươi mốt tuổi. Sùng cúi xuống, ghé sát môi vào tai Mây, phả hơi thở nóng hổi lên làn da cổ nhạy cảm của cô. Anh liếm láp từ vành tai xuống đến hõm cổ, cắn nhẹ vào bả vai gầy của cô khiến Mây khẽ rùng mình, phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng.

Bàn tay thô ráp của Sùng vuốt ve từ bầu ngực Mây, bóp nhẹ hai bầu vú căng mềm rồi trượt dần xuống đùi non. Anh tách hai chân cô ra, dùng những ngón tay chai sạn cọ xát xung quanh mép lồn ướt át. Ngón tay anh luồn vào giữa khe lồn, xoa nắn hạt đỗ nhỏ đang sưng mọng lên vì thèm khát. Mây co rúm người, hai chân mở rộng để đón nhận sự mơn trớn của anh. Dịch thủy từ âm đạo cô tuôn ra làm ướt đẫm cả ngón tay Sùng, tỏa ra mùi hương cơ thể nồng nàn.

Không thể chịu đựng thêm sự dày vò của dục vọng, Sùng nâng một chân của Mây lên, đè cơ thể lực lưỡng của mình xuống. Anh chọn tư thế Cây kéo để bắt đầu cuộc làm tình đầy cuồng nhiệt này. Sùng nằm nghiêng bên hông Mây, hai cơ thể đối diện nhau, một chân của Mây gác cao qua hông anh, chân còn lại duỗi thẳng kẹp lấy đùi anh, tạo thành một thế gọng kìm ôm khít lấy nhau. Từ góc độ này, Sùng đưa đầu cu nóng hổi, quyện đầy dịch thủy cọ xát liên tục vào khe lồn của Mây, rồi dùng một lực mạnh mẽ, đẩy thẳng dương vật vào sâu trong âm đạo cô.

"Ưm... Sùng..." Mây nấc lên, hai tay ghì chặt lấy tấm lưng trần đẫm nước mưa của anh.

Âm đạo của Mây co thắt dữ dội, ôm lấy toàn bộ chiều dài dương vật gân guốc của Sùng. Sự chật chội, nóng ấm bên trong lồn cô khiến Sùng sướng đến tê dại. Anh nghiến chặt răng để kìm nén khoái cảm, bắt đầu di chuyển hông một cách nhịp nhàng. Trong tư thế Cây kéo nằm nghiêng, mỗi lần Sùng đẩy hông, cu của anh lại miết sát qua vách âm đạo nhạy cảm, chà xát mạnh vào hạt đỗ làm Mây sướng đến run rẩy cả người. Tiếng da thịt va chạm nhau chan chát, tiếng nước lồn lép nhép nhột nhạt vang lên đều đặn dưới sàn gỗ, bị tiếng mưa rừng bên ngoài che giấu hoàn toàn.

"Có sướng không Mây?" Sùng thì thầm bên tai cô, giọng khàn đặc đầy thú tính.

"Sướng... Sùng ơi... Thúc mạnh nữa đi... Tao nhớ cu của mày lắm..." Mây rên rỉ nghẹn ngào, hai mắt nhắm nghiền, đầu ngoẹo sang một bên để đón nhận những nụ hôn dồn dập của anh lên cổ.

Sùng tăng tốc, nhịp hông liên tục thúc mạnh mẽ vào sâu tận cùng tử cung Mây. Mỗi cú đâm của anh như muốn khảm sâu vào da thịt người yêu, như lời tuyên bố chủ quyền tuyệt đối trước mũi gã Quang béo ú. Hai chân họ quấn chặt lấy nhau như hai nhánh cây rừng quấn quyết trong bão tố. Mây liên tục co thắt lồn, kẹp chặt lấy dương vật của Sùng, dịch thủy tràn ra bôi trơn cho những cú thúc đầy bạo liệt.

Sau một hồi làm tình cuồng nhiệt ở tư thế Cây kéo, Sùng muốn chiếm đoạt cô mạnh mẽ hơn nữa. Anh rút dương vật ra khỏi âm đạo cô, tiếng rút cu vang lên một tiếng xoẹt ướt át đầy khêu gợi. Sùng lật người Mây nằm ngửa ra giữa sàn gỗ, nâng hai chân cô lên cao, gác hẳn lên hai vai rộng của mình. Anh chuyển sang tư thế Thuyền buồm. Ở tư thế này, phần hông của Mây bị nhấc bổng khỏi sàn, toàn bộ lồn cô phơi bày ra trước mắt Sùng, đỏ hồng và đẫm ướt tinh dịch cùng mật dịch non tơ.

Sùng ghì chặt hai bắp đùi Mây sát vào ngực mình, từ trên cao đâm sầm dương vật thẳng xuống âm đạo cô. Cú đâm cực mạnh và sâu khiến Mây trợn tròn mắt, miệng há hốc không ra hơi, hai tay cô với lên bấu chặt lấy hai cánh tay gân guốc của Sùng để tìm điểm tựa. Tư thế Thuyền buồm cho phép dương vật đâm sâu hơn bao giờ hết, cọ xát trực tiếp vào những điểm nhạy cảm sâu nhất trong lồn Mây.

