Nghe chương 9

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Chị Dâu Em Chồng
Chương 9 / 9

Trên chiếc chiếu cói cũ đẫm mồ hôi và vệt máu trinh nguyên vừa mới rỉ ra, hơi thở của Thắm vẫn còn dồn dập, đứt quãng. Cô bé co hai chân lại, áp sát vào lồng ngực gầy gò của mình, hai mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không tối tăm trên trần nhà lá dừa nước đã mục nát vài chỗ. Cơn đau nhói ở vùng nhạy cảm nhất vừa mới dịu đi một chút, nhường chỗ cho một cảm giác tê dại, nóng bóng chạy dọc sống lưng. Nam chậm rãi rút ngón tay trỏ đẫm chất dịch nhờn ấm áp và vệt máu đỏ tươi ra khỏi lồn Thắm. Cậu ngồi quỳ trên phản gỗ, lồng ngực vạm vỡ phập phồng dưới ánh đèn dầu leo lét đặt trên chiếc tủ gỗ cũ kỹ góc buồng.

Mùi máu tanh nồng lẫn trong mùi dầu lửa và mùi lá mục ẩm ướt sau cơn giông ban chiều tạo nên một bầu không khí đặc quánh. Nam nhìn ngón tay mình đỏ rực, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu tránh nhìn thẳng vào Huệ, người chị dâu vẫn đang đứng bên mép phản, mặt cúi gằm trong bóng tối. Nỗi sợ hãi tột cùng về một tội lỗi không thể dung thứ vừa mới thành hình, nhưng đồng thời, một luồng khoái cảm hoang dại, nguyên thủy cũng trỗi dậy, làm tê liệt mọi dây thần kinh của gã trai mười tám tuổi.

Trong đầu Nam, hình ảnh người anh trai cả - Danh - hiện lên sừng sững. Danh là người đã dắt cậu đi những chuyến biển đầu tiên, dạy cậu cách quăng lưới, cách đứng vững trên boong tàu giữa những cơn sóng lừng dữ dội. Anh bôn ba ngoài khơi xa, đánh đổi mồ hôi nước mắt để gửi tiền về nuôi nấng cái gia đình này, gửi tiền lo cho Nam ăn học rồi phụ giúp gia đình. Sự tin tưởng tuyệt đối mà Danh dành cho cậu giờ đây bị băm vằn vện trên chiếc chiếu cói đẫm máu trinh của con gái anh. Nam thấy ngực mình thắt lại, đau nhói như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cậu đang phản bội người đàn ông duy nhất nâng đỡ cuộc đời cậu. Nỗi dằn vặt ấy cào xé ruột gan Nam, khiến cậu run rẩy. Nhưng khi nhìn lại làn da non tơ, trắng ngần của Thắm dưới ánh đèn dầu, lòng tham lam đê hèn của một gã trai mới lớn lại bùng lên lấn át tất cả. Cậu thèm khát thân xác của cả hai người đàn bà này, một khao khát tội lỗi nhưng quá đỗi ngọt ngào.

Huệ tiến lại gần phản gỗ, bàn tay cầm chiếc khăn mùi soa sờn rách run lên nhè nhẹ. Cô khom người xuống, khẽ khàng lau đi dòng máu đỏ tươi đang chảy dọc theo kẽ đùi mịn màng của con gái mình. Bàn tay Huệ thô ráp vì lam lũ, nhưng lúc này cô cố gắng cử động thật nhẹ nhàng, sợ làm tổn thương thêm làn da non nớt của đứa con. Cổ họng Huệ nghẹn đắng. Nỗi xót xa cho con gái, sự ghen tuông mẫu tử âm ỷ và cả sự hổ thẹn của một người mẹ đoan trang trong phút chốc dồn ứ lại, khiến lồng ngực cô đau nhói. Cô nhìn vệt máu đỏ trên chiếc khăn, rồi nhìn gương mặt đầm đìa mồ hôi của Thắm. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt chứa đựng sự bướng bỉnh và khao khát nổi loạn của Thắm đang nhìn thẳng vào mình không chút tránh né, Huệ hiểu rằng rào cản đạo đức cuối cùng trong ngôi nhà này đã hoàn toàn đổ sụp. Sự ngây thơ của đứa con gái mười tám tuổi đã biến mất, thay vào đó là một người đàn bà đang trỗi dậy bản năng tình dục mạnh mẽ.

