Nghe chương 3

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Oan Hồn Ma Vú Dài
Chương 3 / 12

Tùng nằm trơ ra dưới sức nặng vô hình đè trĩu lên ngực, hai mắt mở trừng trừng vào khoảng không tối tăm của căn chòi sàn. Anh cố hít một hơi thật sâu nhưng lồng ngực cứng đờ như bị một tảng đá tảng chẹn ngang cổ họng, chặn đứng mọi đường dẫn khí. Ngay phía trên mặt anh, cái lạnh buốt của giọt nước mang mùi sữa hoai vẫn đang âm ỉ thấm qua lớp biểu bì trên gò má trái, nhức nhối như kim châm. Giọt chất lỏng ấy không trôi tuột xuống tai mà đặc quánh lại, nhớp nháp và bám chặt lấy da thịt như một thực thể sống đang tìm cách chui sâu vào từng lỗ chân lông. Rồi một chuyển động nhè nhẹ, nhồn nhột bắt đầu rê trên da mặt anh. Đó là những sợi tóc vô hình đang rủ xuống từ khoảng tối đen ngòm phía trên mái lá.

Chúng mảnh như tơ nhện nhưng mang cái lạnh tê tái của dây thép rỉ ngâm dưới đáy sông sâu. Từng sợi, từng sợi một cọ sát qua mi mắt, trườn qua sống mũi rồi kéo dài xuống tận khóe môi Tùng. Cứ mỗi lần anh cố thở hắt ra, luồng hơi nóng từ mũi lại làm những sợi tóc ấy khẽ lay động, quấn quýt lấy chóp mũi rồi bò vào cả kẽ môi anh. Anh cảm nhận rõ ràng vị tanh nồng của bùn sình pha lẫn mùi ngai ngái kỳ lạ của lá cây mục ruỗng lâu năm trong vũng nước tù. Đầu óc anh ong ong, toàn thân như bị đóng đinh xuống mặt chiếu tre ráp sần. Những thanh tre đan nứt nẻ bên dưới lưng cạ vào da thịt qua lớp áo ba lỗ mỏng mảnh, để lại những vệt xước rát buốt, nhưng anh chẳng thể nhúc nhích dù chỉ một milimét để né tránh. 

Tùng dồn hết mọi năng lượng tinh thần còn sót lại xuống bàn tay trái, ra lệnh cho ngón tay trỏ cử động. Anh muốn bấm mạnh móng tay vào lòng bàn tay để tìm kiếm một chút đau đớn thực tại, hòng bứt ra khỏi trạng thái bóng đè quái đản này. Nhưng năm ngón tay anh vẫn trơ ra, nặng nề và lạnh ngắt như những thỏi chì nằm im lìm trong bóng tối. Sự bất lực tột cùng bao vây lấy Tùng, biến nỗi sợ hãi ban đầu thành một cơn hoảng loạn câm lặng đang cào xé lồng ngực anh.

Trong khi nửa thân trên của anh đang run rẩy dưới cái lạnh thấu xương của vệt nước nhớp nháp thì ở phía dưới, chiếc quần đùi đen cũ lại đang bao bọc lấy một luồng nhiệt nóng ran. Dương vật của anh, phản ứng lại trước sự đụng chạm kỳ quái của những sợi tóc quỷ dị kia, đã cương cứng lên tự bao giờ. Sự kích thích sinh lý trái ngang này diễn ra ngay giữa lúc tính mạng bị đe dọa khiến lòng anh tràn ngập sự hổ thẹn và kinh hãi. Anh muốn ép cu của mình xẹp xuống, muốn gạt bỏ thứ dục vọng đen tối đang trỗi dậy trong vô thức, nhưng luồng nhiệt nóng bỏng giữa hai chân chỉ càng lúc càng thèm khát sự vuốt ve của cái lạnh đang trườn bò trên cổ kia. Da thịt hạ bộ căng tức, đập thình thịch theo từng nhịp tim hỗn loạn, đối lập hoàn toàn với cơ thể đang hóa đá của anh.

