Sùng quỳ rạp trên nền đá tai mèo sắc nhọn, bàn tay thô ráp bấu chặt vào một mỏm đá nhọn hoắt để giữ cho thân hình vạm vỡ khỏi đổ sụp xuống khe sâu. Những dẻ xương sườn bên mạn sườn trái gãy gập, cứ mỗi nhịp thở dồn dập lại găm thẳng vào buồng phổi, mang theo cơn buốt nhói chạy dọc sống lưng lên tận đỉnh đầu. Máu từ khóe miệng rách toác bởi cú đá của thằng Thào đã khô lại thành một vệt nâu sẫm, kéo căng làn da má sưng húp. Sùng cố mở bờ mi bết dính máu và bụi đất, nhìn về phía những bóng đen nhập nhòe của bản làng dưới thung lũng. Đầu óc anh quay cuồng, cơn sốt từ những vết thương hở bắt đầu âm ỉ thiêu đốt da thịt, nhưng ngọn lửa căm hận trong lòng còn nóng hơn cả dòng máu nóng đang rỉ ra từ hông. Anh không thể gục ngã ở đây. Ngày cưới của Mây với lão Quang đang cận kề như một thòng lọng bằng dây lanh siết chặt lấy cổ cả hai người.
Sùng gằn lên một tiếng chửi thề khàn đặc trong cổ họng, cố nuốt ngược ngụm máu tanh ngòm vào trong để tránh phát ra tiếng động. Anh lết đôi chân sưng tấy qua bụi cây gai bên rìa đường mòn. Mỗi lần đầu gối va đập vào đá, lớp vải quần chàm nhuộm xanh đen lại rách thêm một vệt, máu tươi rỉ ra rát buốt. Lòng căm hận thúc đẩy anh đi tiếp. Anh nghĩ ��ến khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt ướt như sương sớm và bờ môi mọng đỏ của Mây. Nghĩ đến việc cơ thể thơm mùi bồ kết rừng của cô sắp sửa bị bàn tay già nua, nhăn nheo đầy nhẫn vàng của lão Quang sờ mó, Sùng lại nghiến răng trắt trúa đến mức quai hàm mỏi nhừ. Anh bám năm ngón tay rướm máu vào vách đá dựng đứng, kéo lê thân thể từng tấc một đi về hướng ánh sáng tù mù của ngôi nhà sàn quen thuộc.
Bản làng giờ này đã chìm vào bóng tối tịch mịch của núi rừng. Những ngôi nhà sàn im lìm nằm rải rác dưới chân núi như những chiếc mai rùa khổng lồ. Chỉ có nhà của ông Páo là còn ánh đèn dầu hắt qua khe liếp nứa dựng tạm. Sùng bò men theo bờ rào đá xếp chồng khéo léo, hơi thở khò khè cố đè thấp xuống. Anh biết thằng Thào và đám tay sai của lão Quang vẫn có thể lảng vảng đâu đó với khẩu súng kíp đầy đạn trên vai, sẵn sàng nã đạn vào bất kỳ cái bóng nào lảng vảng quanh nhà Mây. Sùng lách người qua góc chuồng ngựa tối om sau nhà.
Mùi phân ngựa nồng nặc quyện với mùi rơm mục bốc lên ngột ngạt trong không gian chật hẹp. Con ngựa già nghe tiếng sột soạt liền gõ móng xuống nền đất ẩm đơn điệu. Sùng lết đến sau máng cỏ, đổ sụp cả cơ thể xuống đống rơm mục. Lồng ngực đẫm máu phập phồng dữ dội dưới lớp áo chàm tả tơi. Đầu óc anh quay cuồng vì mất máu, những đốm sáng trắng bay lởn vởn trước mắt làm tầm nhìn mờ mịt. Anh cố áp tai vào vách nứa sát chuồng ngựa, căng hết thính lực để nghe những âm thanh chát chúa dội thẳng từ trên nhà sàn xuống.
"Bố ơi, con lạy bố! Bố trả trâu, trả tiền lại cho lão Quang đi! Con không lấy lão đâu, lão tàn ác lắm!" Giọng Mây khóc lóc thảm thiết vang lên, vỡ vụn qua khe liếp. Giọng cô khản đặc, nghẹn ngào vì đã khóc ròng rã suốt nhiều ngày qua. "Lão đã có hai đời vợ chết bờ chết bụi rồi, bố bắt con về đấy làm vợ khác gì bắt con nhảy vào hố sâu!"
