Nghe chương 1

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Chị Dâu Em Chồng
Chương 1 / 9

Tiếng máy dầu từ chiếc tàu đánh cá xa bờ nổ giòn giã, xé toạc bầu không khí đặc quánh của buổi chiều muộn trên rạch Trần Văn Thời. Khói đen từ ống xả tuôn ra nghi ngút, quyện vào mùi sình bùn nước lớn và vị mặn chát đặc trưng của vùng cửa biển Cà Mau. Gió từ cửa sông thổi vào, mang theo cái lạnh lẽo của nước biển khơi xa nhưng không làm giảm đi cái nóng hầm hập đang bốc lên từ những bãi bùn lầy dọc mé kênh.

Huệ đứng trên bến sông bằng đất sụt lún, hai bàn chân trần bấu chặt vào những thớ rễ đước trơn trượt để giữ thăng bằng. Cô nheo mắt nhìn theo bóng dáng Tư Danh đang đứng ở mạn thuyền. Gió biển thổi mạnh làm vạt áo khoác bạc màu của gã bay phần phật, để lộ thân hình gầy gò, sạm đen vì nắng gió và những đêm thức trắng trên boong tàu. Gã không vẫy tay chào vợ, chỉ gật đầu một cái cộc lốc rồi cúi xuống phụ đám bạn chài kéo những cuộn lưới lớn vào khoang. Chuyến biển này kéo dài ít nhất ba tháng. Khi những con tàu lớn ra khơi, họ mang theo cả hơi ấm của những người đàn ông đi tìm hạt gạo dưới đáy đại dương, bỏ lại sau lưng những người đàn bà vò võ trong những căn nhà lá chông chênh dọc mé kênh.

Huệ đứng lặng người nhìn theo con tàu cho đến khi nó chỉ còn là một chấm đen nhỏ nhoi ngoài cửa biển. Lòng cô trĩu nặng một nỗi cô đơn quen thuộc, thứ cảm giác đã gặm nhấm cô suốt mười mấy năm qua kể từ khi làm vợ Danh. Mỗi năm, số ngày gã ở nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỗi lần trở về, Danh mang theo mùi rượu đế nồng nặc, mùi thuốc lá rẻ tiền bám chặt vào da thịt và những đòi hỏi thể xác chớp nhoáng, thô bạo. Gã trút bỏ thèm khát lên thân xác cô như một nghĩa vụ, không lời ngọt ngào, không cái vuốt ve ân cần, rồi lăn ra ngủ say như chết, bỏ mặc cô nằm trơ trọi dưới ánh trăng lu mờ lọt qua mái lá. Ở tuổi bốn mươi, Huệ cảm nhận rõ sự héo úa của bản thân đang trôi tuột đi theo từng con nước lớn ròng.

Chiếc tàu khuất dạng sau khúc cua sông, để lại những làn sóng đục ngầu vỗ bành bạch vào mấy cây cọc tre dựng tạm làm bến. Huệ vuốt lại lọn tóc mai bị gió thổi xơ xác, cài lại chiếc kẹp tăm đã rỉ sét sau gáy. Ngón tay áp út của cô miết nhẹ lên chiếc nhẫn cưới bằng bạc đã mòn vẹt, những vết xước trên mặt nhẫn như những vết hằn của năm tháng nhọc nhằn. Cô quay lưng, lầm lũi đi bộ về phía ngôi nhà lá của mình.

Con đường đất đỏ dẫn về nhà trơn trượt sau cơn mưa giông trưa nay. Đất sét dính chặt vào đế dép xốp, nặng trịch từng bước đi. Hai bên đường, những rặng dừa nước nghiêng ngả, lá cọ sát vào nhau xào xạc tạo nên những âm thanh buồn tẻ. Căn nhà lá của vợ chồng cô nằm heo hút sát mé rạch, vách được dựng bằng những tấm lá dừa nước đan xen đã mục nát, chuyển sang màu xám xịt của tro tàn. Mái tôn cũ rỉ sét loang lổ, nhiều chỗ phải đè lên bằng những lốp xe hỏng để tránh gió lốc cuốn bay mỗi khi giông bão quét qua.

