← Mồi Tình Vùng Cao
Chương 6 / 20

Những ngón tay của Mây từ từ nới lỏng vạt áo chàm đẫm mồ hôi của Sùng, luyến tiếc hơi ấm cuối cùng còn sót lại từ vòm ngực săn chắc của anh trước khi rụt tay về. Làn da trần của cô lập tức run lên bần bật khi sương đêm buốt giá chạm vào. Sùng với lấy chiếc áo chàm tối màu của mình đắp lại lên bờ vai trần đang run rẩy của cô. Bàn tay thô ráp, chai sạn của anh áp nhẹ vào bầu má cô, ngón tay cái vân vê nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái bằng tất cả sự vụng về nhưng tràn đầy che chở.

"Về đi, kẻo bố mẹ thức giấc." Giọng Sùng khản đặc, lồng ngực vạm vỡ vẫn phập phồng sau những nhịp thúc cuồng nhiệt cuối cùng. "Anh sẽ tìm cách. Con ma nhà anh đã nhận em rồi. Em là người của anh, không kẻ nào cướp đi được."

Mây rúc đầu vào ngực anh thêm một chút, tham lam hít hà mùi mồ hôi nam tính quyện với mùi lá rừng ẩm ướt trên da thịt Sùng. Cô lo sợ tương lai u tối phía trước, nhưng hơi ấm từ lồng ngực anh giống như liều thuốc ngọt ngào khiến cô chấp nhận mọi hiểm nguy.

"Sùng ơi..." Mây thầm gọi tên anh, giọng run rẩy. "Nếu bố em ép em gả cho lão Quang trước khi anh tìm được cách thì sao? Lão Quang có nhiều tiền lắm, lão mua chuộc cả bản rồi. Bố em ham tiền, mẹ em cũng vậy. Họ sẽ trói chân em lại gả đi mất thôi."

Sùng siết chặt bả vai cô, ánh mắt sắc lẹm găm vào bóng tối của thung lũng phía dưới:

"Anh sẽ thổi khèn gọi em. Chỉ cần em nghe thấy tiếng khèn của anh, em hãy tìm cách trốn ra. Dù có phải cướp em ngay trên kiệu hoa của lão Quang, anh cũng làm. Cuộc đời này anh chỉ lấy mình em làm vợ, nếu phải chết vì em, anh cũng không hối tiếc."

Mây ngước nhìn khuôn mặt góc cạnh của Sùng dưới ánh trăng non. Đôi môi cô khẽ chạm vào bờ ngực anh, nơi nhịp tim đang đập mạnh mẽ, kiên định. Cô cảm thấy niềm tin mãnh liệt nhen nhóm trong lòng, dù thế giới ngoài kia đang chực chờ bóp nghẹt họ. Cô luồn tay qua eo Sùng, ôm chặt lấy tấm lưng rộng đẫm mồ hôi của anh, cố níu kéo từng giây phút ngắn ngủi trước khi phải đối mặt với thực tế cay đắng.

"Em tin anh," Mây thì thầm, giọng nghẹn lại. "Nếu lão Quang ép quá, em sẽ nhảy xuống vực đá tai mèo chứ quyết không để lão chạm vào người."

Sùng đưa tay nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào đôi mắt u uất của cô. Anh ghé sát tai cô, phả hơi thở ấm nóng đầy nam tính vào vành tai cô:

"Không được nói bậy. Em phải sống để làm vợ anh, đẻ cho anh những đứa con khỏe mạnh. Con ma nhà anh sẽ bảo vệ em. Nhớ kỹ lời anh, bất cứ khi nào nghe tiếng khèn của anh réo rắt bên sườn đồi, đó là lúc anh đến đón em đi."

***

Mây gật đầu, kéo vội chiếc váy thổ cẩm mặc vào người. Cảm giác nhớp nháp của dòng tinh dịch ấm nóng mà Sùng vừa bắn sâu vào lồn đang rỉ dọc theo đùi non làm cô khẽ rùng mình. Cô không dùng lá hay vải lau đi, cứ thế luồn chân vào lớp váy thổ cẩm dày, để nguyên dòng chất lỏng nóng hổi ấy tự khô trên da thịt mình. Đó là dấu vết thể xác duy nhất chứng minh cô đã thuộc về người đàn ông mình yêu.

