Tùng ghì chặt hai lòng bàn tay lên bắp đùi trần trụi, mắt dán chặt vào then cửa sau chòi. Lòng bàn tay anh đẫm mồ hôi, rít chịt trên lớp da nóng hổi của chính mình. Anh ngồi im lìm ở mép chiếc chiếu cói đã rách nát vài góc, hơi thở dồn dập phả ra trong không gian chật hẹp của căn chòi sàn gỗ. Cơn thèm khát tội lỗi từ đêm trước vẫn đang âm ỉ cháy ở vùng bụng dưới, lan tỏa một luồng nhiệt nóng bỏng chạy dọc hai bên đùi. Anh cúi xuống nhìn chiếc quần cộc màu đen của mình, nơi dương vật đang nhô lên một đường cong cứng ngắt, căng phồng và ép sát vào lớp vải thô ráp đầy khó chịu. Sự kích thích này không hề giảm đi mà ngược lại, nó được nuôi dưỡng bởi sự cô độc tột cùng giữa bốn bề nước lũ miền Tây.
Cánh cửa sau chòi vẫn đóng im ỉm. Trên thanh then cửa gỗ, lá bùa đỏ đã bị hơi ẩm của mùa nước nổi làm nhòe nhoẹt hết cả vết mực tàu. Vết mực loang ra thành những vệt ngoằn ngoèo dị dạng trên thớ gỗ mục nát, trông giống như những mạch máu đang rỉ ra từ vách. Tùng nhìn chằm chằm vào đó, lòng dấy lên những cảm xúc hỗn độn. Anh biết mình đang đối mặt với một thứ tà ma ngoại đạo, một vong hồn người đàn bà chết trôi không siêu thoát được. Lý trí ít ỏi còn sót lại bảo anh phải sợ hãi, phải tìm cách chạy trốn hoặc ít nhất là phải giữ chặt chiếc then cửa đó. Thế nhưng, cơ thể anh lại phản ứng ngược lại. Nỗi cô đơn thèm khát thể xác sau chuỗi ngày bị cô lập đã biến thành một con thú đói khát, chực chờ nuốt chửng mọi rào cản đạo đức cuối cùng của anh.
Anh duỗi chân, nằm vật xuống chiếu. Anh xoay người, áp lồng ngực trần nóng hổi của mình xuống bề mặt ráp mục của chiếc chiếu cói. Những sợi cói khô cọ xát vào da thịt trần trụi của lồng ngực tạo nên một cảm giác ngứa ngáy, khó chịu, nhưng anh không buồn ngồi dậy. Anh chỉ muốn nằm đó, để mặc cho sự trống trải vây lấy mình, và để cho nỗi khao khát tội lỗi tiếp tục gặm nhấm tâm trí.
Anh nhớ lại khuôn mặt của người đàn bà khỏa thân đứng trên mặt nước đêm qua. Ả có mái tóc đen dài rũ rượi ướt sũng, che khuất nửa khuôn mặt nhợt nhạt, nhưng nụ cười dị dạng rách toác của ả vẫn hiện rõ dưới ánh chớp. Và bộ ngực đó, hai bầu vú dài thượt, thòng xuống tận hông như hai dải thịt chết trôi, đung đưa theo nhịp nước. Đáng lẽ anh phải thấy ghê tởm, phải thấy kinh hãi nôn mửa, nhưng khi nhìn vào chúng, dương vật của anh lại cương cứng lên như một phản xạ thú tính. Anh ghê tởm sự bệnh hoạn của chính mình, nhưng lại thèm khát được chạm vào chúng, được cảm nhận sự lạnh lẽo của da thịt vong hồn.