Sùng nhấp cu điên cuồng, cơ hông giã xuống liên tục. Mỗi lần anh thúc xuống, bầu ngực của Mây lại nảy lên bần bật, hai núm vú hồng rung rinh trước mắt anh. Sùng cúi xuống ngậm chặt lấy một bên vú cô, mút mạnh rồi dùng răng cắn nhẹ, tay còn lại bóp mạnh bên vú kia. Mây sướng đến phát điên, cô liên tục lắc đầu, mái tóc đen tết bím xõa tung trên sàn gỗ lạnh lẽo. Cô chủ động đón nhận từng cú giã của Sùng, hai bàn chân trần co rúm lại, các ngón chân quắp chặt vì khoái cảm tột cùng đang dâng lên như sóng triều.

"Sùng ơi... tao chết mất... cu to quá... đâm nát lồn tao rồi..." Mây khóc nấc lên, dịch thủy từ âm đạo phun ra ướt đẫm cả vùng lông mu của hai người.

"Mây... mày là của tao... cả đời này chỉ được chứa cu của tao thôi..." Sùng gầm gừ, nhịp thúc càng lúc càng nhanh và mạnh bạo hơn. Tiếng thở dốc của hai người hòa quyện vào nhau, nóng hổi và gấp gáp trong căn buồng tối tăm.

Khoái cảm lên đến đỉnh điểm khi âm đạo của Mây bắt đầu co thắt kịch liệt, bóp nghẹt lấy dương vật của Sùng như một bàn tay vô hình siết chặt. Mây hét lên một tiếng thật nhỏ trong cổ họng, người co giật liên hồi khi cơn cực khoái ập đến, lồn cô phun ra từng đợt nước ấm nóng làm ướt đẫm đầu khấc của anh. Sùng thúc mạnh ba cú liên tiếp vào tận cùng âm đạo Mây rồi bắn ra từng luồng tinh dịch đặc sệt, nóng hổi vào sâu bên trong lồn cô. Dòng tinh trùng ấm nóng phun trào liên tục, lấp đầy khoang chứa chật hẹp của người con gái.

Sùng đổ ập người xuống bên cạnh Mây, hai cơ thể mướt mồ hôi dính chặt lấy nhau, thở hổn hển. Dương vật của anh vẫn còn cắm trong lồn cô, từ từ xìu xuống nhưng không muốn rời ra. Mây ôm chặt lấy đầu Sùng, áp mặt vào khuôn ngực nóng hổi của anh, nước mắt hạnh phúc và lo sợ lẫn lộn tuôn rơi.

Họ chỉ có vài phút ngắn ngủi để tận hưởng hơi ấm của nhau trước khi thực tế tàn khốc ập về. Tiếng sấm ngoài trời đã nhỏ dần, cơn mưa rừng bắt đầu ngớt, báo hiệu trời sắp sáng. Tiếng ngáy khò khè của tên gác vạm vỡ ngoài chái nhà đột nhiên ngắt quãng, kèm theo tiếng trở mình trên chiếc phản gỗ ngoài gian khách. Sùng giật mình, vội vàng rút dương vật ra khỏi lồn Mây, tiếng lép nhép nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Anh đỡ Mây ngồi dậy, vớ lấy bộ váy thổ cẩm đã bị xé rách vài chỗ mặc lại cho cô, rồi nhanh chóng mặc lại chiếc áo chàm đẫm nước mưa của mình. Đôi mắt Sùng lúc này đã lấy lại vẻ kiên định, lạnh lùng của một gã đi rừng. Anh nắm chặt lấy bàn tay mềm mại nhưng đang run rẩy của Mây.

"Trời sắp sáng rồi, phải đi ngay thôi. Nếu để thằng Quang biết, cả hai đứa mình đều không sống nổi đâu," Sùng thì thầm sát tai cô.

Mây gật đầu dứt khoát, ánh mắt cô không còn vẻ u uất, cam chịu của những ngày bị giam cầm nữa mà bừng lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Cô siết chặt tay Sùng, sẵn sàng cùng anh đối mặt với mọi giông bão phía trước.

Sùng bước đến bên bậu cửa sổ gỗ, khẽ đẩy cánh cửa ra để quan sát xung quanh. Màn sương mù dày đặc của buổi sớm ban mai đã bao phủ khắp thung lũng bản dưới, lạnh buốt và ẩm ướt, che khuất mọi tầm nhìn từ phía nhà ngoài. Đây là cơ hội tốt nhất của họ. Sùng leo qua cửa sổ trước, đôi chân trần đáp nhẹ nhàng xuống nền đất nhão nhoét không gây ra một tiếng động. Anh quay người lại, giơ hai tay đón lấy Mây khi cô khom người chui ra ngoài. 

Sùng ôm gọn lấy thân hình mảnh dẻ của Mây, đặt cô đứng vững trên mặt đất ẩm sương. Không một lời thừa thãi, anh dắt tay cô nhảy qua hàng rào đá xếp chồng loang lổ rêu phong, rồi cả hai cùng lao nhanh vào màn sương mù dày đặc phía rừng sâu, bỏ lại sau lưng ngôi nhà sàn đen ngỏm của gã Quang và những hủ tục tàn bạo đang chực chờ thức giấc.