Cô bước đi vội vã, chạy dọc theo con đường mòn nhỏ dẫn từ đồi hoa tam giác mạch về phía bản. Sương mù dày đặc che phủ bước chân trần đạp trên đá nhọn.

Con dốc đá tai mèo dốc đứng, nhọn hoắt dường như muốn cào rách đôi bàn chân trần của cô. Mỗi bước đạp xuống là một lần đau buốt tận xương tủy, nhưng Mây không dám dừng lại. Gió buốt cọ xát vào làn da còn ấm nóng sau cuộc làm tình cuồng nhiệt, khiến cô run rẩy cả người. Gió lạnh luồn qua những thớ vải chàm mỏng manh, sấy khô những giọt mồ hôi còn vương trên cổ, trên ngực cô, nơi Sùng vừa cắn mút đến bầm đỏ.

Lồng ngực Mây đập dồn dập, không chỉ vì mệt mà vì nỗi sợ hãi đang dâng tràn. Hình ảnh căn nhà sàn đen kịt đang đợi phía trước như một cái miệng thú khổng lồ chực nuốt chửng cô. Cô tự nhủ phải nhanh lên, phải lẻn vào buồng trước khi trời sáng rõ, trước khi mẹ cô thức dậy nhóm bếp củi.

Mây rón rén đi vòng qua chuồng ngựa phía sau, tiến về phía cánh cửa ngách khép hờ. Cô nhấc chân thật nhẹ, cố gắng không để các tấm ván sàn mục phát ra tiếng động. Trái tim cô nhảy múa điên cuồng trong lồng ngực. Cô nín thở, lách qua ngưỡng cửa gỗ nặng trịch, mắt chăm chú nhìn về phía gian bếp củi vẫn còn tro tàn đỏ lựng. Từng hơi thở nhẹ nhất cũng khiến cô giật mình, sợ rằng tiếng thở dốc của mình sẽ đánh thức ông bố đang say giấc nồng hay bà mẹ có đôi tai thính như tai thú.

Nhưng vừa bước qua ngưỡng cửa gỗ nặng trịch, một bàn tay gân guốc từ bóng tối đã đột ngột lao ra, túm chặt lấy cổ áo cô giật mạnh về phía sau.

Mùi khói bếp củi quyện với mùi dầu trẩu nồng nặc phát ra từ người đối diện. Mây chưa kịp kêu lên thì khuôn mặt đanh lại đầy giận dữ của mẹ cô, bà Páo, đã hiện ra ngay sát mặt cô dưới ánh sáng lờ mờ lọt qua khe liếp.

Bà Páo không nói một lời, dí sát mũi vào cổ Mây hít một hơi thật mạnh. Gương mặt bà lập tức co rúm lại vì ghê tởm.

"Mùi cỏ lạ... cả mùi mồ hôi đàn ông, mùi dâm uế." Giọng bà rít qua kẽ răng, lạnh buốt như băng quyệt trên đỉnh núi. "Mày đi ngủ với thằng Sùng nghèo rách ngoài đồi hoa đúng không? Mày hiến dâng cái thân xác này cho nó rồi đúng không?"

Bà giật phăng chiếc vòng bạc trên cổ Mây, kéo lệch cổ áo chàm của con gái sang một bên. Vết bầm đỏ thẫm từ những nụ hôn ngấu nghiến của Sùng đêm qua hiện rõ mồn một trên làn da trắng mịn của cô.

Mây lùi lại, lưng đập mạnh vào vách gỗ lạnh ngắt. Cô không khóc, cũng không cúi đầu van xin như mọi khi. Dưới ánh sáng lờ mờ lọt qua khe liếp, cô ngẩng cao đầu, hai mắt đăm đăm nhìn thẳng vào khuôn mặt đang biến dạng vì giận dữ của mẹ mình. Ánh mắt cô run rẩy nhưng chứa đầy vẻ bướng bỉnh và kiên quyết bất tuân, như muốn thừa nhận tất cả những gì cô đã hiến dâng ngoài đồi hoa kia.