Cơn oi bức của đêm mùa lũ dâng lên ngột ngạt. Lớp mùng tuyn ẩm mốc rủ xuống quanh chiếc giường tre như một cái lồng tù túng. Mồ hôi trên người Tùng tuôn ra như tắm, làm chiếc áo ba lỗ màu trắng cháo lòng anh đang mặc dính chặt vào lưng, lằn lên những nếp vải ẩm ướt đầy khó chịu. Mỗi lần anh cử động nhẹ, dương vật lại cọ xát vào lớp vải thô của chiếc quần cộc đen cũ kỹ, dấy lên một luồng nhiệt nóng ran chạy thẳng lên bụng dưới, kích thích các dây thần kinh nhạy cảm nhất.
Không thể chịu đựng thêm sự dày vò này, Tùng luồn tay vào bên trong quần cộc đen. Những ngón tay thô ráp của anh chạm vào da thịt nóng hổi dưới hạ bộ. Dương vật của anh đã cương cứng tột độ dưới chiếc quần cộc, nóng ấm và giật mạnh theo từng nhịp tim đập nhanh. Anh bắt đầu tự vuốt ve để tìm kiếm sự giải tỏa cho cơn rạo rực đang thiêu đốt tâm can. Anh di chuyển những ngón tay dọc theo thân dương vật, cảm nhận lớp da bao quy đầu căng bóng và phần đầu khấc đã sưng mọng, rỉ ra những giọt dịch trong suốt ướt nhẹp cả đầu ngón tay. Tùng khẽ rên lên một tiếng trong cổ họng, hai mắt nhắm nghiền dưới bóng tối. Anh tự hỏi tại sao mình lại thèm khát một vong linh chết trôi đến thế. Sự ghê tởm đối với một xác chết và sự thèm khát thể xác da thịt quyện vào nhau, tạo thành một cơn xung đột nội tâm dữ dội. Anh vừa muốn dừng tay lại vì sợ hãi, vừa muốn vuốt ve nhanh hơn để thỏa mãn dục vọng của mình.
Nhịp tay của anh mỗi lúc một nhanh hơn, tạo ra những tiếng sột soạt nhẹ nhàng trong bóng tối. Tùng tưởng tượng đôi bàn tay lạnh buốt của người đàn bà đêm qua đang thay thế bàn tay anh, vuốt ve và bóp nghẹt dương vật của anh. Anh nhớ lại cảm giác khi nhìn thấy hai bầu vú dài của ả dưới ánh chớp. Chúng như hai dải thịt ẩm ướt đang đung đưa trước mắt anh, mời gọi anh vùi mặt vào đó để hít hà thứ mùi tanh nồng của bùn non và sữa hoai. Ý nghĩ đó làm dương vật của anh giật mạnh hơn, dòng máu nóng hổi dồn về hạ bộ khiến toàn thân anh run lên vì kích thích. Anh thở dốc, hai chân co lên sát ngực, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa trên chiếc chiếu cói ẩm mốc để thỏa mãn cơn thèm khát đang dâng trào. Nhưng sự tự thỏa mãn này không đủ. Nó chỉ làm tăng thêm sự trống trải và khao khát được chạm vào một cơ thể thực sự, dù cho cơ thể đó có lạnh lẽo và tà ác đến đâu. Anh muốn ả bước vào đây. Anh muốn ả vén chiếc mùng tuyn này lên và chui vào nằm cạnh anh.
Tùng dừng tay lại. Anh rút bàn tay đẫm dịch nhờn ra ngoài, thở hổn hển trong bóng tối. Lòng bàn tay anh dính dấp thứ chất dịch niệu đạo ấm nóng, anh để mặc nó khô dần trên da. Bàn chân anh co ro trên chiếu. Bốn bề im ắng đến đáng sợ. Anh nhìn trân trân vào chiếc then cửa gỗ sao phía sau chòi. Chiếc then vẫn nằm yên vị, nhưng trong lòng anh lại có một sự thôi thúc kỳ lạ là muốn bước đến, rút chiếc chốt cửa đó ra và mở toang cánh cửa đón nhận luồng gió lạnh từ dòng nước lũ. Anh muốn thấy ả đứng đó, muốn nhìn thấy nụ cười kỳ dị của ả dưới ánh trăng tàn. Sự đấu tranh giữa nỗi sợ hãi cái chết và sự điên cuồng của dục vọng khiến đầu óc anh như muốn nổ tung. Anh biết nếu anh đầu hàng trước vong ma, anh sẽ phải trả giá bằng cả sinh mạng của mình. Nhưng lúc này, khi bị cô lập giữa biển nước mênh mông, cái chết dường như không còn đáng sợ bằng sự cô đơn và cơn khát thể xác đang hành hạ anh từng giây từng phút.
