← Oan Hồn Ma Vú Dài
Chương 12 / 12

Đầu vú lạnh ngắt của Ma Vú Dài chạm vào hõm cổ Tùng, kéo lê một vệt nước nhầy buốt dọc theo xương quai xanh trơ trọi. Tùng muốn co rúm người lại nhưng bốn chi đã tê liệt hoàn toàn, trơ mắt nhìn hai bầu vú thâm đen xám ngoét đung đưa ngay trước mũi. Thứ sữa hoai tanh tưởi rỉ ra từ kẽ đầu vú nứt nẻ, nhỏ giọt sền sệt xuống lồng ngực lép kẹp của anh. Mỗi giọt sữa rơi xuống như một miếng băng đá áp vào da thịt, làm lỗ chân lông dựng đứng lên, da gà nổi cục rần rần. Vong quỷ áp sát khuôn mặt thối rữa một nửa vào mắt anh, hơi thở đặc quánh mùi xác chết sộc thẳng vào khoang mũi. Đầu vú dài như sợi thừng bùn trườn xuống, quấn chặt lấy dương vật của anh đang run rẩy tự phát dưới sàn gỗ ngập nước. Cơn co thắt ở hạ bộ ập đến đột ngột và tàn nhẫn. Tùng trợn trừng mắt, cảm nhận luồng nhiệt bệnh hoạn dọc gốc đùi giật thắt liên hồi. Dòng dịch thể nóng ấm phun ra hòa vào dòng nước lũ lạnh ngắt tràn qua mép chòi, rút sạch chút tàn lực cuối cùng trong tủy xương anh trước khi bóng đen quánh đặc nuốt chửng lấy tâm trí.

Lớp rỉ mắt khô cứng dính chặt làm hai mí mắt Tùng đau rát khi anh cố hé mở. Thứ ánh sáng huỳnh quang chói gắt dội thẳng vào đồng tử làm anh nhức nhối, nước mắt chảy tràn qua hai bên thái dương hốc hác. Tai anh lùng bùng, tiếng còi xe máy ngoài đường lộ và tiếng bước chân nện trên nền gạch men bóng loáng nghe méo mó, xa xăm như vọng lại từ dưới lòng nước sâu. 

Bên cạnh giường bệnh, một bóng người đang ngồi gục đầu trên tấm drap trải giường màu xanh nhạt. Đó là chú của anh. Người đàn ông trung niên vốn lực lưỡng, hay lam hay làm giờ đây bộc lộ vẻ tiều tụy rõ rệt với mái tóc bạc trắng từng mảng và bờ vai khòm xuống. Chú nắm chặt lấy bàn tay trơ xương, đầy vết trầy xước đóng vảy của Tùng, liên tục áp vào trán mình mà khóc. 

"Tao hại mày rồi, Tùng ơi," chú anh lẩm bẩm, giọng khản đặc và đứt quãng bởi những tiếng nấc nghẹn. "Tao ham công tiếc việc, bỏ mày lại một mình ngoài vuông tôm giữa mùa nước nổi. Biết vậy tao kéo mày về đất liền từ đợt mưa đầu tiên. Ai dè... ai dè mày ra nông nỗi này..."

Tùng cố động đậy ngón tay nhưng cả cánh tay anh nặng như đeo đá, những khớp xương rã rời không tuân theo mệnh lệnh của bộ não. Anh muốn cất tiếng gọi chú, nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng khè khè yếu ớt, khô khốc như tiếng gió lùa qua vách lá dừa nước mục nát. Mùi cồn sát trùng và mùi thuốc tẩy ga giường nồng nặc sặc sụa xộc vào mũi, nhưng trong khoang miệng Tùng vẫn thoang thoảng dư vị tanh nồng của thứ sữa đặc quánh mà anh đã nuốt vào những đêm hoan lạc cùng vong quỷ. Những vết cào sâu hoắm chạy dọc ngực và đùi anh, giờ đã được bôi thuốc đỏ và băng bó bằng những lớp gạc trắng, bắt đầu nhói lên từng cơn đau rát khi lớp thuốc tê tan hết.