Trong lòng Huệ lúc này là một bãi chiến trường hoang tàn của cảm xúc. Cô tự hỏi mình là loại mẹ gì khi lại đứng đây, chứng kiến và đồng lõa cho việc em chồng cướp đi đời con gái của con mình. Sự phản bội dành cho Danh - người chồng đang lênh đênh ngoài khơi xa - giờ đây không còn là những buổi chiều lén lút sau gian bếp hay những đêm vụng trộm kẽo kẹt trên phản gỗ nữa. Nó đã biến thành một thứ ung nhọt khổng lồ, ăn sâu vào máu thịt của cả ba người dưới mái nhà lá này. Nhưng bên dưới nỗi nhục nhã ấy, một ngọn lửa ghen tuông điên cuồng lại bùng lên khi cô nhìn thấy ánh mắt của Nam hướng về phía Thắm. Cô nhận ra mình sợ. Cô sợ Nam sẽ bỏ rơi thân xác héo úa tuổi bốn mươi của cô để chạy theo sự mơn mởn, non tơ của đứa con gái. Cô ghen với chính giọt máu mình rứt ruột đẻ ra, một thứ ghen tuông tà ác khiến cô vừa ghê tởm bản thân, vừa muốn điên cuồng lao vào cuộc chơi xác thịt để khẳng định mình vẫn còn sức hút.

"Mẹ..." Thắm gọi khẽ, giọng khản đặc vì khóc và vì cơn kích thích vừa trải qua. Đôi mắt cô bé khẽ liếc về phía chiếc dương vật to dài, gân guốc của Nam vẫn đang cương cứng đỏ lựng dưới chiếc quần đùi xanh sờn rách.

Tiếng gọi của Thắm như kéo Huệ về thực tại. Cô nhìn con gái, thấy rõ sự thèm khát và đê mê vẫn còn đọng lại trên đôi môi mím chặt và gò má ửng hồng của nó. Thắm không hề sợ hãi hay hối hận. Ở tuổi mười tám, cô bé đã chứng kiến quá đủ sự cô độc của mẹ và sự vắng mặt triền miên của cha. Những đêm nằm nghe tiếng thở dốc của mẹ và chú út qua kẽ vách đã gieo vào lòng cô bé một hạt mầm tò mò độc hại. Giờ đây, khi hạt mầm đó đã nở hoa bằng giọt máu trinh trên chiếu, Thắm cảm thấy một sự giải thoát. Cô không còn là đứa trẻ bị bỏ rơi ngoài rìa những bí mật của người lớn. Cô muốn bước vào thế giới đó, muốn sở hữu người đàn ông trẻ tuổi đang đứng trước mặt, ngay cả khi phải chia sẻ với chính mẹ ruột của mình. Sự bướng bỉnh trong cô muốn chứng minh cho mẹ thấy rằng cô không còn là đứa trẻ để mẹ sai khiến hay giấu giếm, cô giờ là một người đàn bà có quyền đòi hỏi khoái cảm và sự nâng niu của người đàn ông duy nhất trong nhà.

Nam đứng sừng sững bên cạnh phản gỗ, nghe hai mẹ con nói chuyện. Dương vật của cậu giật mạnh liên hồi dưới lớp vải sờn, khao khát được đút vào bên trong cơ thể đàn bà đang dâng lên hầm hập. Cậu nhìn bờ vai gầy của Huệ và tấm lưng trần của Thắm, cảm thấy huyết quản bên trong mình như muốn nổ tung. Bản năng đực rựa của cậu thanh niên mới lớn bị kích thích đến cực điểm trước hai cơ thể đàn bà hoàn toàn thuộc về cậu trong không gian cô lập này. Cậu biết mình đang đi vào con đường không có lối về, nhưng sự cám dỗ của da thịt quá lớn, lớn hơn cả nỗi sợ hãi người anh trai cả.