Giữa lúc tâm trí Tùng đang quay cuồng trong những ảo ảnh dục vọng đen tối, không gian xung quanh anh đột ngột thay đổi. Tiếng cá quẫy bì bõm dưới sàn nhà bỗng dưng im bặt. Căn chòi rơi vào một trạng thái tĩnh mịch đến đáng sợ, như thể mọi chuyển động của thế giới tự nhiên xung quanh đã bị nuốt chửng bởi một sức mạnh vô hình nào đó. Nhiệt độ bên trong căn chòi đột ngột giảm xuống nhanh chóng. Một luồng khí lạnh buốt tràn vào qua các khe hở của vách lá dừa nước, khiến Tùng run bắn người lên. Lớp mồ hôi đầm đìa trên người anh lập tức lạnh ngắt, dính chặt vào da thịt như những dải băng giá. Tùng vội vàng kéo chiếc chăn mỏng đắp ngang hông, nhưng cái lạnh kia dường như không thể bị ngăn cản bởi lớp vải mỏng manh đó. Nó thấm sâu vào xương tủy, làm toàn bộ lớp lông tơ trên người anh dựng đứng.
Đột nhiên, góc mùng tuyn ẩm mốc ở phía chân giường bị nhấc bổng lên bởi một luồng gió lạnh buốt. Tùng cứng đờ người, hai mắt mở to nhìn vào khoảng tối tăm phía trước mặt. Anh không dám ngoảnh đầu lại, nhưng mọi giác quan của anh đều đang báo động đỏ. Anh cảm nhận được rõ ràng chiếc giường tre dưới thân khẽ trĩu xuống, phát ra những tiếng cót kết cực nhỏ khi có một sức nặng vô hình đè lên. Ngay sau đó, một mùi hương kỳ dị bao trùm lấy không gian chật hẹp của chiếc mùng. Đó là mùi sữa hoai nồng nặc trộn lẫn với mùi bùn non ngai ngái của dòng sông lũ. Mùi hương này quá quen thuộc, nó chính là thứ mùi đã ám ảnh anh suốt cả ngày hôm nay, thấm sâu vào từng tế bào da thịt anh dẫu anh đã dùng xà bông cục chà xát đến đỏ da. Tùng nín thở, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh biết ả đã vào được bên trong mùng.
Sau lưng anh, một hơi lạnh buốt giá tỏa ra, làm gáy anh lạnh toát đến tê dại. Bàn tay mềm nhũn chạm vào lưng anh. Sự va chạm đầu tiên khiến Tùng giật mình định hét lên, nhưng âm thanh bị nghẹn lại nơi cổ họng. Bàn tay ấy hoàn toàn không có xương, mềm oặt như một con rắn nước, vuốt nhẹ lên làn da ướt đẫm mồ hôi của anh. Ban đầu, cái chạm của nó lạnh buốt như một cục đá bám vào da thịt, khiến anh nổi da gà khắp người và run lên bần bật. Thế nhưng chỉ trong vài giây, luồng lạnh lẽo ấy đột ngột chuyển hóa thành một hơi ấm kỳ lạ, dị thường. Hơi ấm đó không giống như hơi ấm của người sống, nó mang một thứ nhiệt lượng mị hoặc, len lỏi qua từng lỗ chân lông, chạy thẳng vào xương sống và truyền đến tận đại não của Tùng, khiến toàn thân anh như rã rời ra.
