Nghe chương 8

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Oan Hồn Ma Vú Dài
Chương 8 / 12

Mặt sàn gỗ mục ẩm ướt sát bên má kéo Tùng giật mình thức dậy khỏi bóng tối vô tận.

Cảm giác đầu tiên chạm vào dây thần kinh của anh là cái lạnh buốt đến gai người của lớp nước phù sa mỏng dính trên sàn gỗ mục nát, thấm qua da má gầy guộc rồi chạy dọc xuống xương cổ. Tùng mở trừng mắt, nhưng trước mắt anh chỉ có một màu đen đặc quánh. Anh cố gắng cử động nhẹ mấy đầu ngón tay. Những thớ gỗ mục xơ xác lập tức đâm vào da thịt anh, những dằm nhọn găm sâu dưới móng tay gây ra những cơn nhức nhối âm ỉ chạy dọc lên cánh tay. Đầu óc anh quay cuồng điên đảo, rệu rã như vừa trải qua một trận đòn roi thừa sống chết. Toàn bộ cơ thể anh nặng nề như bị đổ chì, từng khớp xương rã rời. Tùng cố gắng dùng hai bàn tay khẳng khiu chống xuống ván sàn để ngồi dậy, nhưng toàn bộ hệ thống cơ xương dọc sống lưng nhức buốt lên từng cơn. Hai cánh tay anh run rẩy rồi khuỵu xuống, cơ thể lại nằm bẹp trở lại mặt sàn ẩm ướt, áp sát mặt vào vũng nước phù sa tanh hôi. Anh cảm nhận rõ từng thớ gỗ mục nát dưới mặt đang run rẩy nhẹ theo nhịp nước vỗ dưới sàn chòi, như một lời nhắc nhở về sự cô độc tuyệt đối của mình giữa vuông tôm mênh mông nước lũ.

Hơi thở của anh phả ra đứt quãng, nóng hổi và mang theo mùi tanh nồng khó chịu. Anh cảm thấy lồng ngực mình xẹp xuống, từng nhịp hít thở trở nên nặng nhọc. Ở hạ bộ, chiếc quần đùi bẩn thỉu rách nát dính chặt lấy phần da đùi trong bởi một lớp dịch loãng bết dính. Tùng khó nhọc luồn bàn tay gầy gò vào trong quần, những ngón tay run rẩy chạm vào dương vật đang mềm nhũn, co quắp lại giữa hai đùi. Đầu ngón tay anh dính đầy thứ dịch lỏng nhớp nháp lạnh ngắt, có màu hồng nhạt xen lẫn những vệt máu tươi đã bắt đầu đông quánh lại từ đêm hoan lạc trước. Anh đưa ngón tay lên sát mũi. Mùi tinh dịch tanh lờ lợ hòa quyện cùng mùi sình bùn sông lũ ngâm lâu ngày xộc thẳng vào phế quản, không những không làm anh buồn nôn mà còn khiến vùng bụng dưới giật mạnh một cái đầy kích thích. Dương vật anh khẽ động đậy, nửa như muốn cương cứng, nửa như kiệt quệ không còn sức lực. Sự trỗi dậy của thú tính đê hèn lúc này đè bẹp hoàn toàn lý trí ít ỏi còn sót lại trong đầu anh.

Cơn thèm khát bệnh hoạn lại bùng lên từ những sợi dây thần kinh sâu nhất trong tủy xương. Tùng nằm đó, hai mắt mở trừng nhìn vào góc chòi tối tăm, nhận ra nỗi sợ hãi của một con người bình thường trong anh đã hoàn toàn biến mất từ lúc nào. Thay vào đó là một sự trống trải kinh khủng trong lồng ngực, một cái hố đen sâu hoắm đòi hỏi phải được lấp đầy bằng những thứ tà ác. Anh thèm cái lạnh buốt thấu xương của da thịt vong hồn. Anh thèm cảm giác âm đạo lạnh ngắt của ả ôm chặt lấy sự nóng bỏng tột cùng của anh, thắt chặt và vắt kiệt sinh lực của anh cho đến khi chỉ còn là một cái xác rỗng tuếch. Tùng nhận ra mình đã trở thành một kẻ nghiện ngập dục vọng dị kỳ, muốn được ả hành hạ, muốn được ả rút cạn từng giọt máu và hơi thở để đổi lấy những giây phút khoái lạc điên dại giữa bốn bề nước nổi cô độc này. Anh thèm khát cái chết, thèm khát sự hủy hoại thể xác dưới đôi bàn tay nhầy nhụa của người đàn bà đằng dưới. Ý nghĩ được tan chảy, được hòa làm một với cõi âm u lạnh lẽo dưới lòng sông lũ khiến cơ thể anh run lên trong một cơn khoái cảm run rẩy trước cả khi cuộc giao hoan thực sự bắt đầu.