Sự phản kháng âm thầm ấy càng như đổ thêm dầu vào lửa. Bà Páo nghiến răng ken kết, ngón tay gân guốc chỉ thẳng vào mũi con gái:

"Con ma nhà này không nuôi loại con gái bò ra ngoài đồi nương như con thú hoang! Mày là cái giống gì mà dám bôi tro trát trấu vào mặt tổ tiên? Thằng Sùng nghèo rách mồng tơi, đến một hạt ngô, một đồng bạc trắng cúng ma cũng không có, mày cắm đầu vào nó để cả nhà này đi ăn mày à? Lão Quang người ta mang cả tráp tiền đến, mày lại mang cái thân xác này đi cho thằng thổi khèn rách!"

Mây vẫn đứng im, hai tay bấu chặt vạt áo để che đi vết bầm trên ngực, nhưng ánh mắt vẫn găm chặt vào mẹ, không một chút hối hận.

"Tao yêu anh Sùng," Mây khẽ nói, giọng run rẩy nhưng đầy quả quyết. "Dù mẹ có đánh chết em, em cũng chỉ nhận anh Sùng làm chồng thôi. Con ma nhà anh Sùng đã nhận em rồi!"

"Mày câm mồm!" Bà Páo như phát điên trước sự bướng bỉnh của con gái. "Mày dám nhắc đến con ma nhà nó trước mặt tao à? Để tao xem con ma nghèo đói nhà nó có cứu được mày khỏi nhà lão Quang không!"

Bà Páo tiến lại gần, dí sát mặt vào Mây, hơi thở nồng nặc mùi trầu không và khói bếp phả thẳng vào mặt cô:

"Mày nghĩ cái thân xác này là của riêng mày chắc? Từ lúc lão Quang mang rượu thịt đến dạm ngõ, cái lồn của mày, cái người của mày đã thuộc về nhà lão rồi. Mày dám đem cái thứ bẩn thỉu đã qua tay thằng khác về đây để bôi nhọ nhà tao à?"

"Tao hỏi mày, mày có câm cái mồm thối lại không? Ánh mắt đó là thế nào? Mày dám trừng mắt nhìn tao à?" Bà Páo rít lên, cơn thịnh nộ bùng phát tột độ. Bà vung cánh tay gân guốc giáng một cái tát nảy lửa thẳng vào má trái Mây.

*Bép!*

Tiếng chát chúa vang lên trong buồng tối chật hẹp. Mây ngã nhào xuống sàn gỗ, trán đập vào cạnh hòm gỗ cũ kỹ. Khóe miệng cô rớm máu, một bên tai ù đi đau đớn. Cô ôm lấy gò má đang nóng ran, cắn chặt môi để không phát ra tiếng khóc.

Bà Páo chưa dừng lại, bà túm tóc Mây lôi xềnh xệch vào góc buồng tối:

"Mày nghĩ mày trốn được à? Từ nay tao khóa cửa buồng này lại. Đến ngày cưới, tao sẽ đích thân mặc váy cưới cho mày, trói mày lên ngựa nhà lão Quang. Đồ mất dạy! Mày muốn cả nhà này phải đền tiền cho lão Quang vì tội thất hứa sao?"

Mây nép sát vào góc tối, hai tay che chặt lấy cổ mình để bảo vệ vết bầm như bảo vệ bí mật duy nhất của đời mình. Bà Páo hầm hầm bước ra ngoài, tiếng chốt cửa gỗ bên ngoài sập xuống khô khốc, giam lỏng cô trong bóng tối ngột ngạt. Cô nghe tiếng bước chân bà Páo đi xa dần, tiếng xích sắt lách cách buộc vào tay nắm cửa bên ngoài. Mây cuộn tròn người lại trên đống chăn nệm cũ, khóc không thành tiếng.