Huệ thở dài một tiếng thật dài. Cô ngồi ghé hẳn xuống mép phản, bàn tay thô ráp vuốt nhẹ lên mái tóc đen dài đẫm mồ hôi của con gái, vén những sợi tóc bết dính vào trán cô bé. Giọng cô trầm xuống, mang theo một sự quyết liệt đầy lạnh lùng:

"Mọi chuyện đã lỡ rồi. Tao không cấm cản nổi tụi bây nữa. Nhưng muốn cái nhà này không tan nát, muốn chòm xóm không chỉ trỏ vào mặt, thì phải theo luật của tao. Con Thắm, mày nghe rõ chưa?"

Thắm cắn chặt môi, khẽ gật đầu. Cô bé không hề tỏ ra hối hận hay sợ hãi mẹ, trái lại, trong ánh mắt tròn xoe đó là một sự chấp nhận đầy cam chịu nhưng cũng đầy thách thức.

Huệ ngước mắt nhìn em chồng, rồi quay sang con gái, nhấn mạnh từng chữ:

"Từ nay về sau, chỉ khi nào ba mày đi biển ngoài khơi xa, ba đứa mình mới được đụng chạm xác thịt. Trước mặt người ta, tao vẫn là mẹ mày, Nam vẫn là chú út. Tuyệt đối không được để lộ một cử chỉ, một ánh mắt nào ra ngoài. Đến ngày ba mày cập bờ, luật giới nghiêm bắt đầu. Ai về buồng nấy, cấm bén mảng đến gần nhau. Đứa nào vi phạm, tao tự tử cho tụi bây xem."

Nam bước tới một bước, đặt bàn tay to bản, thô ráp lên bả vai trần ấm nóng của Huệ, khẽ bóp nhẹ để trấn an:

"Chị hai nói sao, tôi nghe vậy. Tôi không để anh hai biết đâu. Tôi thề."

Cơn giông ngoài sông vẫn đang rống lên, nhưng bầu không khí ngột ngạt trong buồng như dịu lại sau giao ước câm lặng. Sự đồng lõa của ba con người trói chặt họ vào một vòng xoáy dục vọng mới. Để hợp thức hóa luật lệ này, sự thèm khát tích tụ bấy lâu nay bùng lên, thiêu rụi hoàn toàn chút lý trí còn sót lại của cả ba. Cảm giác tội lỗi giờ đây biến thành một chất xúc tác cực mạnh, khiến huyết quản của họ nóng ran.

Nam không ngần ngại đưa tay kéo tuột chiếc quần đùi sờn màu xanh biển xuống chân, để lộ cơ thể ngăm đen, săn chắc với chiếc dương vật to lớn, gân guốc dựng đứng hướng thẳng lên rốn, đầu khấc đỏ hồng đang rỉ ra những giọt dịch trong suốt.

Huệ đứng dậy, tháo chiếc kẹp tăm trên đầu, để mái tóc đen dài xõa xuống hai vai trần. Cô chậm rãi trút bỏ bộ đồ bộ lụa mỏng màu mỡ gà dính bết mồ hôi. Thắm cũng gượng nhẹ ngồi dậy, cởi bỏ bộ đồ bộ lụa màu xanh nhạt dán chặt vào cơ thể mảnh mai của mình. Trong ánh sáng vàng vọt, tù mù của ngọn đèn dầu, hai cơ thể đàn bà trần trụi hoàn toàn phơi bày trước mắt gã trai mười tám tuổi.

Huệ bước vào tuổi bốn mươi với thân hình nảy nở, đằm thắm. Bầu ngực to tròn hơi trĩu xuống dưới sức nặng của thời gian, hai quầng vú thâm rộng với đầu ti sẫm màu đang cương cứng lên vì kích thích. Vòng hông rộng và chiếc bụng hơi có ngấn mỡ mềm mại dẫn xuống chiếc lồn rậm rạp lông đen nhánh, hai cánh môi lồn dày cộm, mọng nước đang mở hờ, chảy ra dòng dịch nhờn bóng lưỡng dọc theo kẽ đùi.