Bàn tay mềm nhũn của vong hồn bắt đầu di chuyển chậm rãi trên lưng anh. Những ngón tay không xương trượt dọc theo sống lưng Tùng, mơn trớn qua từng đốt xương với một sự nâng niu đầy tà ác. Mỗi nơi bàn tay ấy đi qua, làn da của anh lại nóng rực lên như bị đốt cháy bởi một ngọn lửa vô hình. Sự mâu thuẫn giữa cái lạnh thấu xương của không khí xung quanh và hơi ấm kỳ lạ từ bàn tay vong hồn làm Tùng mất đi khả năng phản kháng. Anh nằm im, hai tay nắm chặt lấy mép chiếu cói đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, móng tay cắm sâu vào những sợi cói mục. Anh muốn đẩy thứ tà ma này ra, muốn vùng dậy chạy trốn khỏi căn chòi cô lập này để bảo toàn mạng sống, nhưng cơ thể anh lại phản bội lý trí. Nó khao khát sự đụng chạm này. Nó thèm khát luồng nhiệt lượng đang mơn trớn trên da thịt mình, coi đó là sự cứu rỗi duy nhất cho nỗi cô đơn tột cùng giữa biển nước đêm.
Vong hồn dịch chuyển sát lại gần hơn, cơ thể ả áp chặt vào sau lưng Tùng. Anh cảm nhận được một vòm ngực lạnh toát và ẩm ướt áp sát vào da thịt mình. Da thịt của ả trơn trượt như da lươn, mang theo hơi nước lạnh lẽo của dòng sông lũ và sự ẩm ướt của một xác chết lâu ngày dưới nước. Dù cơ thể ả lạnh toát như băng đá, nhưng những điểm tiếp xúc giữa hai người lại nóng ran lên như bị thiêu đốt. Từ hai bên nách Tùng, hai bầu vú dài thượt của vong hồn bắt đầu luồn ra phía trước. Chúng dài đến mức bất thường, nhão nhoét và lạnh ngắt, luồn qua nách anh rồi kéo ngược lên trên lồng ngực. Tùng trợn tròn mắt nhìn xuống ngực mình trong bóng tối nhợt nhạt. Anh thấy hai dải thịt xám ngoét, ướt nhẹp đang quấn quanh ngực mình như hai dải lụa thịt ẩm mốc. Đầu vú của ả thô ráp, sần sùi cọ xát liên tục vào hai đầu vú của anh theo từng nhịp thở dốc. Sự kích thích điên cuồng từ bầu ngực dị dạng này khiến Tùng uốn cong người, hai mắt nhắm nghiền trong cơn khoái cảm rùng rợn.
Bàn tay mềm nhũn của vong hồn tiếp tục di chuyển xuống dưới bụng của Tùng. Nó miết nhẹ qua vùng thắt lưng, rồi vuốt ve hai bên mông đầy đặn của anh. Cảm giác mềm mại, nhớp nháp từ lòng bàn tay ả làm dấy lên một làn sóng tê dại chạy dọc khắp các dây thần kinh dưới hạ bộ. Bàn tay ấy chậm rãi luồn qua kẽ đùi, vuốt nhẹ dọc theo bắp đùi trong, nơi da thịt nhạy cảm nhất của anh. Tùng uốn cong người, mông anh vô thức cọ xát vào vùng bụng lạnh ngắt của vong hồn phía sau. Anh cảm nhận được lồn của ả - một khe rãnh ướt đẫm và lạnh lẽo như băng - đang tì chặt vào kẽ mông anh. Sự đối lập giữa cái lạnh thấu xương của lồn vong hồn và luồng nhiệt rực cháy từ dương vật của chính mình khiến Tùng hoàn toàn đầu hàng trước bản năng tăm tối.