Cánh cửa phòng bệnh đẩy nhẹ, một bác sĩ trung niên cùng hai y tá bước vào. Bác sĩ đi đến bên giường, cầm bảng bệnh án lên xem rồi dùng ngón tay vạch nhẹ mí mắt Tùng để kiểm tra phản xạ ánh sáng. Ông dùng ống nghe đặt lên lồng ngực xẹp lép, trơ cả xương sườn của anh, lắng nghe tiếng nhịp tim đập yếu ớt, chậm chạp.

"Bệnh nhân đã tỉnh, nhưng các chỉ số sinh tồn vẫn nằm ở mức báo động," bác sĩ xoay người nói với người chú, giọng trầm xuống đầy ái ngại. "Tình trạng suy nhược cơ thể của cháu rất nghiêm trọng. Khi người ta tìm thấy cháu nằm trên đống đổ nát của căn chòi, cháu chỉ còn chưa đầy một nửa trọng lượng cơ thể so với trước đây. Tất cả các cơ quan nội tạng đều suy kiệt, đặc biệt là thận và hệ thống hormone nam giới bị tàn phá nặng nề."

Người chú đứng bật dậy, hai tay bám chặt vào thành giường sắt, khẩn khoản: "Bác sĩ cứu nó với. Nó còn trẻ quá, mới ngoài hai mươi. Có thuốc gì tốt cứ kê cho tôi mua."

Bác sĩ thở dài, khẽ lắc đầu: "Chúng tôi đang truyền dịch dinh dưỡng và nâng đỡ thể trạng, nhưng vấn đề lớn nhất không nằm ở thể xác. Cháu bị tổn thương tâm thần nghiêm trọng không thể đảo ngược. Những tổn thương này xuất phát từ một cú sang chấn tâm lý quá mạnh, kết hợp với trạng thái ảo giác kéo dài khiến hệ thần kinh trung ương bị hủy hoại. Cháu có dấu hiệu hoang tưởng nặng về mặt dục vọng, các dây thần kinh ở vùng hạ bộ bị kích thích liên tục dẫn đến co thắt ngoài kiểm soát. Di chứng này sẽ bám theo cháu suốt đời, y học hiện tại không thể chữa trị dứt điểm được."

Tùng nằm im trên giường bệnh, mắt trừng trừng nhìn lên trần nhà vôi trắng phẳng lặng. Anh không nghe thấy lời bác sĩ nói, hay đúng hơn là trí não anh từ chối tiếp nhận những từ ngữ đó. Trong đầu anh lúc này chỉ có tiếng sóng vỗ bõm bõm vào chân cột tràm, tiếng gió rít qua khe vách và bóng dáng người đàn bà khỏa thân đứng trên mặt nước lũ, bầu ngực dài lòng thòng đung đưa theo từng nhịp sóng. Hạ bộ anh dưới lớp chăn mỏng lại có một luồng nhiệt chạy qua, giật nhẹ một cái khiến anh rên rỉ nhỏ trong miệng.

Nhiều tháng sau, Tùng được chú đưa về lại căn nhà cũ của gia đình ở một con hẻm nhỏ nơi ngoại ô thành phố. Căn nhà sàn giữa vuông tôm miền Tây đã bị bão đánh sập hoàn toàn, chỉ còn lại những cột tràm gãy đôi cắm sâu trong bùn đất. Nước lũ cũng đã rút, nhưng Tùng thì mãi mãi không thể quay lại cuộc sống của một người bình thường.