Một tiếng động cực mạnh vang lên. Sùng nghe rõ tiếng một bàn tay giáng mạnh xuống chiếc bàn gỗ thô, kèm theo tiếng bát đĩa va vào nhau loảng xoảng. Giọng ông Páo rống lên khàn đặc vì khói thuốc phiện và rượu ngô:
"Mày câm miệng lại cho tao! Tiền lão Quang trao tao đã mang đi mua thuốc phiện, mua gạo ăn hết một nửa rồi! Ba con trâu béo lão mang đến cũng đã buộc dưới gầm sàn kia kìa, giờ tao lấy gì mà trả? Lão Quang là chủ bản, lão mà tức giận thì cả cái nhà này không có đất cắm dùi đâu! Mày có chết cũng phải làm ma nhà họ Vàng!"
"Bố chỉ biết có tiền, có rượu của lão thôi!" Mây gào lên bằng tất cả sự u uất của một đứa con gái bị mang ra gán nợ. "Con thà nhảy xuống suối lạnh tự tử, thà ăn lá ngón chết đi chứ không chịu để thằng già dơ bẩn đó đè lên người!"
"Mày dám nói thế à?" Tiếng bà Páo rít lên chói tai. Tiếng bước chân huỳnh huỵch nện trên sàn gỗ vang lên dồn dập, đi kèm là tiếng kéo lê một thứ gì đó. "Mày chết thì cái xác mày cũng phải khiêng sang nhà lão Quang để trừ nợ! Mày có giỏi thì nhảy xuống suối đi, tao xem ma suối có cứu được cái dòng họ này khỏi tay lão Quang không! Mày dám trốn, tao đánh gãy chân mày trước!"
*Chát! Chát!*
Tiếng roi tre vụt chan chát xuống sàn nhà, xen lẫn tiếng hét đau đớn xé lòng của Mây. Mỗi tiếng roi vụt xuống như quất thẳng vào da thịt Sùng. Hai bàn tay anh siết chặt lấy thanh gỗ chuồng ngựa đến mức thớ gỗ thô ráp đâm sâu vào lòng bàn tay trầy xước, máu tươi rỉ ra hòa cùng vết máu cũ đã khô cứng. Anh muốn lao lên nhà ngay lập tức, dùng con dao đi rừng sắc lẹm đeo bên hông đâm chết lão Páo, cướp Mây đi. Nhưng lý trí tàn nhẫn giật dây thần kinh của anh lại. Anh biết mình không thể bốc đồng. Đám tay sai của Quang đông và hung hãn, chỉ cần một sơ hở, anh sẽ bị chúng đánh chết rồi ném xác xuống vực sâu cho thú rừng rỉa thịt.
Tiếng khóc của Mây nhỏ dần thành những tiếng nấc nghẹn ngào. Cánh cửa sau nhà sàn khẽ cạch mở. Tiếng bản lề gỗ rít lên một âm thanh nhức nhối trong đêm tĩnh mịch. Mây bị mẹ đẩy mạnh ra ngoài hiên, trên tay cầm chiếc xô gỗ để đi xách nước rửa bát dưới suối. Cô ôm một bên má sưng đỏ, gò má trắng ngần giờ in rõ lằn năm ngón tay đỏ tía. Nước mắt giàn giụa, cô bước nhanh về phía chuồng ngựa để tránh ánh mắt dòm ngó của những kẻ canh gác ngoài ngõ. Ngay khi cô vừa bước vào bóng tối âm u của máng cỏ, một bàn tay nóng hổi, đẫm máu đột ngột vươn ra từ đống rơm mục, bịt chặt lấy miệng cô và kéo tuột cô vào góc tối bên dưới sàn chuồng ngựa.
Mây hoảng hốt giãy giụa, chiếc xô gỗ suýt rơi xuống đất nện. Cô định hét lên cầu cứu, nhưng mùi mồ hôi chàm quen thuộc quyện với mùi máu tanh nồng lập tức khiến cô sững lại. Hơi thở nóng hổi hầm hập phả vào lòng bàn tay bịt miệng cô có những vết chai sạn không thể lẫn vào đâu được.
"Sùng... là anh sao?" Mây thì thầm, hai mắt mở to cố nhìn xuyên qua bóng tối dày đặc của góc chuồng ngựa.