Tùng gượng dậy một lần nữa. Anh bám chặt lấy vách lá dừa nước mục nát, dùng chút sức tàn kéo lê thân thể gầy rộc của mình đứng lên. Tiếng sàn gỗ dưới chân kêu răng rắc như sắp gãy đổ dưới từng bước chân xiêu vẹo. Đầu gối anh run rẩy, không thể giữ vững trọng lượng cơ thể đang ngày càng nhẹ bẫng đi vì mất sinh khí. Anh đi từng bước lảo đảo về phía chiếc gương cũ nứt vỡ treo ở góc chòi, nơi ánh sáng yếu ớt của buổi chiều muộn đang dần tắt lịm ngoài vuông tôm. Trong bóng tối âm u của căn chòi sàn, hình ảnh phản chiếu trong gương hiện ra mờ căm, nhạt nhòa dưới lớp bụi mốc và những vết ố vàng thời gian. Mỗi bước đi của anh đều để lại những vết chân ướt nhầy nhụa trên sàn gỗ, thứ chất dịch rỉ ra từ cơ thể anh dường như không bao giờ có thể lau sạch.

Tùng nhìn trố mắt vào cái bóng của chính mình trong gương. Anh không nhận ra người đàn ông trẻ khỏe mạnh ngày nào. Khuôn mặt anh hốc hác ghê người, hai gò má nhô cao như hai miếng xương khô bọc da, đôi mắt trũng sâu hoắm đầy những tia máu đỏ lòm quanh đồng tử giãn nở. Môi anh xám ngoét, nứt nẻ và dính đầy những vệt sữa hoai khô đóng vảy dày cộm. Anh đưa ngón tay cào nhẹ lên môi, những mảng vảy sữa khô bong ra rơi xuống sàn gỗ, để lại vệt da non rớm máu tươi. Tùng đưa ngón tay dính máu lên môi mút nhẹ, vị mặn của máu hòa lẫn với vị chua loét của sữa hoai cũ tạo nên một cảm giác kích thích điên rồ nơi đầu lưỡi. Anh nhìn ra khoảng tối sau lưng mình trong gương, cố tìm kiếm một mớ tóc đen dài rũ rượi hay một bờ vai trắng bệch của người đàn bà đàn dưới, nhưng khoảng trống ấy chỉ có bóng tối tĩnh mịch của căn chòi sàn cô độc.

Sự trống rỗng đó làm Tùng phát điên. Cơn giận dữ vô cớ bùng lên cùng với sự thèm khát không được thỏa mãn. Anh rống lên một tiếng khàn đục trong cổ họng, vung nắm đấm gầy guộc nện mạnh vào tấm gương nứt vỡ. Tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên khô khốc. Những mảnh gương vỡ vụn rơi xuống sàn gỗ, vài mảnh sắc nhọn cắm thẳng vào bàn chân trần đang run rẩy của anh. Máu tươi từ các khớp ngón tay bị rách da bắt đầu rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống sàn gỗ ẩm ướt, để lại những vệt màu đỏ thẫm trên lớp phù sa xám đục. Anh cúi xuống nhìn những giọt máu của mình đang hòa lẫn vào dòng nước phù sa dưới khe sàn, lòng tràn ngập sự tuyệt vọng. Anh không hề thấy đau đớn từ những vết cắt, ngược lại, sự đau đớn về thể xác đó lại biến thành một loại khoái cảm méo mó, kích thích dây thần kinh đang căng thẳng tột độ của anh.

Tùng quỳ sụp xuống ngay trước những mảnh gương vỡ, hai tay ôm lấy đầu gối, cơ thể run bần bật trong bóng tối. Anh quỳ đó, đầu cúi gục sát mặt sàn, thở dốc đầy nhọc nhằn. Anh không màng đến những vết cắt dưới chân hay vết rách trên tay đang nhói đau. Tùng kiên nhẫn quỳ chờ đợi, để mặc cho bóng đêm nuốt chửng hoàn toàn căn chòi sàn cô độc và vuông tôm mênh mông ngoài kia. Trong tâm trí anh lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: ả phải đến, ả phải mang theo nguồn sữa tà ác và cái lồn lạnh giá để cứu rỗi linh hồn đang cháy sấy của anh. Mỗi giây phút trôi qua trong sự yên lặng của căn chòi đều là một cực hình đối với anh, một sự tra tấn thính giác khi anh phải căng tai ra nghe ngóng từng tiếng động nhỏ nhất từ mặt nước bên dưới.