Bàn tay không xương của vong hồn trườn hẳn vào trong chiếc quần cộc của Tùng, quấn lấy dương vật đang căng cứng của anh. Những ngón tay lạnh ngắt như thạch miết mạnh dọc theo thân cu, rồi chuyển hóa thành luồng nhiệt dữ dội thiêu đốt tận gốc rễ của anh. Tùng ưỡn cong thắt lưng, miệng há hốc thở dốc khi đầu khấc nhạy cảm bị lòng bàn tay ẩm ướt của ả bóp chặt và xoay tròn. Sự xúc chạm chuyển biến liên tục: mỗi khi anh run lên vì cái lạnh buốt của da thịt vong hồn, thì ngay sau đó, một luồng nhiệt mị hoặc từ lòng bàn tay ả lại thấm sâu vào da thịt, làm nhen nhóm ngọn lửa dục vọng điên cuồng.
Ả bắt đầu kéo tuột chiếc quần cộc của Tùng xuống thấp. Lớp vải thô tuột ra, giải phóng hoàn toàn vùng hạ bộ trần trụi của anh. Vong hồn áp sát thân hình trơn trượt của mình hơn nữa, đùi ả luồn vào giữa hai chân anh. Làn da nhăn nheo, sũng nước của ả cọ xát vào bắp đùi ấm nóng của Tùng, để lại một lớp chất dịch trơn nhớt. Khe lồn lạnh lẽo, ướt nhẹp của vong hồn bắt đầu mơn trớn, cọ xát mạnh mẽ lên đầu dương vật đang rung giật liên hồi của anh. Cảm giác lạnh buốt và nóng bỏng đan xen rùng rợn. Mỗi lần âm đạo lạnh ngắt của ả chạm vào đầu khấc sưng mọng, Tùng lại co rút cả người, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng lên thẳng đỉnh đầu. Anh không thể tự chủ được việc đưa hai tay ra sau, nắm chặt lấy cặp đùi mềm oặt, lạnh lẽo như thân cây chuối ngâm nước của ả, ép chặt cơ thể mình vào lòng ả.
Bàn tay mềm oặt của vong hồn vuốt ve dương vật của anh với nhịp độ nhanh dần. Sự kích thích từ bộ ngực dài quấn chặt quanh cổ và lồng ngực cùng với sự chà xát điên cuồng ở hạ bộ khiến Tùng hoàn toàn mất đi nhận thức. Anh gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, eo giật mạnh khi những luồng dịch trắng đục phun trào ra từ đầu dương vật, bắn tung tóe lên bụng và đùi trong của cả hai. Vong hồn khẽ rên rỉ một âm thanh u uất ngay bên tai anh, bàn tay ả tiếp tục xoa nắn bóp chặt lấy dương vật đang run rẩy sau khi xuất tinh, vắt kiệt những giọt dịch cuối cùng. Cơn khoái cảm bệnh hoạn đi kèm với sự kiệt quệ rã rời kéo Tùng chìm sâu vào một giấc ngủ mệt mỏi, không mộng mị, giữa căn chòi ẩm ướt và cô độc.
Khi những tia sáng bình minh đầu tiên yếu ớt xuyên qua các khe hở của vách lá dừa nước rách nát, luồng khí lạnh buốt trong mùng mới dần tan biến. Căn chòi sàn gỗ bắt đầu ấm dần lên dưới ánh mặt trời buổi sớm, xua đi thứ sương đêm ẩm ướt và cô độc.
Tùng giật mình tỉnh giấc, hai mắt trũng sâu, đầu óc quay cuồng và toàn thân đau nhức như bị rút cạn sức lực. Lồng ngực anh vẫn còn hằn lên những vệt đỏ tấy, và mùi sữa hoai tanh nồng vẫn thoang thoảng đâu đó trong chiếc mùng tuyn ẩm mốc. Anh run rẩy nhìn xuống phía dưới chân giường tre.
Chiếc quần cộc màu đen của anh đã bị kéo tuột xuống tận đầu gối, để lộ dương vật vẫn còn dính dấp những vệt chất dịch khô ráp và đùi trong nhầy nhụa vệt nước xám đục.