Sùng từ từ buông tay khỏi miệng cô, nhưng cơ thể anh lập tức lả đi, đổ ập vào bờ vai mềm mại của Mây. Hơi thở anh khò khè, dồn dập rướn lên từng đợt bên tai cô, nóng hổi và đứt quãng. Mây run rẩy đưa tay sờ soạng khắp người anh. Ngón tay cô chạm vào những vết rách rưới trên áo chàm, làn da rách bươm nóng rực và chất lỏng âm ấm dính dấp đang rỉ ra từ mạn sườn anh.
"Trời đất ơi, Sùng! Sao người anh đầy máu thế này? Bọn nó làm gì anh rồi?" Mây nghẹn ngào, hai hàng nước mắt nóng hổi rơi xuống khuôn mặt góc cạnh sưng húp của người yêu. Cô vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng của anh, nhưng vừa chạm vào, Sùng đã rên rỉ một tiếng đau đớn, trán anh lấm tấm mồ hôi lạnh áp sát vào cổ cô.
"Đám tay sai của lão Quang... chúng nó chặn đường đánh anh... giẫm nát khèn của anh rồi..." Sùng khản giọng nói, cố nén một cơn ho đang chực trào dâng từ lồng ngực dập nát. Vị máu tanh ngòm tràn lên cuống họng, anh phải nuốt ngược vào trong để tránh tiếng động. Anh ôm chặt lấy eo Mây, dùng chút sức tàn kéo cô áp sát vào vòm ngực nóng hổi của mình. "Nhưng anh không chết được. Mây ơi, anh phải cứu em đi khỏi đây. Anh không để em làm vợ thằng già kia đâu."
Mây ôm ghì lấy đầu Sùng, rúc khuôn mặt đẫm nước mắt vào cổ anh, cảm nhận làn da anh đang nóng hầm hập như người lên cơn sốt rừng. Sự tiếp xúc da thịt giữa hai người trong không gian chật hẹp, ngột ngạt của chuồng ngựa càng làm tăng thêm sự căng thẳng tột cùng. Hương thơm con gái thanh khiết trên tóc Mây pha lẫn mùi bồ kết rừng tỏa ra gần sát cánh mũi Sùng, làm dịu đi phần nào cơn đau đớn đang hành hạ thể xác anh. Sùng ghì chặt hông cô, dù cơ thể đau đớn đến run rẩy nhưng khao khát chiếm đoạt và bảo vệ người con gái mình yêu vẫn trỗi dậy mạnh mẽ trong huyết quản. Anh áp sát lồng ngực trần đầy vết bầm tím của mình vào bầu ngực phập phồng dưới lớp áo chàm của Mây, cảm nhận nhịp tim cô đang đập loạn nhịp như một con chim non bị sập bẫy.
"Chúng ta phải đi thôi," Sùng thì thầm, giọng nói đầy liều lĩnh. "Đêm trước ngày cưới, khi nhà em lo nhậu nhẹt tiếp khách, mổ lợn uống rượu và canh phòng lơi lỏng nhất, anh sẽ gọi mấy đứa bạn thân thiết đến bắt em đi."
Mây rùng mình, cơ thể cô run lên bần bật trong vòng tay anh. "Bắt vợ sao? Nhưng... nhưng nếu lão Quang phát hiện thì sao? Anh Thào và đám tay sai của lão đông lắm, chúng nó có súng kíp, có dao sắc. Bố em cũng sẽ báo già làng bắt anh. Cả bản này sẽ đứng về phía lão Quang vì tiền của lão."
"Không bắt thì em phải làm vợ lão Quang sao?" Sùng siết chặt hông cô hơn, giọng gằn lên đau đớn, từng thớ cơ trên cánh tay anh nổi lên cuồn cuộn dưới lớp da ngăm đen. "Lệ bản mình bảo rồi, chỉ cần em qua đêm ở nhà anh, cúng ma nhà anh thì em đã là vợ anh. Dù lão Quang có mang trâu mang bạc đến cũng không cướp được người từ tay con ma nhà họ Sùng."
"Nhưng già làng sẽ phạt vạ anh!" Mây khóc nức nở, trán áp chặt vào bả vai đầy vết thương của anh, hai vai cô rung lên từng đợt. "Nhà anh nghèo thế, lấy đâu ra trâu béo, lấy đâu ra bạc trắng để nộp phạt vạ cho nhà em? Họ sẽ đuổi anh khỏi bản, tịch thu nương ngô. Rồi người của lão Quang... chúng nó sẽ đánh chết anh mất! Em không muốn thấy anh bị người ta khiêng xác bỏ vào rừng đâu, Sùng ơi."