Khi ánh hoàng hôn xám xịt hoàn toàn tắt lịm ngoài vuông tôm, bóng tối đặc quánh tràn vào nhà qua những khe vách lá mục nát. Tiếng gió rít qua mái lá dừa nghe thê lương như tiếng khóc than của những vong hồn chết đuối dưới lòng sông lũ. Dưới sàn nhà, nước lũ vẫn vỗ vào hàng cột tràm đều đặn, tiếng bõm, bõm vang lên như một nhịp gõ đều đặn của cõi âm. Không gian xung quanh lạnh dần, một cái lạnh bất thường không phải của gió sông mà là cái lạnh toát ra từ cõi chết. Lớp da gà nổi lên khắp cánh tay và đùi của Tùng, nhưng anh không hề thu mình lại, trái lại anh còn dang rộng hai tay như muốn ôm trọn lấy luồng khí lạnh lẽo đang xâm nhập vào căn phòng.

Rồi tiếng vỗ nước ấy bỗng dưng dừng lại. Không gian chìm vào một sự tịch mịch đến mức Tùng có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực lép kẹp. Có tiếng động nhẹ của một vật thể nặng nề đang rẽ nước tiến lại gần chân cột sàn gỗ. Tiếng da thịt mềm nhũn cọ xát vào lớp vỏ cây tràm thô ráp nghe sột soạt, chậm chạp nhưng vô cùng rõ ràng. Thứ gì đó đang bò lên. Tiếng cào vuốt sắc nhọn miết trên thân cột gỗ tràm phát ra những âm thanh ken két nhức óc, kéo theo những giọt nước nhỏ tong tỏng xuống mặt nước bên dưới.

Mùi sữa hoai tanh nồng trộn lẫn mùi bùn non ngâm lâu ngày bắt đầu len lỏi qua các khe sàn gỗ mục, tràn ngập căn phòng. Thứ mùi hương quái dị, nhớp nhúa ấy lập tức kích thích dương vật đang co quắp của Tùng. Nó giật mạnh liên hồi dưới chiếc quần đùi dơ bẩn và nhanh chóng cương cứng trở lại, căng tức đến mức đau nhói nơi gốc dương vật. Tùng trừng mắt nhìn về phía cửa sau chòi. Cánh cửa gỗ khép hờ lay nhẹ theo từng cơn gió lạnh buốt từ sông thổi vào. Một vệt chất lỏng xám đục, nhầy nhụa bắt đầu trườn qua ngưỡng cửa, lấp loáng dưới ánh trăng mờ nhạt vừa nhô lên. Tiếp đó là bàn tay trắng bệch, nhăn nheo với những móng tay dài cáu bẩn bám chặt vào ván sàn mục nát để kéo thân thể nặng nề lên.

Vong hồn trườn vào nhà. Ả bò sát mặt sàn gỗ như một con rắn nước khổng lồ, di chuyển không tiếng động. Mái tóc đen dài ẩm ướt rũ rượi phủ kín nửa khuôn mặt nhợt nhạt thối rữa một phần, chỉ lộ ra chiếc cằm nhọn hoắt và đôi mắt đen ngòm không có tròng trắng xoáy chặt vào Tùng. Cơ thể ả trần chuồng sũng nước, làn da trắng bệch nhão nhoét rỉ ra thứ dịch thể xám đục nhầy nhụa. Hai bầu vú dài thượt nhão nhẹt lòng thòng quét lê lết trên sàn gỗ, tạo ra những vệt nước nhầy nhụa dài ngoằn ngoèo khi ả nhích người lại gần giường tre. Mỗi lần ả rướn thân mình về phía trước, lớp da bụng nhăn nheo cọ sát vào sàn gỗ mục phát ra tiếng sột soạt ghê rợn, đi kèm với mùi xác chết thối rữa hòa lẫn mùi sữa tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi Tùng.