***

Đến trưa, tiếng động cơ xe máy gầm rú xé toạc sự yên ắng của con dốc dẫn vào nhà ông Páo. Quang bước xuống xe, khuôn mặt xám xịt vì giận dữ, hai tay đút vào túi áo khoác da dày. Theo sau gã là hai tên tay sai lực lưỡng, vai khệ nệ khiêng những giỏ rượu thịt lớn và một chiếc tráp gỗ đựng sính lễ bổ sung.

Ông Páo lật đật chạy ra từ hiên nhà, khuôn mặt khúm núm cười đón khách:

"Lão Quang đến chơi. Có chuyện gì mà lão mang nhiều đồ thế này?"

Quang không thèm đáp, gã sải bước thẳng vào gian nhà chính. Đôi mắt hí lồi lõm của gã đảo quanh một lượt từ những cột nhà cũ kỹ đến bức vách ngăn với buồng tối nơi Mây đang bị giam. Gã hít một hơi thật sâu, như muốn tìm kiếm mùi hương da thịt của Mây còn vương trong không khí. Nghĩ đến tấm thân mơn mởn, bầu ngực trắng nõn và vòng eo thon của Mây dưới lớp váy thổ cẩm, cổ họng gã khô khốc đi vì thèm khát. Gã đã tơ tưởng đến ngày được lột trần thân thể non tơ của cô gái bản, đưa dương vật thô lớn của mình đâm nát cự môn âm đạo cô, bắt cô phải rên rỉ cầu xin dưới thân gã mỗi đêm. Sự thèm khát đê tiện lộ rõ trong ánh mắt dục vọng đục ngầu của gã.

Gã đập mạnh chiếc tráp gỗ xuống mặt bàn tre làm chén đĩa nảy lên lách cách, rồi ngồi phịch xuống ghế mây, ngón tay đeo nhẫn vàng lớn gõ dồn dập xuống mặt bàn.

"Ông Páo, tôi nghe người ta bàn tán xôn xao ngoài chợ bản rồi." Quang híp mắt đầy dò xét, giọng trịch thượng. "Người ta bảo con Mây nhà ông vẫn lén lút trốn nhà đi ngủ với thằng Sùng thổi khèn rách kia. Con dâu tương lai của nhà tôi mà lại đi bôi nhọ danh tiếng của tôi như thế à?"

Ông Páo tái mặt, hai tay xoa vào nhau khúm núm, lập tức xua tay lai lịa:

"Không có chuyện đó đâu lão Quang! Con Mây bị nhốt trong buồng suốt, tôi khóa cửa chặt lắm, nó có cánh cũng không bay được. Tin đồn nhảm nhí của bọn ghen ăn tức ở thôi!"

"Tôi không quan tâm tin đồn hay tin thật." Quang nghiêng người về phía trước, ném một xấp tiền mặt dày cộm lên bàn, xòe ra từng cọc polyme xanh lét. "Nghe cho rõ đây. Ở cái bản này, danh dự của thằng Quang này trị giá bằng cả chục con trâu mộng. Tôi mang thêm năm mươi triệu và đôi hoa tai vàng này đến. Nhưng hôn sự không đợi đến cuối tháng nữa. Tuần sau tôi sẽ mang ngựa đến đón dâu."

Mắt ông Páo lập tức sáng rực lên khi nhìn thấy xấp tiền và ánh vàng lấp lánh của đôi hoa tai. Lão nuốt nước bọt ực một cái, bàn tay gầy gộc rụt rè đưa ra định chạm vào xấp tiền nhưng lại rụt về khi thấy bộ mặt lạnh lùng của Quang.

Quang gõ tay xuống xấp tiền, gằn giọng:

"Tiền này là tiền cọc thêm. Nhưng nếu đến tuần sau tôi đón dâu mà con Mây không còn là con gái sạch sẽ, hoặc nó trốn đi mất, thì đừng trách tôi độc ác. Khoản nợ năm mươi triệu trước đây của ông, cộng với số này, tôi sẽ tính cả gốc lẫn lãi. Ruộng nương nhà ông, cả con trâu cày dưới gầm sàn tôi cũng sẽ tịch thu sạch để trừ nợ. Lúc đó đừng có mà quỳ lạy tôi."