Giữa sự tĩnh lặng ngột ngạt của căn chòi gỗ cô độc, tâm trí Tùng bị kéo giật ngược về những ký ức của hai ngày trước, khi chiếc ghe máy đuôi tôm của chú Ba đưa anh rẽ nước đi sâu vào vùng vuông tôm tách biệt này. Gương mặt chú Ba sạm nắng, đầy những nếp nhăn sâu hoắm như những rãnh đất nứt nẻ mùa hạn mặn. Chú Ba ngồi ở phía sau lái ghe, tay giữ chặt lèo máy, mắt nhìn đăm đăm vào dòng nước lũ đỏ ngầu phù sa nhưng lại mang một sắc xám xịt u ám của những đám mây giông đang đè nặng phía chân trời. Khi ấy, tiếng động cơ ghe nổ bành bạch khô khốc vang vọng khắp non nước mênh mông. Bốn bề chỉ có những ngọn dừa nước ngập nửa thân và những cọc tràm cắm mốc vuông tôm nhô lên như những ngón tay của người chết đuối đang cố vẫy gọi cứu trợ.

Tùng nhớ rõ cảm giác lạnh lẽo của hơi nước bốc lên từ mặt sông lũ. Khi chiếc ghe của chú Ba đi ngang qua những đám lục bình trôi nổi dập dềnh, những cánh hoa tím nhạt nhạt nhòa trong màn mưa bụi, chú Ba đã phải dùng một cây sào gỗ dài để gạt những búi rễ lục bình đen ngòm, chằng chít quấn lấy chân vịt của động cơ. Tùng đã phụ chú, đưa tay xuống kéo những mớ rễ cây ướt nhẹp, nhớp nháp bùn non ra khỏi cánh quạt. Những sợi rễ ấy đen thượt, dài ngoằng, khi chạm vào lòng bàn tay mang lại một cảm giác nhơn nhớt, lạnh buốt y hệt như những sợi tóc đang rê trên mặt anh lúc này. Lúc đó, bàn tay anh đã chạm phải cái lạnh buốt của nước lũ miền Tây, cái lạnh ngậm phù sa sông nước sâu hun hút, khiến anh rùng mình một cái. Chú Ba nhìn anh, lắc đầu thở dài:

"Nước lũ năm nay lên nhanh và dữ quá. Đất này mùa nước nổi ngộ lắm. Người sống thì rút vô bờ, chỉ còn mấy chòi canh vuông tôm trơ trọi giữa đồng nước như cái đảo hoang. Mày ở đây một mình phải cẩn thận củi lửa, cửa nẻo. Có những thứ ban ngày ẩn dưới bùn sâu, ban đêm nước lên tụi nó mới ngoi lên kiếm người đó con."

Sau khi dọn dẹp đồ đạc vào chòi, chú Ba lôi từ trong giỏ ra một con cá lóc khô và một chai rượu đế mắt mèo. Hai chú cháu ngồi bệt trên sàn gỗ, nhấm nháp vị cay nồng của rượu và vị mặn chát của khô cá dưới ánh đèn dầu leo lét. Lúc rượu đã ngấm, gương mặt chú Ba sạm nắng trở nên nghiêm nghị, đôi mắt đỏ đục nhìn chằm chằm vào khoảng tối vô tận ngoài vuông tôm.

Chú Ba hạ giọng nói, tiếng nói trầm và khàn đặc:

"Tùng nè, tao dặn mày cái này mày phải ghi nhớ vô lòng, đừng có đùa giỡn với đất sông nước này. Ở đây mùa nước nổi, người sống thì ít mà người chết trôi thì nhiều. Mấy đứa con gái chết trẻ dưới sông dưới rạch, linh hồn tụi nó lạnh lẽo lắm, đêm đêm hay bò lên chòi lá để tìm hơi ấm đàn ông. Mày là thanh niên trẻ khỏe, dương khí thịnh, là miếng mồi ngon cho tụi nó. Tụi nó không cần tiền bạc gì đâu, tụi nó chỉ thèm cái hơi ấm da thịt đàn ông để sưởi ấm cho linh hồn lạnh ngắt dưới đáy sông thôi."

Tùng lúc đó chỉ cười khà khà, hớp một ngụm rượu đế rồi xua tay:

"Chú Ba lại dọa con. Con học trên thành phố, ba cái chuyện ma cỏ này con không tin đâu. Làm gì có chuyện vong hồn bò lên giường ôm người sống. Với lại con khỏe thế này, ma nào dám tới. Con có sức dài vai rộng, có gì con đạp một phát văng xuống sông liền."