Tùng nhìn chằm chằm vào hai bầu ngực dị dạng của vong hồn, lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hơi thở nóng hổi nghẹn lại nơi cổ họng. Anh không lùi lại dẫu nỗi sợ hãi bản năng đang gào thét trong đầu, mà trái lại, anh lết người lên chiếc giường tre ọp ẹp để đón nhận ả. Toàn thân anh nóng ran, đối lập hoàn toàn với luồng khí lạnh lẽo đang lan tỏa ra từ cơ thể vong hồn. Anh đưa hai tay ra phía trước, sẵn sàng ôm lấy cái bóng ma quái ấy. Sự thèm khát điên cuồng đã xóa nhòa mọi ranh giới giữa sự sống và cái chết trong tâm trí anh, biến anh thành một con thiêu thân tự nguyện lao vào ngọn lửa lạnh lẽo của cõi âm.

Vong hồn bò nhanh hơn, tiếng da thịt ướt nhẹp cọ xát vào ván sàn nghe sột soạt ghê rợn. Ả trườn lên giường tre, đè nghiến cơ thể gầy gò của Tùng xuống mặt chiếu cói ẩm mốc. Sức nặng lạnh buốt của xác chết ập xuống lồng ngực Tùng khiến anh nghẹt thở, lồng ngực hóp lại dưới làn da xám xịt. Sự đụng chạm da thịt lạnh ngắt đó mang đến một cơn kích thích tính dục điên dại. Đôi bàn tay mềm nhũn, nhầy nhụa của vong hồn mơn trớn dọc theo sườn hông gầy guộc lộ rõ xương sườn của anh, rồi luồn xuống dưới kéo tuột chiếc quần đùi dơ bẩn xuống tận đầu gối. Làn da của ả chạm vào da anh đến đâu là để lại một vệt lạnh buốt thấu xương đến đó, nhưng luồng nhiệt nóng bỏng từ bụng dưới của Tùng lại không ngừng bốc hỏa, tạo ra một sự giằng xé điên cuồng giữa hai thái cực nhiệt độ trên chính cơ thể anh.

Vong hồn cúi sát mặt Tùng. Mái tóc đen ẩm ướt của ả rũ xuống cổ và ngực anh, mang theo mùi sình đất sông nước lũ và mùi sữa hoai nồng nặc đến nghẹt thở. Ả dùng bàn tay nhão nhoét nâng bầu vú dài thượt bên trái lên. Bầu ngực xám xịt căng mọng thứ nước sữa đục ngầu nổi váng bên trong, đầu vú to bè thâm đen được ả dí sát vào đôi môi nứt nẻ của Tùng. Từ đầu vú ả, vài giọt chất lỏng lạnh ngắt rỉ ra, rơi xuống cằm và cổ anh, buốt nhói như những giọt nước đá.

Tùng lập tức há miệng ngậm lấy đầu vú xám xịt ấy, điên cuồng bú mút như một đứa trẻ khát sữa lâu ngày. Dòng sữa đục ngầu tuôn vào miệng anh tanh hoai, lờ lợ và lạnh buốt như nước đá vụn. Thứ sữa tà ác chảy dọc qua thực quản, tràn vào dạ dày làm toàn thân Tùng run bắn lên vì lạnh, nhưng ngay sau đó là một cơn hưng phấn điên dại bùng lên trong não bộ. Tùng trợn trừng mắt, hai tay gầy guộc bóp chặt lấy bầu vú nhẽo nhẹt của vong hồn, làm thứ sữa đục ngầu phun ra nhiều hơn, trào qua khóe miệng chảy dọc xuống chiếc cổ gầy và lồng ngực đang nhấp nhô dữ dội của anh. Càng nuốt sữa, đầu óc Tùng càng chìm sâu vào một cơn ảo giác mộng mị. Anh thấy mình như đang chìm sâu xuống đáy nước lũ sông Hậu, xung quanh toàn là xác chết và mớ tóc đen dài đang quấn chặt lấy chân anh. Nhưng anh không muốn nổi lên, anh muốn chìm mãi dưới lòng sông buốt giá này cùng ả. Anh không thể dừng lại hành động bú mút điên cuồng của mình. Dòng sữa tà ác đó đi đến đâu liền hút cạn sinh khí của anh đến đó, cơ thể anh run rẩy dữ dội dẫu tâm trí đang bay bổng trong cõi thiên thai đầy dục vọng đen tối.

Trong lúc Tùng vẫn ngậm chặt đầu vú xám xịt, vong hồn bắt đầu xoay người. Ả leo lên đùi Tùng và ngồi lên người anh theo tư thế cưỡi ngựa ngược, quay lưng lại với khuôn mặt anh. Sự chuyển động của ả kéo căng bầu vú dài, nhưng Tùng vẫn cố rướn cổ để giữ chặt đầu vú trong miệng, mút mát liên tục từng ngụm sữa lạnh toát. Mùi sữa tanh tưởi chảy tràn khắp mặt anh, dính bết vào râu tóc.