Trong góc phòng ngủ tối tăm và ẩm thấp ở tầng trệt, Tùng ngồi bó gối ngơ ngẩn nhìn ra khoảng trống trước mặt. Cơ thể anh giờ gầy gò hốc hác trơ xương, hai gò má hóp sâu lộ rõ quai hàm nhọn hoắt, da thịt chuyển sang màu xám ngoét thiếu sinh khí giống hệt màu da của vong hồn dưới nước. Anh từ chối mặc áo quần dài, chỉ mặc độc chiếc quần cộc dơ bẩn mà anh đã mặc từ những ngày ở vuông tôm. Người chú đã cố gắng thay cho anh những bộ quần áo sạch sẽ hơn, nhưng cứ mỗi lần mặc vào, Tùng lại điên cuồng dùng móng tay tự cào cấu da thịt mình, xé rách lớp vải như thể nó đang bóp nghẹt anh.

Một khay cơm đặt cạnh góc tường đã nguội ngắt, ruồi nhặng bắt đầu bu đầy xung quanh bát canh rau héo úa. Tùng không màng đến việc ăn uống. Anh ngồi bất động hàng giờ liền, hai cánh tay khẳng khiu vòng qua ôm chặt lấy hai đầu gối nhô cao như hai củ khoai khô. Đôi mắt anh trũng sâu, đen ngòm và vô hồn, thỉnh thoảng lại hé mở nhìn chằm chằm vào những vệt nước đọng lại trên nền gạch do hơi ẩm từ đất bốc lên. Anh đưa ngón tay gầy guộc như cành củi khô quẹt nhẹ lên vệt nước trên nền nhà, đưa lên mũi ngửi rồi lẩm bẩm những từ ngữ vô nghĩa trong miệng. Anh đang tìm kiếm mùi sữa hoai, mùi xác chết nhẹ hòa lẫn mùi bùn non ngai ngái vốn đã ăn sâu vào từng tế bào trong đại não.

Những người hàng xóm đi ngang qua con hẻm nhỏ thỉnh thoảng lại nghe thấy những tiếng cười rú lên điên dại từ căn phòng tối của Tùng, sau đó là những tiếng khóc thúc thít thê lương. Người chú chỉ biết cúi đầu đi nhanh, gánh chịu những ánh mắt ái ngại và bàn tán của người đời về đứa cháu bị "vong hành" đến hóa điên.

Trời thành phố bắt đầu đổ cơn mưa chiều. Những đám mây đen kịt ùn ùn kéo đến từ phía chân trời, nuốt chửng những tia nắng yếu ớt cuối cùng và đổ xuống một lượng nước khổng lồ. Tiếng mưa rào xối xả đập mạnh vào mái tôn của dãy trọ đối diện, dội vào vách tường gạch chưa tô trát của căn phòng Tùng đang ngồi. Hơi đất ẩm ướt nồng nặc bốc lên từ những khe nứt dưới nền nhà, mang theo hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng Tùng.

Từ ngôi nhà hàng xóm bên kia bức tường mỏng, tiếng một người đàn bà đang ru con nhỏ ngủ văng vẳng dội vào. Giọng ru "Ầu ơ..." đều đặn, thê thiết hòa vào tiếng mưa bong bóng phập phồng ngoài đường hẻm tạo thành một thứ âm thanh kỳ dị, giống hệt điệu ru buồn trên dòng sông lũ năm nào.

Tùng ngồi co ro trong bóng tối phòng ngủ, hai đầu gối ép chặt vào lồng ngực xẹp lép. Lớp quần cộc mỏng manh đột nhiên bị đẩy nhô lên. Hạ bộ anh giật mạnh dữ dội, dương vật căng cứng đến mức đau đớn như muốn rách toạc da thịt, liên tục giật thắt từng cơn sinh lý bệnh hoạn. Từ đầu dương vật, một dòng dịch loãng trong suốt rỉ ra, thấm đẫm một mảng vải quần cộc cũ nát. Lồng ngực anh nhói lên một cơn thèm khát điên cuồng, một sự trống trải tột cùng khao khát một cái ôm lạnh ngắt của đôi vú dài thượt quấn chặt quanh cổ. Tùng đưa hai bàn tay gầy guộc lên, cào cấu điên cuồng vào lồng ngực trần trụi của mình, để lại những vệt máu tươi rướm ra đỏ rực trong bóng tối của căn phòng lặng câm.