Huệ bước qua bậc cửa bằng khúc gỗ dừa tròn đã nhẵn thín. Bên trong nhà tối om và hầm cập. Mùi ẩm mốc từ góc bếp hòa lẫn với mùi đất ẩm xộc thẳng vào mũi, tạo nên một cảm giác ngột ngạt khó thở. Cô thở dài, đặt chiếc rổ tre không lên bàn gỗ dừa sần sùi.

"Chị hai mới về."

Một giọng nói trầm, khàn đặc tuổi dậy thì vang lên từ phía chái sau, phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ của căn nhà.

Huệ giật mình quay lại. Nam đang đứng đó, tay xách chiếc túi vải dù màu xanh lính đã sờn rách ở các góc. Cậu mặc chiếc quần đùi vải màu xanh biển bạc màu, để trần khuôn ngực rộng, rám nắng, cơ bắp săn chắc của một chàng trai mười tám tuổi hay lao động ngoài đồng bãi. Mồ hôi rịn ra trên làn da ngăm đen, lấp loáng dưới ánh sáng chiều yếu ớt lọt qua khe vách lá. Trên bả vai bên phải của Nam, một vết sẹo dài mờ chạy dọc xuống cánh tay, chứng tích của lần va quệt vào cạnh thuyền trong chuyến đi biển năm ngoái.

"Ủa, Nam... Qua hồi nào vậy em?" Huệ sửa lại cổ áo bà ba ướt đẫm mồ hôi, giọng hơi lúng túng.

Nam đặt chiếc túi vải xuống chiếc phản gỗ kê sát vách lá.

"Dạ, em mới qua chừng nửa tiếng. Anh hai dặn trước khi đi biển phải qua phụ chị gia cố lại cái mái nhà sau với dọn lại mấy liếp rẫy phía bên hông. Nghe nói năm nay bão vô sớm, mái lá nhà mình mục hết trơn rồi."

Nam vừa nói vừa bước tới lu nước mưa góc nhà. Cậu cầm chiếc gáo dừa nước đầy, dội thẳng từ đỉnh đầu xuống. Nước mát chảy tràn qua mái tóc cua cắt ngắn, lăn dọc theo khuôn mặt góc cạnh với xương quai hàm sắc nét rồi chảy xuống những múi bụng săn chắc, thấm ướt sũng cạp quần đùi vải mỏng. Những giọt nước đọng lại trên làn da ngăm đen lấp lánh như mỡ màng.

Huệ đứng yên tại chỗ, ánh mắt vô thức dừng lại trên vòm ngực rộng đang phập phồng của cậu em chồng. Lồng ngực Nam căng tràn sức sống của tuổi mười tám, cơ ngực dày và rắn rỏi, hoàn toàn khác biệt với thân hình gầy gò, rệu rã vì rượu chè của Tư Danh. Cô cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, lồng ngực đập nhanh hơn bình thường. Huệ vội vã quay đi chỗ khác, vờ thu dọn mấy cái chén đất trên bàn để giấu đi sự bối rối đang lan nhanh trên gò má.

"Ừ, có em qua phụ thì tốt quá. Mấy bữa nay trời mưa, cái buồng tắm tạm sau hè bị gió giật rách hết một bên bạt, nước mưa tạt vô ướt nhẹp hết trơn, chị chưa biết tính sao."

Nam đặt gáo dừa xuống thành lu, dùng vạt chiếc áo thun thô ráp mang theo lau sơ qua khuôn mặt đầy nước. Cậu nhìn thẳng vào chị dâu, ánh mắt sáng quắc và có phần táo bạo, dừng lại vài giây ở bờ vai tròn trịa dưới lớp áo bà ba ướt nước của Huệ.

"Lát cơm nước xong, mai sáng em bắt tay vô làm liền. Để em ra coi mấy cái kèo cột phía sau luôn, coi bộ cột kê cột chống bị mối ăn hết rồi, để lâu gió giật sập chái bếp."