Ả dùng hai tay trắng bệch chống xuống hai đầu gối của Tùng để lấy điểm tựa, nhấc hông lên rồi đưa lồn nhớp nháp chất dịch nhầy áp sát vào dương vật đang cương cứng của anh. Lồn của vong hồn xám xịt, da xung quanh nhăn nheo và lạnh ngắt như da cá ươn, liên tục rỉ ra chất dịch xám đục. Từ cửa lồn của vong hồn, chất dịch nhầy chảy ra dính bết vào đầu khấc dương vật nóng hổi của Tùng. Không một chút ngập ngừng, vong hồn hạ hông xuống, nuốt trọn dương vật của Tùng vào sâu trong lồn buốt giá của mình.

Cảm giác buốt giá lập tức bao bọc lấy sự nóng bỏng của Tùng. Sự chênh lệch nhiệt độ cực hạn khiến anh rên rỉ một tiếng khàn đục qua bầu ngực đang ngậm trong miệng. Hai chân anh co giật dưới sức nặng của vong. Lồn vong hồn co bóp mạnh mẽ, ướt át và lạnh ngắt như chứa đầy nước đá vụn. Từng thớ cơ bên trong âm đạo của ả thắt chặt lấy dương vật anh, như những chiếc vòi bạch tuộc nhỏ bé đang điên cuồng hút và siết chặt.

Vong hồn bắt đầu nhún hông liên tục, di chuyển lên xuống với nhịp độ nhanh dần. Ả lồng lộn co bóp lồn, vắt kiệt dương vật của Tùng bằng những nhịp nhún điên cuồng. Ở tư thế cưỡi ngựa ngược, Tùng nhìn thấy tấm lưng trắng bệch uốn cong theo từng nhịp chuyển động của vong hồn, các đốt sống lưng lồi ra rõ mồn một dưới lớp da sũng nước. Mái tóc đen dài ẩm ướt xõa tung trên vai ả thỉnh thoảng quẹt qua đùi anh, mang theo hơi lạnh rợn người. Lồn ả thắt chặt lấy dương vật anh, mỗi lần nhún xuống là một lần hút mạnh như muốn nuốt chửng cả phần bụng dưới của anh vào trong cõi lạnh lẽo. Tùng cảm thấy dương vật mình bị nghiền ép bên trong khoang âm đạo lạnh buốt, nhưng khoái cảm bệnh hoạn vẫn không ngừng phun trào.

Sự chà xát lạnh buốt ở hạ bộ kết hợp với dòng sữa tanh hoai nuốt vào bụng tạo nên một sự kích thích tính dục tột độ. Tùng cảm nhận được một luồng nhiệt nóng bỏng từ bụng dưới chạy thẳng xuống dương vật, đối chọi gay gắt với cái lạnh buốt từ lồn vong hồn. Cơ thể anh run bần bật, các thớ cơ co rút thắt lại đau đớn trên mặt giường tre ọp ẹp. Cơn co thắt ở hạ bộ ngày càng dữ dội khi vong hồn nhún hông liên tục với tốc độ chóng mặt. Ả không hề có ý định dừng lại, sự chuyển động của ả mang tính bạo liệt, như một con quái thú đang đói khát muốn nghiền nát con mồi dưới thân mình.

Mỗi lần hông vong hồn dập xuống, dương vật Tùng lại ngập sâu vào trong khoang thịt lạnh lẽo của ả, nơi những thớ cơ âm đạo thắt chặt bóp nghẹt gốc dương vật anh. Anh ngửa cổ ra sau, miệng vẫn ngậm chặt bầu vú dài thượt đang bị kéo căng ra hết cỡ. Chất sữa xám đục liên tục phun trào vào miệng anh, tràn qua thực quản lạnh buốt rồi đọng lại trong dạ dày thành một khối đặc quánh, buốt nhói. Tùng cảm nhận rõ ràng sinh khí của mình đang bị rút tỉa một cách tàn nhẫn. Từng ngụm sữa lạnh ngắt nuốt vào dường như đang hút đi hơi ấm từ tim phổi anh, trong khi chiếc lồn buốt giá của vong hồn ở phía dưới lại điên cuồng vắt kiệt những giọt tinh huyết cuối cùng từ tủy xương anh.