Đối lập với sự chín mọng của mẹ, Thắm mang vẻ đẹp thanh tân, thon thả. Bầu ngực của cô bé nhỏ nhắn, nhô cao đầy kiêu hãnh với đầu ti hồng nhạt như nụ hoa dâu. Chiếc lồn non tơ của Thắm chỉ có vài cọng lông tơ thưa thớt, hai cánh môi lồn hồng hào khép chặt, nơi khe lồn vẫn còn vương lại vệt máu trinh màu đỏ tươi pha lẫn nước lồn trong suốt chảy loang lổ.

Nam nhìn hai cơ thể đàn bà trần truồng mà cổ họng khô đắng, dương vật giật mạnh liên hồi. Cậu bước lên phản gỗ lớn, kéo Huệ nằm ngửa ra giữa chiếu. Cậu muốn dập tắt sự ghen tuông và bất an trong mắt chị dâu trước, đồng thời dùng sự rạn dày của cô để dẫn dắt ngọn lửa dục vọng của chính mình.

Nam dang rộng hai đùi chị dâu, quỳ giữa hai chân cô rồi đút thẳng chiếc dương vật gân guốc vào sâu trong lồn Huệ theo tư thế truyền thống. Chiếc lồn rộng rãi, nhiều nước của người đàn bà trung niên lập tức co thắt chặt chẽ, ôm lấy thân dương vật nóng hổi. Nam cúi rạp người xuống, hai tay luồn dưới lưng ghì chặt bả vai Huệ, ngậm chặt lấy đầu ti sẫm màu mà bú mút liên tục. Cậu dập mạnh mẽ, từng cú thúc cật lực khiến tiếng thịt va chạm lạch bạch vang lên đều đặn khắp gian nhà lá trống trải. Huệ ngửa cổ rên rỉ nghẹn ngào, hai tay cào cấu vào tấm lưng đẫm mồ hôi của em chồng, nước lồn bị dương vật đưa đẩy tạo thành bọt trắng quanh mép lồn đầy lông lá.

Huệ vừa đón nhận những cú thúc nảy lửa của Nam vừa hé mắt nhìn con gái đang nằm bên cạnh. Nỗi đau đớn về tinh thần hòa quyện với khoái cảm thể xác tê dại khiến cô phát điên. Cô muốn con gái thấy mình đang được người đàn ông trẻ tuổi này yêu chiều thế nào, muốn khẳng định vị thế của một người đàn bà trưởng thành mà đứa con gái non nớt không bao giờ có được. Sự ghen tuông biến thành những tiếng rên rỉ lớn hơn, khêu gợi hơn như để chọc tức và thị uy với đứa con.

"Sướng... sướng quá Nam ơi... dập mạnh nữa đi em... dập chết chị đi..." Huệ thều thào, hai chân co cao kẹp chặt hông Nam.

Thắm nằm nghiêng bên cạnh, hai tay tự bóp chặt bầu ngực nhỏ của mình, cặp đùi thon thả co lại. Cô bé không hề chạy trốn, mắt dán chặt vào nơi dương vật của chú út đang thụt ra thụt vào trong lồn của mẹ. Sự tò mò ban đầu biến thành một nỗi thèm khát cháy bỏng. Nhìn cơ thể mẹ uốn éo, rên rỉ dưới thân Nam, Thắm cảm thấy một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng, khiến nước lồn trong chiếc lồn non tơ chảy ra ướt đẫm chiếu tre. Cô bé muốn được thay thế vị trí đó, muốn chiếc dương vật to lớn kia ghim chặt vào cơ thể mình, muốn chứng minh bản thân cũng có thể làm cho Nam phát điên như thế.

Khi Huệ bắt đầu rùng mình co giật, lồn thắt chặt bóp nghẹt lấy dương vật báo hiệu cơn cực khoái trào dâng, Nam gầm nhẹ một tiếng rồi rút ra. Chiếc dương vật bóng loáng nước lồn dính bết tinh dịch chưa kịp bắn được cậu đưa ngay sang phía Thắm.

