Nghe chương 8

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Chị Dâu Em Chồng
Chương 8 / 9

Cơn nóng hầm hập của đêm muộn miền sông nước Trần Văn Thời đọng lại trong gian buồng nhỏ của Thắm, đặc quánh và ngột ngạt. Luồng gió chướng thổi từ mé rạch vào chỉ làm những lá dừa nước trên vách khẽ khô khốc cọ vào nhau, chẳng mang nổi một chút hơi mát nào vào chiếc mùng tuyn đã ngả màu cháo lòng. Trên trần nhà lá, mấy con thằn lằn chốc chốc lại tặc lưỡi, âm thanh khô khốc vang lên giữa không gian tịch mịch.

Thắm nằm ngửa trên chiếc chiếu lát đã cũ, hai chân co lên rồi lại duỗi thẳng, trằn trọc không sao nhắm mắt nổi. Cả người cô hâm hấp nóng, mồ hôi rịn ra ở hõm cổ rồi chảy dọc xuống rãnh ngực. Sau bữa cơm chiều nặng nề lúc chập tối, cô đã về buồng trút bỏ bộ đồ thun mặc ban ngày để thay bằng chiếc áo hai dây mỏng màu hồng phấn đã sờn chỉ ở mép ngực cùng chiếc quần lót thun màu trắng ôm sát lấy bờ mông tròn trịa. Chiếc áo mỏng dính sát vào bầu ngực phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Mỗi lần nhắm mắt lại, cảnh tượng ban chiều ở gian bếp tối tăm lại hiện lên rõ mồn một trong đầu cô, sống động và đầy ám ảnh.

Hình ảnh mẹ cô—người đàn bà bốn mươi tuổi vốn luôn nghiêm khắc, đoan trang, luôn dạy cô về lòng tự trọng của con gái—đang quỳ gối trên nền đất nện ẩm ướt. Hai tay mẹ ghì chặt hông chú út Nam, đầu cúi thụt thò, ngậm lấy cái cu to dài, gân guốc của cậu. Thắm nhớ như in tiếng nước bọt nhóp nhép vang lên trong căn bếp tối, tiếng rên rỉ nghẹn ngào từ cổ họng mẹ cô, và cả vệt tinh dịch trắng đục bắn ra đầy mép miệng người đàn bà mà cô hằng kính trọng. Sự tương phản khủng khiếp đó cào xé tâm trí Thắm. Cô cảm thấy ghê sợ, thấy tội lỗi, nhưng tận sâu trong da thịt con gái mười tám tuổi, một luồng điện nóng hổi run rẩy đang trỗi dậy, đánh thức một thứ khao khát hoang dại mà cô chưa từng biết tới.

Thắm run rẩy đưa bàn tay lên ngực. Qua lớp vải hồng mỏng manh của chiếc áo hai dây, đầu vú cô đã cứng ngắc tự lúc nào, nhô cao đầy kích thích. Cơn ngứa ngáy lạ lùng từ sâu trong bụng dưới bắt đầu lan tỏa, chạy dọc xuống hai đùi rồi đọng lại ở điểm nhạy cảm nhất. Cô khẽ khép chặt chân, cọ xát hai đùi vào nhau để tìm kiếm chút dễ chịu, nhưng hành động đó chỉ làm ngọn lửa ham muốn cháy bùng lên mạnh mẽ hơn. Hơi ẩm nóng hổi bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm đáy chiếc quần lót thun trắng.

Không chịu nổi sự bứt rứt đang hành hạ cơ thể, Thắm khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng. Cô đưa bàn tay run rẩy xuống dưới vạt áo, luồn qua cạp quần lót thun. Ngón tay cô chạm vào lớp lông tơ mềm mại, rồi tìm đến khe thịt ấm nóng và ướt át phía dưới. Đây là lần đầu tiên cô tự chạm vào lồn của chính mình. Hai cánh môi lồn nhỏ nhắn, hồng hào của cô gái trinh nguyên đang sưng mọng lên vì kích thích. Khi ngón tay Thắm khẽ vuốt dọc theo kẽ hở ẩm ướt, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng làm cô oằn người trên chiếu. Cô tự miết ngón tay lên hạt trân châu trên đỉnh lồn, nước nhờn chảy ra ướt đẫm cả kẽ ngón tay. Mỗi nhịp xoa nắn lại làm mông cô khẽ nhấc lên, đầu ngửa ra sau, đôi môi hé mở để thở dốc.