Ông Páo mặt tái mét, vội vã xoa tay cầu khẩn:

"Lão Quang, xin lão bớt giận. Nhà tôi nghèo, chỉ trông chờ vào mấy mảnh nương ngô. Nếu lão tịch thu ruộng nương thì cả nhà tôi biết ăn bằng gì? Con Mây tôi sẽ giữ thật kỹ, không để nó làm càn đâu!"

"Biết thế thì liệu hồn mà xích cổ nó lại!" Quang hừ lạnh, mắt lóe lên tia nhìn độc địa. "Tôi bỏ tiền ra mua một con dâu ngoan ngoãn, sạch sẽ để phục vụ tôi, chứ không phải một đứa lăng loàn mang tiếng xấu cho nhà tôi. Tuần sau, ngày lành tháng tốt, tôi mang lễ đến đón người. Đúng hẹn mà không có người, hoặc người có tì vết, thì nhà ông chuẩn bị ra đường mà ở!"

Ông Páo run lên, nhưng lòng tham vẫn chiến thắng nỗi sợ hãi. Lão vội vàng vơ lấy xấp tiền trên bàn, vuốt ve các góc tờ tiền bằng sự thèm khát tột độ:

"Lão Quang bớt giận. Tiền này tôi nhận, tôi nhận. Tôi bảo đảm với lão, con Mây vẫn còn trinh nguyên như bông hoa ban đầu mùa. Đêm nay tôi sẽ cho bà nó kiểm tra lại. Lão cứ chuẩn bị ngựa đón dâu vào tuần sau đi!"

Bà Páo từ trong buồng bước ra, nhìn thấy xấp tiền trên tay chồng thì mắt cũng sáng lên như hai ngọn đèn dầu. Bà vội vàng vun vào:

"Lão Quang nói phải. Cưới sớm ngày nào hay ngày nấy cho yên chuyện. Để tôi quản nó thật chặt. Từ giờ đến hôm đón dâu, tôi sẽ khóa xích chân nó vào chân giường. Kể cả con ruồi cũng không bay lọt qua cửa buồng đâu lão Quang ạ."

Lão Quang nghe thế liền nở nụ cười thỏa mãn đầy thú tính, gật đầu đắc ý rồi đứng dậy ra về cùng đám tay sai. Nhận cọc tiền dày cộm từ tay Quang, ông Páo và bà Páo mặt mày hớn hở, lật đật mang cất giấu vào chiếc hòm gỗ khóa hai lớp xích sắt ở góc nhà.

Những ngày sau đó, không khí trong căn nhà sàn vốn u tối nay càng thêm ngột ngạt bởi sự chuẩn bị gấp rút cho đám cưới cận kề. Tiếng rìu bửa củi vang lên chan chát suốt từ sáng sớm đến đêm muộn ngoài sân. Bà Páo mang những cuộn vải thổ cẩm đỏ, chàm xếp đầy góc nhà, vừa thêu thêm đường viền váy cưới vừa dỏng tai nghe ngóng từng tiếng động nhỏ phát ra từ buồng của Mây. Ông Páo thì lầu bầu chửi bới mỗi khi đi qua cửa ngách, chốc chốc lại ghé mắt qua khe hở vách gỗ để kiểm tra xem con gái có tìm cách cậy liếp trốn đi không. Cửa buồng của Mây được gia cố bằng hai thanh gỗ chéo đóng đinh chặt, chỉ chừa một khe nhỏ bên dưới để đẩy bát cơm nguội thịt mỡ vào. Mây ngồi thu mình trong bóng tối, ôm lấy đầu gối sưng tấy. Tiếng dọn dẹp nhà cửa, tiếng cọ rửa chảo đồng chuẩn bị cỗ cưới cứ dội vào tai cô như những tiếng chuông đưa tang.