"Để chị đi nấu cơm. Thắm đi học nhóm bên nhà bạn chắc tối mới về."

Huệ vội bước vào buồng trong để thay đồ, trốn chạy khỏi ánh nhìn nóng bỏng của Nam. Căn buồng của cô chật hẹp, ngăn cách với gian nhà ngoài chỉ bằng một tấm màn vải dù màu xanh đã bạc màu. Cô cởi bỏ bộ đồ bà ba ướt mồ hôi, treo lên chiếc móc kẽm. Với lấy chiếc áo thun mỏng tay ngắn và chiếc quần đùi cùng bộ hoa nhí, Huệ mặc vào người. Bộ đồ thun này mua ở chợ huyện từ năm ngoái, qua nhiều lần giặt đã co rút lại, ôm sát vào cơ thể tròn trịa của người đàn bà tuổi bốn mươi. Bầu ngực đầy đặn, hơi trễ xuống tự nhiên đẩy căng lớp vải thun mỏng dính, để lộ rõ đường viền chiếc áo lót màu sẫm bên trong. Vòng hông của Huệ nảy nở, cặp đùi trắng ngần vốn ít khi tiếp xúc với ánh nắng lộ ra dưới gấu quần ngắn cũn cỡn. Cô búi vội mái tóc đen dày lên cao, dùng chiếc kẹp nhựa giữ lại, để lộ chiếc cổ ba ngấn trắng ngần và nốt ruồi nhỏ màu đen nằm ngay xương đòn bên trái.

Bước ra gian bếp tranh phía sau, Huệ thấy Nam đang lom khom kiểm tra những cột trụ đỡ mái lá. Cậu dùng một cây tre đực dài, ghì chặt vào cột cái để gia cố tạm thời. Từ góc độ này, cô nhìn thấy bờ vai rộng của cậu căng lên, những múi cơ lưng di chuyển cuồn cuộn dưới lớp da đẫm mồ hôi. Chiếc vòng chỉ đỏ may mắn đeo ở cổ tay phải của Nam nổi bật trên làn da tối màu, chuyển động theo từng nhịp búa đập cộc cộc vào thân tre.

"Nước dưới rạch đang rút, để em xuống xúc ít bùn đắp lại chân cột cho nó chắc," Nam nói, không quay đầu lại nhưng dường như tai cậu rất thính, nhận ra tiếng bước chân trần nhẹ nhàng của cô trên nền đất ẩm.

"Thôi, tối rồi, bùn đất dính đầy người mệt lắm. Để mai làm đi em. Vô ăn cơm nè."

Bữa cơm tối dọn ra trên chiếc mâm nhôm sứt mẻ đặt giữa chiếc phản gỗ dừa. Chỉ có đĩa cá trê kho quẹt cháy cạnh tỏa mùi nước mắm thơm nồng và tô canh chua bông so đũa nấu với mấy con tép đất mà Nam xúc được chiều nay ở mé kênh. Căn nhà không có đèn điện, chỉ có một chiếc đèn dầu leo lét đặt giữa mâm cơm. Ánh lửa vàng vọt nhảy nhót theo từng đợt gió lùa qua khe vách, hắt những cái bóng to lớn, méo mó của hai người lên bức vách lá dừa nước loang lổ.

Bầu không khí trong căn nhà chật hẹp trở nên ngột ngạt kỳ lạ. Thắm chưa về, không gian chung quanh vắng lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng ếch nhái ngoài rạch bắt đầu kêu ran, báo hiệu một đêm oi bức không có gió mát.

Huệ ngồi xếp bằng trên phản gỗ. Bộ đồ thun mỏng co ngắn lên tận bẹn theo tư thế ngồi, để lộ phần đùi đầy đặn, trắng nõn nà đối lập với màu gỗ mun đen nhẵn của chiếc phản cổ. Cô cầm vá múc canh vào chén cho Nam.

"Ăn nhiều vô Nam. Đi bộ từ bên nhà qua đây đường trơn trượt chắc mệt rồi."