***

Ngoài hành lang tối om, Huệ và Nam đang lặng lẽ đi về phía lu nước để rửa chân trước khi đi ngủ. Lúc này Huệ đã thay bộ đồ thun lạnh màu tím nhạt sát nách cùng chiếc quần lót thun đen bên trong, mái tóc xõa ngang vai vẫn còn vương mùi dầu dừa nồng ấm. Nam đi bên cạnh, cởi trần lộ ra bờ vai ngực săn chắc đầy mồ hôi, chỉ mặc độc chiếc quần đùi vải màu xám sẫm. Bước chân của họ cực kỳ khẽ khàng trên nền đất nện, tránh làm kinh động đến đứa con gái đã vào buồng từ sớm.

Khi đi ngang qua cửa buồng của Thắm, cả hai chợt khựng lại. Cánh cửa buồng ghép bằng những tấm lá dừa nước cũ kỹ có một khe hở khá lớn do chốt cửa bên trong bị lỏng. Ánh sáng le lói từ chiếc đèn dầu vặn nhỏ trong buồng hắt ra qua kẽ lá, vẽ lên nền đất hành lang một vệt sáng vàng vọt.

Qua khe hở đó, Huệ và Nam nhìn thấy rõ mồn một bóng dáng Thắm đang nằm trên giường tre. Chiếc quần lót thun trắng đã bị kéo lệch sang một bên đùi, lộ ra gò mu trắng mịn với nhúm lông tơ đen nhánh và hai cánh lồn hồng hào đang ướt đẫm nước nhờn phản chiếu ánh đèn dầu mờ ảo. Ngón tay Thắm đang cật lực xoa nắn hạt trân châu nhỏ xíu trên đỉnh lồn, mông cô khẽ nhấc lên khỏi mặt chiếu, đầu ngửa ra sau, đôi môi mỏng hé mở thở dốc.

Mắt Nam tối sầm lại. Cu trong quần đùi cậu ngay lập tức cương cứng lên, đẩy lớp vải mỏng nhô cao thành một khúc gỗ ngạo nghễ, căng trướng đến đau nhói. Cậu quay sang nhìn Huệ. Dưới ánh sáng mờ ảo của đêm tối, mặt Huệ đỏ bừng lên vì xấu hổ, nhưng trong đôi mắt sâu của người đàn bà trung niên không chỉ có sự bàng hoàng, mà còn có cả sự thèm khát và một nỗi buốt nhói tội lỗi. Huệ biết, chính sự buông thả của mình và Nam ban chiều đã đẩy đứa con gái vào con đường này.

Huệ đứng run rẩy, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo thun lạnh tím nhạt. Nước lồn của cô cũng bắt đầu rỉ ra ướt đẫm đáy quần. Cô muốn kéo Nam đi, muốn hét lên để mắng đứa con gái hư hỏng, nhưng cổ họng cô nghẹn đắng lại. Sợi dây đạo đức của người mẹ bị kéo căng đến mức sắp đứt. Liệu cô có tư cách gì để dạy dỗ con khi chính cô vừa quỳ dưới háng em chồng vài tiếng trước?

Nam không kìm chế được nữa. Cậu vươn bàn tay thô ráp ra, đẩy nhẹ cánh cửa buồng lá. Tiếng cọt kẹt nhỏ vang lên trong đêm tĩnh mịch, cắt đứt tiếng thở dốc của Thắm.

Thắm giật nảy mình, vội vàng rút tay ra khỏi quần định kéo chiếc chăn mỏng che lại, nhưng bóng dáng to lớn của Nam đã áp sát vào mép giường tre kẽo kẹt. Huệ bước vào ngay sau đó. Bà không nói một lời, lặng lẽ khép chặt cánh cửa gỗ dừa nước lại, rồi cài then cửa thật kỹ, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên trong với những âm thanh có thể lọt ra ngoài sông rạch.

Trong buồng chìm vào một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng tim đập thình thịch của ba con người và tiếng muỗi vo ve bên ngoài mùng.

Thắm nằm co rúm ở góc giường, chiếc quần lót trắng lệch hẳn sang một bên, để lộ nguyên một bên mông trần và mép lồn hồng hào đẫm nước. Cô nhìn mẹ, rồi nhìn Nam với ánh mắt đầy sợ hãi nhưng cũng ẩn chứa sự quy phục lạ lùng.

"Mẹ... Chú út..." Thắm gọi khẽ, giọng run rẩy, nước mắt đã ứa ra nơi khóe mắt.

Huệ bước tới gần giường tre, bước chân nặng nề như đeo đá. Cô nhìn đứa con gái mười tám tuổi đang phơi bày cơ thể non tơ trước mặt người tình của mình. Sự hổ thẹn dâng lên tận óc, khiến cô đứng không vững. Cô ngồi xuống mép giường, giọng khàn đặc:

"Thắm... Con... Hồi chiều con thấy hết rồi phải không?"