***

Cùng lúc đó, dưới chân con dốc đá dẫn về phía bản, Sùng bước đi vội vã. Anh vừa xuống nương ngô gùi thêm mấy bó củi khô, trong lòng nung nấu ý định tối nay sẽ sang nhà thằng bạn thân Vừ để bàn tính chuyện bắt vợ. Tục lệ bắt vợ của người H'Mông cần có thêm vài thanh niên trai tráng hỗ trợ để cản đường người nhà gái. Sùng siết chặt dây gùi trên vai, bàn tay chai sạn nắm chặt lấy chiếc khèn tre dắt bên hông.

Bỗng nhiên, từ khúc quanh sau bụi rậm sa mộc, ba bóng người lực lưỡng bước ra chặn đứng lối đi hẹp. Đó là Thào và hai tên tay sai mặt mày bặm trợn của lão Quang. Trên tay chúng lăm lăm những khúc gậy gỗ mun thô dày.

"Thằng Sùng đấy à?" Thào khịt mũi đầy khinh bỉ, vỗ vỗ khúc gỗ vào lòng bàn tay. "Lão Quang bảo tao nhắn với mày một câu: Con Mây là của nhà lão rồi. Thằng nghèo kiết xác như mày đừng có mơ tưởng mà bôi bẩn."

Sùng không thèm đáp, anh hạ gùi củi xuống, tay nắm chặt con dao đi rừng đeo bên hông. Chưa kịp rút dao ra, một tên đã lao tới vung gậy vụt mạnh vào bả vai anh. Sùng né tránh theo bản năng, nhưng cú vụt thứ hai từ phía sau của Thào đã trúng ngay mạn sườn. Tiếng xương sườn kêu răng rắc khiến anh khuỵu xuống. Ba tên tay sai lập tức vây quanh, thay nhau giáng những cú đòn tàn nhẫn bằng gậy gộc xuống lưng, xuống đùi Sùng.

Họ đánh hội đồng không nương tay, bụi đất dưới chân Sùng tung lên mù mịt. Một cú đá chí mạng vào bụng làm anh gập người lại, nôn ra ngụm dịch vị chua loét.

"Đánh cho nó chừa cái thói trèo cao đi!" Thào gầm lên, giẫm mạnh gót giày da lên bắp tay phải của Sùng, nơi có vết sẹo dài đi rừng. "Cái khèn này thổi hay lắm đúng không?"

Nói rồi, gã giật phăng chiếc khèn tre bên hông Sùng, ném xuống đất rồi dùng chân giẫm nát vụn. Sùng nghiến chặt răng chịu đựng, hai mắt vằn lên những tia máu đỏ sọc. Anh cố bảo vệ đầu và lồng ngực, tiếng chửi bới thô tục của đám tay sai dần xa đi sau khi chúng bồi thêm vài cú đá vào ống chân anh.

"Nhớ lấy mặt bọn tao. Lần sau còn lở vở gần nhà con Mây, tao bẻ gãy cổ mày dìm xuống suối lạnh!" Thào nhổ một bãi nước bọt đầy đờm xuống cạnh người Sùng rồi vẫy tay bảo đồng bọn rút lui.

Đoạn đường mòn trở lại vẻ vắng lặng hoang vu. Sùng nằm co quắp trên nền đất đầy đá dăm, mồ hôi quyện với máu chảy ròng ròng trên mặt. Cơn đau thấu xương tủy từ mạn sườn và bả vai khiến anh run lên bần bật. Sùng cắn răng, dùng chút sức lực tàn tạ bám vào một tảng đá tai mèo sắc nhọn để gượng dậy. Anh ngồi quỳ trên đất, thở dốc từng hơi nặng nhọc, đưa mu bàn tay thô ráp lên lau vệt máu đặc sệt đang rỉ ra từ khóe miệng rách toác. Nhìn những mảnh khèn tre vỡ nát nằm vương vãi trên đất nện, ánh mắt Sùng chợt lóe lên một sự liều lĩnh và căm hận tột cùng. Không còn khèn để gọi nữa, nhưng lòng căm hận đã biến thành ngọn lửa hoang dại đốt cháy tâm can anh. Anh sẽ cướp Mây đi, dù có phải dùng máu để đổi mạng với nhà lão Quang.