Nam đỡ lấy chén canh từ tay chị dâu. Đầu ngón tay thô ráp, chai sần vì cầm chèo và kéo lưới của cậu vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay mềm mại, mát rượi của Huệ. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khiến Huệ khẽ run lên. Cô vội vã thu tay lại, mắt nhìn chằm chằm vào chén cơm của mình, ngón tay bấu chặt vào đôi đũa tre.

Nam không né tránh ánh mắt của cô. Cậu nhận lấy chén canh, mắt đăm đăm nhìn vào nốt ruồi nhỏ trên xương đòn của Huệ. Dưới ánh đèn dầu mập mờ, cổ áo thun của cô hơi trễ xuống mỗi khi cô cúi người múc canh hay và cơm, để lộ rãnh ngực sâu hoắm và bầu ngực sữa căng đầy, nhấp nhô theo từng nhịp thở dồn dập.

"Chị hai dạo này... nhìn khỏe ra," Nam nói nhỏ, giọng nói khàn đặc của cậu vang lên trong gian nhà trống nghe rõ mồn một. Cậu và một miếng cơm lớn, mắt vẫn không rời khỏi vùng cổ trắng ngần của chị dâu.

Huệ ngẩng lên, bắt gặp ánh nhìn trực diện và nóng bóng của cậu em chồng. Cô cảm nhận được sự thèm khát bản năng của một gã trai mới lớn đang hừng hực sức xuân, thứ ánh mắt mà từ lâu cô không còn thấy ở Danh. Lồng ngực cô thắt lại, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cô kéo lại gấu quần đùi xuống một chút, cố làm ra vẻ tự nhiên của người bề trên để che giấu sự bối rối đang dâng trào.

"Khỏe khắn gì em ơi. Tần tảo nắng mưa ở cái xứ này, già đi chục tuổi rồi. Lo ăn đi, khéo canh nguội ăn không ngon."

Nam không nói thêm, nhưng tốc độ ăn của cậu nhanh hơn. Tiếng bát đũa va chạm lách cách giữa khoảng không gian tĩnh mịch. Thỉnh thoảng, tiếng gió chướng thổi qua mái tôn cũ kỹ lại phát ra những âm thanh kẽo kẹt rợn người, làm tăng thêm vẻ hoang vắng của ngôi nhà sát mé rạch.

Cơm nước xong xuôi, Huệ dọn dẹp bát đĩa ra sàn lạt phía sau bếp để rửa. Đêm đã buông xuống hẳn, bóng tối đặc quánh bao trùm lấy vườn dừa nước xung quanh. Nam đứng bên cạnh, phụ cô xách nước từ lu vào chiếc thau nhôm. Mỗi lần Nam cúi xuống múc nước, tấm lưng trần đẫm mồ hôi của cậu lại sát sạt bên cánh tay trần của Huệ. Mùi mồ hôi đàn ông nồng nồng, hòa lẫn mùi nước sông vị mặn và xà bông thơm rẻ tiền từ người Nam tỏa ra vây lấy cô. Huệ cố dịch người ra xa, nhưng sàn rửa chén quá nhỏ hẹp, cô không thể tránh khỏi những đụng chạm cơ thể vô tình ở khuỷu tay hay bờ vai tròn trịa của mình chống vào ngực cậu.

"Thắm nó đi học nhóm bên xã bên, chắc tối nay ngủ lại nhà con bạn luôn quá," Huệ nói để phá vỡ sự im lặng ngột ngạt đang bao trùm. "Trời tối thui rồi mà chưa thấy bóng dáng nó về."

"Dạ, hồi chiều em có gặp nó ở ngã ba. Nó kêu tối nay làm bài tập nhiều nên ngủ lại bên đó, mai mới về sớm," Nam trả lời, tay đỡ lấy chiếc thau nhôm từ tay Huệ để đổ nước bẩn đi.

Huệ đứng hình trong giây lát. Vậy là đêm nay, trong căn nhà lá nhỏ bé chênh vênh bên sông này, chỉ có cô và cậu em chồng mới lớn.

***

Mười giờ đêm.