Thắm cắn chặt môi, không dám trả lời. Cô kéo vội vạt áo hồng xuống để che đi bầu ngực đang nhấp nhô dữ dội, nhưng vạt áo quá ngắn không che nổi bờ mông trần và chiếc lồn đang ướt đẫm. Cô gật đầu nhẹ, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.

"Con... con không cố ý..." Thắm lí nhí, tiếng nấc nghẹn lại ở cổ họng. "Con chỉ định xuống lấy nước..."

Huệ nhắm mắt lại, một hơi thở dài thoát ra đầy cay đắng. Cô đưa tay vuốt tóc con gái, bàn tay run rẩy đầy tội lỗi. Lòng cô thắt lại khi nhận ra sự ngây thơ của con mình đã bị vẩn đục. Nhưng nỗi sợ hãi chồng mình—anh Danh—biết chuyện còn lớn hơn cả sự hổ thẹn lúc này. Nếu Thắm nói ra, cả gia đình này sẽ tan nát.

"Mẹ hư thân... Mẹ bậy bạ trước mặt con..." Huệ thì thầm, nước mắt cũng trào ra. "Nhưng con ơi... chuyện này mà tới tai ba con... là nhà mình không còn đường sống."

Nam đứng bên cạnh giường, nhìn hai mẹ con. Sức nóng từ cơ thể trần trụi của Thắm và mùi nước lồn non tơ bay trong không khí khiến cu cậu trướng căng đau nhói. Cậu quỳ một chân lên chiếu tre, đưa bàn tay ngăm đen chạm vào vai Huệ, rồi chuyển sang nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Thắm.

"Thắm... đừng sợ... Chú út thương con..." Nam thì thào, giọng khàn đặc đầy ham muốn. "Để chú út... giúp con. Chú út giữ kín cho con."

Thắm nhìn chú út Nam. Cơ thể vạm vỡ cởi trần của Nam sát ngay trước mặt cô, tỏa ra mùi mồ hôi nam tính nồng nặc. Ánh mắt Nam nhìn cô không phải là ánh mắt của người chú nhìn cháu, mà là ánh mắt của một con đực đang thèm khát con mồi. Cô nhìn sang mẹ. Huệ không ngăn cản Nam. Người mẹ bốn mươi tuổi chỉ cúi đầu, hàm răng cắn chặt vào môi dưới đến bật máu, mắt đăm đăm nhìn vào bàn tay Nam đang vuốt ve đùi con gái mình. Sự đồng lõa của Huệ giờ đây đã chuyển thành sự buông xuôi hoàn toàn. Cô biết, cách duy nhất để giữ kín bí mật này là kéo cả con Thắm vào vòng xoáy.

"Mẹ..." Thắm gọi khẽ, như một lời cầu cứu cuối cùng nhưng cũng đầy cam chịu.

"Ngoan... nghe lời chú út..." Huệ thì thầm, giọng cô nghẹn lại trong cổ họng. Cô vươn tay ra, tự tay kéo chiếc áo hai dây mỏng màu hồng phấn của Thắm lên qua khỏi bầu ngực tròn trịa của con gái, để lộ hai bầu vú sữa căng tròn với đầu vú hồng hào đang dựng đứng. Bàn tay người mẹ run rẩy, từng ngón tay chạm vào làn da mịn màng của con gái như một sự phản bội thiêng liêng nhất, nhưng cũng là sự trói buộc tội lỗi mà cô tự tay tạo ra.

Nam khẽ thở dốc trước cảnh tượng đó. Cậu không chần chừ nữa, bàn tay thô ráp vuốt ve từ đầu gối lên đến bắp đùi thon thả của Thắm, cảm nhận từng thớ thịt của cô gái trẻ đang căng lên vì hồi hộp. Cậu từ từ kéo hẳn chiếc quần lót thun trắng của Thắm xuống tận cổ chân rồi ném qua một bên chiếu.

Bây giờ, toàn bộ cơ thể trần trụi của đứa con gái mười tám tuổi hiện ra trước mắt Nam và Huệ. Lồn Thắm còn rất mới, cánh môi khép chặt, hồng hào và mềm mại, trơn ướt một lớp nước nhờn trong suốt tựa như mật ngọt.