Huệ nằm vật ra chiếu, ngực phập phồng, mắt nhắm nghiền để tận hưởng dư âm của cơn sướng, nhưng tai cô vẫn căng ra nghe ngóng động tĩnh của con gái. Cô cảm thấy một nỗi xót xa ngấm ngầm, một sự chịu đựng tủi nhục khi biết giây phút tiếp theo sẽ thuộc về đứa con gái trẻ trung của mình. Sự cam chịu này như những cây kim đâm vào tim cô, nhưng cô không thể dừng lại khi cơ thể đã bị cuốn vào vòng xoáy này.

Nam nằm nghiêng phía sau Thắm, kéo một chân cô bé lên cao, nhẹ nhàng đưa đầu dương vật ghé vào chiếc lồn non tơ đang sưng đỏ vì đau và kích thích. Cậu từ từ đẩy dương vật vào trong theo tư thế úp thìa nhẹ nhàng để tránh làm tổn thương cô bé mới rách trinh. Chiếc lồn chật hẹp, khít rịt của Thắm ôm siết lấy dương vật Nam khiến cậu sướng đến run rẩy. Nam một tay vòng qua eo Thắm, tay kia bóp bầu ngực căng tròn của cô bé, nhấp từng nhịp chậm rãi, nông sâu đều đặn.

"Ưm... đau... đau nhưng mà sướng quá chú út... ôm con chặt vào..." Thắm ngoảnh mặt lại, tìm môi Nam mà hôn ngấu nghiến, hai cơ thể quấn chặt lấy nhau trên phản gỗ.

Để kéo dài thời gian và tăng thêm sự kích thích, Nam xoay người Thắm lại, đẩy cô bé nằm ngửa ra. Cậu nhấc hai chân thon dài của Thắm đặt lên vai mình theo tư thế vắt chân, rồi từ trên cao đâm mạnh dương vật vào sâu tận đáy lồn. Sự thay đổi tư thế đột ngột khiến Thắm rú lên một tiếng vì quá khít và đau, nhưng ngay sau đó là sự sung sướng tột cùng khi dương vật chạm sát vào tử cung non nớt.

Sự luân chuyển khoái cảm giữa hai thế hệ diễn ra liên tục. Nam luân phiên đút dương vật từ lồn Huệ sang lồn Thắm, thay đổi từ tư thế truyền thống sang úp thìa rồi doggy. Tiếng rên rỉ của hai người đàn bà hòa quyện vào nhau dưới mái lá nghèo nàn, biến gian nhà nhỏ thành một động bàn tơ đầy tội lỗi.

Sau những giờ phút hoan lạc điên cuồng, khi ba cơ thể rã rời nằm vật ra chiếu, không gian trong căn buồng nhỏ chìm vào một sự tịch mịch đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng gió chướng rít qua vách lá và tiếng thở dốc đứt quãng của ba người.

Nam nằm ở giữa phản, hai cánh tay dang rộng ra hai bên. Một bên tay cậu kê đầu cho Huệ, bên còn lại thì ôm chặt lấy bờ vai trần mảnh dẻ của Thắm. Lồng ngực cậu vẫn phập phồng, mồ hôi hòa cùng mùi da thịt, mùi nước lồn và tinh dịch tạo nên một thứ hỗn hợp nồng nặc, ngột ngạt bao trùm cả căn buồng. Nam ngửa mặt nhìn lên trần nhà lá, đầu óc trống rỗng. Sự thỏa mãn tột đỉnh của thể xác tuổi mười tám vừa trôi qua, để lại trong lòng cậu một cảm giác hoang mang mơ hồ. Cậu nhìn sang Huệ, rồi lại nhìn sang Thắm. Bản năng đực rựa của cậu đã được thỏa mãn đầy kiêu hãnh, nhưng sâu trong lòng, nỗi sợ hãi về người anh trai đang đi biển xa khơi bắt đầu nhen nhóm. Cậu tự hỏi nếu một ngày Danh trở về đột ngột và phát hiện ra tất cả những điều này, liệu cậu có còn mạng sống để nhìn mặt tổ tiên? Sự dằn vặt luân thường đạo lý và nỗi sợ hãi bị trừng phạt đè nặng lên ngực cậu thanh niên, khiến cậu khẽ rùng mình.