Bóng tối bao trùm lấy rạch nước Trần Văn Thời. Căn nhà lá chìm vào sự tịch mịch đến đáng sợ. Gió sông thổi vào mát rượi qua những khe hở của vách lá nhưng không làm dịu đi cái nóng hầm hập tích tụ trong những lớp lá dừa nước suốt cả ngày trời.

Huệ nằm trong buồng ngủ của mình, tấm màn vải dù đã kéo kín để che chắn những ánh sáng bên ngoài. Cô mặc chiếc váy ngủ bằng vải lanh mỏng màu hồng nhạt, không mặc quần lót để tránh cái nóng bức bối, ẩm ướt của miền sông nước. Cô nằm ngửa trên chiếc chiếu cói cũ đã lên nước bóng loáng, hai tay đặt trên bụng, mắt nhìn trằm trằm lên những cây đòn tay bằng gỗ đước đen nhẻm trên trần nhà. Da thịt cô mát rượi dưới lớp vải lanh mỏng, nhưng bên trong cơ thể, một ngọn lửa âm ỉ đang bắt đầu nhen nhóm.

Chỉ cách cô một vách lá mỏng thưa, Nam nằm trên chiếc phản gỗ ở nhà ngoài.

Vách lá dừa nước ngăn cách buồng ngủ và nhà ngoài đã quá cũ kỹ. Những kẽ lá co rút lại theo thời gian, tạo thành những khe hở rộng bằng ngón tay. Mọi chuyển động, dù là nhỏ nhất, cũng phát ra tiếng động rõ mồn một trong đêm vắng.

Huệ nghe thấy tiếng Nam trở mình. Tiếng cót két của chiếc phản gỗ dừa vang lên trong đêm tối tĩnh lặng. Cô có thể nghe rõ cả tiếng thở trầm, đều đặn của cậu. Mỗi hơi thở của Nam như một luồng khí nóng len lỏi qua khe vách thưa, thổi trực tiếp lên da thịt trần trụi của cô. Sự cô đơn tích tụ suốt mười mấy năm ròng, nỗi khát khao hơi ấm đàn ông bị đè nén bấy lâu nay đột ngột trỗi dậy dữ dội. Huệ khẽ khép đùi lại, hai chân cọ xát vào nhau. Giữa hai chân cô, lồn bắt đầu tiết ra những dòng nước nhờn ấm nóng, làm ướt đẫm cả mép váy lanh mỏng. Cô khẽ rên nhẹ một tiếng cực nhỏ, xoay người nằm nghiêng, hướng mặt về phía vách lá thưa.

Bên kia vách, Nam vẫn chưa ngủ. Cậu nằm ngửa, hai tay kê sau gáy, mắt đăm đăm nhìn vào những sợi ánh sáng yếu ớt phát ra từ chiếc đèn dầu vặn nhỏ trong buồng Huệ. Từ góc nằm của mình, ghé sát mắt vào khe hở rộng của vách lá dừa nước, Nam có thể nhìn thấy rõ mồn một bóng dáng chị dâu dưới ánh trăng mờ nhạt lọt qua mái tôn dột.

Chiếc váy lanh màu hồng nhạt của Huệ bị co kéo lên tận hông trong lúc cô trở mình. Cặp đùi tròn trịa, trắng nõn nà của người đàn bà bốn mươi hiện ra đầy khiêu khích dưới mắt gã trai mười tám. Dưới ánh sáng lờ mờ, Nam nín thở khi nhận ra Huệ hoàn toàn không mặc quần lót. Hai đùi cô hơi hé mở, để lộ ra khu vực cấm địa tối sẫm, rậm rạp và ẩm ướt. Cánh lồn đầy đặn mọng nước lấp ló sau mép váy lanh bị vén cao.

Cổ họng Nam khô khốc. Lồng ngực cậu phập phồng dữ dội, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu luồn tay xuống dưới chiếc quần đùi vải mỏng đã sờn rách. Khẩu cu của cậu đã cương cứng tự bao giờ, to dài và gân guốc, dựng ngược lên dọc bụng dưới. Nam nắm chặt lấy thân cu nóng hổi, quy đầu căng mọng rỉ ra dòng tinh dịch đầu tiên ướt át. Cậu bắt đầu tuốt chậm rãi, cảm nhận lớp da cu trượt lên trượt xuống trên thân thịt săn chắc. Ánh mắt cậu không rời khỏi lồn của Huệ qua khe vách.