Nam đứng dậy, cởi bỏ chiếc quần đùi xám sẫm duy nhất trên người. Chiếc cu dài gần hai mươi phân, gân guốc nổi đầy mình, đầu cu đỏ lựng bóng loáng nước nhờn lập tức bật mạnh ra ngoài, hướng thẳng về phía mặt Thắm. Thắm trợn tròn mắt nhìn khúc thịt to lớn của chú út. Kích thước khổng lồ của nó khiến cô run lên vì sợ hãi, nhưng sự tò mò của tuổi dậy thì cùng những hình ảnh nóng bỏng ban chiều khiến hai đùi cô lại không tự chủ được mà hé mở thêm chút nữa.

Huệ đứng tựa lưng vào vách lá dừa nước cách đó vài bước chân. Nhìn con gái mình sắp sửa bị người đàn ông của mình chiếm đoạt, lòng cô trào dâng một cảm giác tội lỗi ê chề. Nhưng cô không ngăn cản. Sự kích thích từ cảnh tượng này khiến lồn cô ngứa ngáy đến mức cô phải tự luồn tay qua cạp quần thun tím, xoa nắn lấy hạt trân châu đẫm nước của chính mình để giải tỏa.

Nam cúi xuống, ghé sát mặt vào lồn Thắm. Cậu dùng đầu lưỡi liếm nhẹ một đường dọc theo kẽ thịt ướt át từ dưới lên trên.

"Á..." Thắm rên lên một tiếng nhỏ, hai tay cô bấu chặt vào tấm chiếu cói dưới thân. Cảm giác ấm nóng và ẩm ướt từ chiếc lưỡi của Nam khiến cô phê dại, cặp đùi thon dài dang rộng ra thêm để dâng hiến.

Nam ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Thắm. Cậu đưa ngón tay trỏ thô ráp chạm vào hạt trân châu đang sưng đỏ của cô bé. Cậu bắt đầu xoa nhẹ theo vòng tròn, rồi từ từ lách đầu ngón tay vào giữa hai cánh môi lồn mềm mại. Nước lồn của Thắm tiết ra càng lúc càng nhiều, nhớp nháp và ấm nóng, bao lấy ngón tay Nam. Cậu đẩy nhẹ ngón tay vào sâu thêm một chút, nong nhẹ miệng lồn chật hẹp, giúp cô bé cảm nhận được khoái cảm xác thịt đầu đời.

"Sướng không con?" Nam hỏi khẽ, ngón tay vẫn tiếp tục ngoáy nhẹ bên trong.

"Dạ... sướng... nhưng mà lạ quá chú út..." Thắm thở dốc, lồng ngực phập phồng liên tục. Cơn sướng tê dại lan tỏa từ vùng nhạy cảm nhất khiến cô mất đi hết lý trí. Cô không còn nhìn mẹ nữa, hai mắt cô mông lung nhìn lên trần nhà lá, toàn bộ cơ thể uốn cong theo từng nhịp miết ngón tay của Nam.

Khi ngón tay Nam chạm đến chướng ngại vật mỏng manh nằm sâu bên trong lồn, cậu dừng lại một nhịp, nhìn Thắm như để hỏi ý kiến.

"Đau... không chú út?" Thắm thều thào, nước mắt vì kích thích và lo sợ ứa ra nơi khóe mắt.

"Hơi đau chút thôi con... rồi sẽ sướng..." Nam thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai Thắm. Cậu quay sang nhìn Huệ, Huệ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Nam tiếp tục.

Thắm cắn chặt môi, mặt đỏ bừng. Nam áp sát người lên thân thể mảnh mai của cô bé, một tay đỡ lấy gáy cô, ngón tay trỏ nhấn mạnh lách sâu vào bên trong chiếc lồn còn trinh nguyên. Tấm màng mỏng rách ra, mang theo một cơn đau nhói xen lẫn khoái cảm tê dại tột cùng khiến Thắm rúm người lại. Cô run rẩy vươn hai tay ôm chặt lấy cổ Nam, áp sát khuôn mặt đầm đìa mồ hô vào hõm vai cậu, cắn chặt vào bả vai săn chắc của người chú út để ngăn tiếng khóc thét bật ra ngoài. Dưới thân hai người, vệt máu trinh màu đỏ tươi từ từ rỉ ra, hòa cùng dòng nước lồn trong suốt chảy dài xuống drap giường tre.

Nhìn giọt máu trinh nguyên của con gái loang lổ trên chiếc chiếu cũ, Huệ nhắm chặt mắt, hơi thở đứt quãng. Nước lồn của cô chảy ra ướt đẫm cả kẽ đùi. Sự tội lỗi và khoái cảm cấm kỵ đan xen, trói chặt ba con người trong căn buồng tối của ngôi nhà lá bên sông.