Đúng lúc đó, từ phía xa xăm ngoài cửa sông, một âm thanh trầm đục, vang vọng xé toạc không gian tĩnh mịch của đêm muộn.

*Oooo... Oooo...*

Tiếng còi tàu.

Huệ giật nảy mình mở choàng mắt, toàn thân cô đông cứng lại. Tiếng còi tàu của những chuyến đi biển dài ngày cập bến Trần Văn Thời không thể lẫn vào đâu được. Đó là tín hiệu báo rằng tàu của Danh đang tiến vào cửa biển, sớm hơn dự định hai ngày.

"Ba về..." Thắm thì thào, giọng cô bé run lên, nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi vào tâm trí vốn đang tràn ngập khoái cảm nổi loạn.

"Mau! Dậy dọn dẹp lẹ lên!" Huệ bật dậy như một chiếc lò xo, khuôn mặt cô tái mét trong bóng tối. Cô vội vàng vơ lấy bộ đồ bộ lụa mỡ gà mặc vào người, tay chân luống cuống kẹp lại mái tóc xõa.

Sự hốt hoảng bao trùm lấy cả ba người. Nam vội vã kéo chiếc quần đùi xanh mặc vào, rồi dùng chiếc khăn mùi soa đẫm máu trinh và nước lồn lau vội những vệt dịch nhờn bóng lưỡng còn vương vãi trên phản gỗ và kẽ đùi mình. Thắm cũng nhanh chóng xỏ chân vào bộ đồ lanh, hai mẹ con hợp lực cuộn chiếc chiếu cói đẫm mồ hôi và vệt máu trinh nguyên lại, đem giấu biệt vào góc buồng tối, thay vào đó là một chiếc chiếu tre sạch sẽ, khô ráo.

Nam xách lu nước ra sau sàn bếp rửa sạch cơ thể và lau dọn những góc khuất trong bếp, nơi họ từng có những buổi chiều vụng trộm. Mùi tanh nồng của cuộc hoan lạc tay ba được khỏa lấp bằng mùi dầu hỏa và khói bếp lò mà Huệ vội vã nhen nhóm lên để luộc ấm nước ấm đón chồng.

Chỉ trong vòng chưa đầy nửa tiếng, ngôi nhà lá đã trở lại vẻ bình yên, tuềnh toàng thường ngày, nhưng bầu không khí bên trong đã hoàn toàn thay đổi. Nó trở nên ngột ngạt, căng thẳng đến mức thở cũng thấy khó khăn.

Khi bóng dáng Danh xuất hiện ở đầu ngõ dưới cơn mưa lết thết của buổi sáng sớm, khoác trên vai chiếc túi dứa bạc màu, luật giới nghiêm chính thức bắt đầu.

Danh bước vào nhà, mang theo mùi mặn chát của biển cả, của nắng gió khơi xa. Anh ôm lấy Huệ, xoa đầu Thắm và vỗ mạnh vào vai Nam với tất cả sự tin tưởng của người trụ cột gia đình. Nhưng anh không biết rằng, bên dưới chiếc chiếu tre mới trải kia, bên dưới những nụ cười chào đón gượng gạo của vợ, con gái và đứa em trai, là một vực sâu tội lỗi đã được chôn chặt.

Đêm đó, Danh nằm ở giường trên ôm Huệ vào lòng sau nhiều tháng xa cách. Ở gian buồng bên kia vách lá mỏng, Nam nằm im lặng, hai tai căng ra nghe từng tiếng kẽo kẹt nhẹ của chiếc giường cưới và tiếng thở dài cam chịu của chị dâu dưới thân anh trai mình. Ở buồng bên cạnh, Thắm cũng trằn trọc không ngủ, hai tay bóp chặt bầu ngực mình trong bóng tối, cảm nhận nỗi khao khát thể xác bị kìm nén đang gào thét. Luật giới nghiêm của Huệ đã dựng lên một bức tường vô hình nhưng đầy ngột ngạt, biến ngôi nhà lá bên sông thành một nhà tù của những ham muốn cấm kỵ đang âm ỉ chờ đợi chuyến biển tiếp theo để lại bùng cháy.