Huệ nằm trong buồng, dường như linh cảm được ánh mắt nóng bỏng đang dán chặt vào cơ thể mình. Cảm giác bị nhìn lén không làm cô sợ hãi, ngược lại, nó kích thích mọi dây thần kinh nhạy cảm nhất trên da thịt cô. Cô khẽ run lên, hơi thở bắt đầu dồn dập. Cô không kéo váy xuống che đậy, ngược lại còn dang rộng hai chân ra thêm chút nữa, phơi bày trọn vẹn lồn ẩm ướt trước khe vách thưa.

Huệ đưa bàn tay mềm mại của mình xuống đùi. Ngón tay cô vuốt ve dọc theo làn da mịn màng, rồi từ từ len lỏi vào giữa hai mép lồn đầy đặn. Cảm giác ngón tay chạm vào hạt đậu nhỏ nhạy cảm khiến cô khẽ uốn cong lưng, mông nhấc nhẹ khỏi mặt chiếu. Tiếng nước loẹt xoẹt phát ra từ lồn cô khi ngón tay di chuyển liên tục, xoa nắn và chà xát. Âm thanh ẩm ướt đó cực khẽ, nhưng trong không gian tĩnh mịch của căn nhà lá bên sông, nó lại rõ mồn một bên tai Nam.

Nam nghe thấy tiếng động đó, hô hấp lập tức trở nên dồn dập, đứt quãng. Tay cậu tuốt cu nhanh hơn, mạnh bạo hơn. Đầu cu gân guốc giật liên hồi, cọ xát vào lòng bàn tay chai sần. Cậu áp sát người vào vách lá, cảm giác như sức nóng từ cơ thể hai người đang thiêu rụi bức vách ngăn cách mỏng manh. Cậu muốn đẩy tung vách lá này ra để lao vào ôm lấy thân hình nảy nở của chị dâu, nhưng sợi dây lý trí mỏng manh giữ cậu lại. Cậu chỉ có thể dùng đôi mắt thèm khát nhìn ngắm từng động tác tự vuốt ve của Huệ.

"Chị hai..."

Nam khẽ gọi bằng một giọng khàn đặc, tiếng gọi nhỏ đến mức chỉ như một làn gió thoảng qua vách lá nhưng lại vang dội bên tai Huệ.

Tiếng gọi của Nam như một cú hích cuối cùng phá tan mọi rào cản đạo đức trong lòng Huệ. Cô ghì chặt ngón tay vào hạt đậu nhỏ, lồn co thắt liên hồi. Dòng nước nhờn ấm nóng tuôn ra ướt đẫm cả ngón tay và chảy dọc theo kẽ đùi trắng ngần. Huệ cắn chặt góc chiếc gối cói để ngăn mình không bật ra tiếng rên rỉ khoái cảm tột độ. Cơ thể cô run lên bần bật, uốn cong rồi từ từ thả lỏng trên chiếc chiếu cói lạnh lẽo.

Bên ngoài vách, nghe tiếng thở dốc nghẹn ngào của chị dâu, Nam không thể nhịn được nữa. Cậu thúc mạnh tay thêm vài cái cật lực, đầu cu giật mạnh rồi bắn ra những tia tinh dịch đặc sệt, nóng hổi thẳng vào chân vách lá dừa nước. Lồng ngực cậu phập phồng, hơi thở dốc nặng nề vang lên trong đêm tối.

Tiếng gió lùa qua khe vách lá phát ra âm thanh kẽo kẹt, Nam nằm lại bên kia vách khẽ xoay người trên chiếc phản gỗ, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào đốm sáng le lói từ buồng của Huệ, nơi sự đồng lõa câm lặng đầu tiên vừa được thiết lập giữa bóng tối của ngôi nhà vắng.