Sùng im lặng một lúc. Nỗi sợ hãi tột cùng về hình phạt phạt vạ đè nặng lên ngực anh như đá tảng. Ở vùng núi này, vi phạm lệ làng và chọc giận kẻ giàu có như Quang đồng nghĩa với việc tự đào huyệt chôn mình. Luật bản rất nghiêm, phạt vạ có thể khiến một gia đình nghèo vĩnh viễn không ngẩng đầu lên nổi. Nếu kế hoạch bắt vợ thất bại, anh không chỉ mất Mây mà cả đời này sẽ sống không bằng chết dưới đòn thù của nhà lão Quang. Đám tay sai của Quang tàn ác có tiếng, chúng sẵn sàng dìm người xuống suối lạnh hoặc đánh què chân để thị uy cho cả bản nhìn vào.
"Anh không sợ," Sùng thì thầm, giọng nói trầm đục nhưng chứa đựng một quyết tâm sắt đá.
Bàn tay thô ráp của anh, vẫn còn dính những vệt máu tươi ấm nóng, từ từ luồn xuống dưới gấu váy chàm thêu hoa văn sặc sỡ của Mây. Lớp vải chàm dày thô ráp cạ vào mu bàn tay anh, nhưng khi ngón tay anh chạm vào làn da đùi non mịn màng, mát rượi của Mây, cả hai cơ thể đều khẽ giật nảy lên một cái. Cặp đùi non của Mây đang run rẩy kịch liệt dưới sự đụng chạm đột ngột. Sùng miết nhẹ những ngón tay chai sạn lên làn da nhạy cảm ấy, di chuyển dần lên cao như để tìm kiếm một chỗ dựa thực tại, một minh chứng cho thấy cô vẫn đang ở đây, thuộc về anh.
"Thà bị phạt vạ, thà bị đánh chết, còn hơn nhìn lão Quang đút cu vào người em hằng đêm. Anh thà để thú rừng xé xác còn hơn nhìn em rên rỉ dưới thân thằng già dơ bẩn đó. Em có dám đi với anh không, Mây?"
Mây cảm nhận được hơi ấm nóng hổi từ lòng bàn tay đẫm máu của Sùng đang áp chặt vào da thịt mình qua lớp vải chàm. Sự va chạm thô bạo mà ấm áp ấy xua đi nỗi sợ hãi đang đóng băng trong máu cô. Hơi nóng từ tay Sùng luồn lách qua các thớ thịt đùi, tiến sát về phía vùng nhạy cảm nhất của cô. Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng Mây, khiến âm hộ cô bắt đầu co thắt nhẹ và rỉ ra thứ dịch thủy ấm nóng. Cô đưa tay xuống, siết chặt lấy bàn tay thô ráp đầy máu của Sùng, ngăn không cho anh tiến sâu hơn nữa nhưng cũng không hề buông ra. Hai bàn tay lấm lem bùn đất và máu đan chặt vào nhau trong góc tối của máng cỏ chuồng ngựa.
"Anh hứa... anh sẽ giữ mạng sống để ở bên em chứ?" Mây hỏi, giọng cô thì thầm sát bên tai anh, môi cô khẽ chạm vào vành tai nóng rực của Sùng.
"Anh hứa. Con ma nhà họ Sùng sẽ bảo vệ chúng ta," Sùng ghì chặt cô vào lòng, mặc cho vết thương ở sườn trái lại nhói lên đau đớn đến mức anh phải nghiến răng chịu đựng.
Tiếng bà Páo trên nhà sàn lại vang lên, gọi giật giọng tìm con gái:
"Mây! Mày chết gí ở xó nào rồi? Xách nước mà lâu thế à? Hay lại tơ tưởng đến thằng nghèo kia?"
Mây giật mình, vội buông tay Sùng ra. Cô vuốt lại nếp váy chàm, lau nhanh những giọt nước mắt trên má rồi nhìn sâu vào mắt Sùng lần cuối trong bóng tối.
"Đêm trước ngày cưới, em sẽ đợi anh ở sau bụi sa mộc gần máng nước," Mây thì thầm, giọng nói chứa đựng sự kiên định chưa từng có.
Cô đứng dậy, xách chiếc xô gỗ bước nhanh ra khỏi chuồng ngựa, để lại Sùng nằm một mình trong bóng tối, hơi thở anh dồn dập quyện cùng mùi máu và mùi rơm mục, ánh mắt găm chặt vào bóng lưng cô khuất dần sau cánh cửa nhà sàn.