Khoái cảm điên cuồng trộn lẫn với sự kiệt quệ thể xác đẩy Tùng vào một trạng thái mê loạn tột đỉnh. Anh không còn cảm thấy đau đớn từ những vết cắt do mảnh gương vỡ dưới chân, cũng chẳng bận tâm đến việc lồng ngực mình đang hóp lại vì thiếu dưỡng khí. Mắt anh trợn trừng, hai tròng mắt giãn to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào khoảng tối vô định trên mái lá dừa nước rách nát. Trong đầu anh, những hình ảnh kỳ dị liên tục hiện lên: dòng nước lũ đục ngầu cuộn xoáy trôi theo vô số xác động vật trương phình, những mớ tóc đen dài ngoằn ngoèo quấn chặt lấy các cọc tràm dưới nước, và khuôn mặt nhợt nhạt của vong hồn đang mỉm cười đầy thỏa mãn. Anh cảm thấy cơ thể mình đang nhẹ dần, tựa hồ như toàn bộ phần thịt da đang tiêu biến đi, chỉ còn lại một bộ khung xương khô khốc đang bị vong hồn điều khiển như một con rối.

Ả nhún mạnh hơn nữa, hai bàn tay trắng bệch bấu chặt vào đùi Tùng làm móng tay cắm sâu vào da thịt anh, rỉ máu. Sự ma sát điên cuồng ở lồn ả tạo ra những tiếng sột soạt ướt át nồng nặc mùi tanh. Tùng gầm lên một tiếng khàn đục từ sâu trong cổ họng, hai tay khẳng khiu vội bấu chặt lấy hông vong hồn, cố gắng đẩy hông mình lên để đáp lại sự điên cuồng của ả. Sự kích thích đạt đến ngưỡng chịu đựng cuối cùng của cơ thể. Dương vật anh căng cứng đến mức tưởng chừng như sắp nứt toác ra dưới sức ép của những thớ cơ lồn lạnh ngắt. Từ gốc dương vật, một luồng nhiệt lượng nóng bỏng, dữ dội bỗng chực trào, chạy dọc theo thân dương vật rồi phun trào mãnh liệt.

Đó không phải là một đợt xuất tinh bình thường. Luồng dịch trắng đục lẫn với những vệt máu đỏ tươi phun thẳng vào sâu trong âm đạo lạnh buốt của vong hồn. Vong hồn khẽ rùng mình một cái, lồn ả co thắt dữ dội, hút trọn dòng tinh dịch nóng hổi pha lẫn huyết tương ấy vào sâu bên trong. Ả rên lên một tiếng u uất, trầm đục như tiếng gió rít qua khe vách, rồi đổ sụp toàn bộ cơ thể lạnh ngắt lên người Tùng. Sự va chạm của xác chết lạnh giá khiến Tùng nghẹt thở hoàn toàn. Dương vật anh nằm sâu trong lồn ả dần mềm nhũn đi nhưng vẫn bị hút chặt, chất dịch nhầy từ cửa lồn rỉ ra dính bết vào đùi trong của anh thành một lớp màng lạnh ngắt.

Sức nặng của vong hồn đè trĩu lên ngực Tùng, ép chặt lồng ngực anh xuống mặt chiếu cói ẩm mốc. Tùng nằm bất động, đôi mắt lờ đờ không còn chút thần sắc, khóe miệng sùi ra vệt sữa hoai xám đục lẫn máu. Anh cảm thấy cơ thể mình hoàn toàn trống rỗng, như thể toàn bộ lục phủ ngũ tạng và sinh khí đã bị hút sạch qua đầu dương vật và miệng. Da thịt anh bắt đầu teo tóp lại nhanh chóng, lộ rõ những dẻ sườn nhô cao như những thanh củi khô bọc dưới lớp da xám ngoét, nhăn nheo đầy tử khí.

Khi vong hồn từ từ trườn xuống khỏi người anh, kéo theo dải chất dịch nhầy nhớp nháp đứt đoạn giữa hai đùi, Tùng chỉ còn nghe thấy tiếng nước lũ vỗ vào cột sàn bõm, bõm xa xăm từ cõi chết vọng về. Căn chòi sàn gỗ chìm vào bóng tối tịch mịch, chỉ còn lại cái xác gầy gò, khô héo của Tùng đang lả đi trong cơn phê dại, toàn thân teo tóp và chuyển sang màu xám ngoét như một thây ma ngâm nước lâu ngày.