Chú Ba không cười, khuôn mặt chú hằn lên những nét nghiêm khắc kỳ lạ. Chú đặt ly rượu xuống sàn gỗ, nhìn thẳng vào mắt Tùng:

"Mày đừng có cứng đầu. Tao sống ở đây mấy chục năm, tao thấy nhiều đứa như mày rồi. Nhớ kỹ cho tao ba điều cấm kỵ. Một là, đêm xuống ngủ trong chòi phải gài then chặt cửa sau. Căn chòi này có hai cửa, cửa trước hướng ra vuông, cửa sau thông thẳng ra khoảng trống của dòng sông. Đêm xuống, bất kể mày nghe tiếng gõ cửa, tiếng gọi tên mình, hay tiếng ai đó than khóc dưới nước, mày cũng tuyệt đối không được mở cửa sau. Cái then gỗ sao đó tao đã xin thầy bùa dưới chùa bên kia sông vẽ bùa hộ mạng lên rồi. Tuyệt đối không được mở cửa sau vào ban đêm, bất kể nghe tiếng kêu khóc hay tiếng gõ cửa. Hai là, không được huýt sáo sau khi mặt trời lặn. Tiếng huýt sáo trên mặt nước đêm hôm giống như tiếng gọi vong hồn, tụi nó sẽ theo tiếng sáo mà tìm vô chòi. Ba là, quần áo mặc xong phải đem hết vô nhà trước khi trời tối. Cấm ngặt việc phơi đồ lót, đồ nam ngoài vách lá ban đêm. Mùi hơi ấm cơ thể đàn ông trên quần áo sẽ dẫn dụ Ma Vú Dài bò vào mùng."

Tùng nhớ mình đã tò mò hỏi:

"Ma Vú Dài là cái gì hả chú Ba? Nghe lạ vậy?"

Giọng chú Ba lúc đó run lên nhẹ, chú ghé sát tai Tùng thì thầm:

"Đó là vong hồn những người đàn bà chết trôi khi đang nuôi con mọn, hoặc chết lúc đang mang thai. Nỗi u uất vì mất con, vì cái chết tức tưởi khiến tụi nó không siêu thoát được. Tụi nó có bầu ngực dài thượt, lòng thòng tới tận hông, thậm chí tới đầu gối do nước sông kéo giãn ra trong những ngày xác trôi nổi trên dòng nước. Đêm tối, tụi nó sẽ bò vô mùng của những thằng con trai độc thân, dùng hai bầu vú dài đó quấn quanh cổ, quanh ngực rồi nhét đầu vú vào miệng mày bắt bú. Sữa của tụi nó là nước sông lạnh ngắt trộn với mủ độc, bú vô rồi là đầu óc mày mụ mị, không còn biết gì nữa, chỉ muốn nằm im cho tụi nó hút cạn sinh khí. Nhiều đứa sáng ra người ta phát hiện nằm chết khô trên giường, xác teo tóp như xác ve, miệng vẫn còn ngậm bầu vú đầy bùn đất của tụi nó."

Chú Ba còn kể thêm về thằng Lạp, một thằng thanh niên khỏe mạnh ở vuông tôm cách đây hai cây số vào mùa nước năm ngoái. Thằng đó cậy mình thanh niên trai tráng, tối ngủ cửa nẻo không thèm gài then, lại còn treo chiếc quần đùi đỏ lòm ngoài vách lá để hong gió sông. Đến đêm thứ ba, người ta nghe tiếng nó la ú ớ trong chòi nhưng ai cũng tưởng nó nằm mơ thấy ác mộng nên không ai sang coi. Sáng hôm sau, người ta chèo ghe qua thấy cửa sau chòi mở toang hoác, thằng Lạp nằm chết trên chiếu, da bọc xương, hai mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà như vừa nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng khủng khiếp. Nửa thân trên của nó ướt sũng chất nhầy xám xịt tanh mùi sữa hoai, và hạ bộ của nó thì sưng tấy lên vì bị hành hạ đến kiệt cùng sinh lực.

Tùng nhớ mình đã rùng mình khi nghe câu chuyện đó, nhưng rồi men rượu cay nồng cùng sự ngạo mạn của tuổi trẻ đã khiến anh gạt phắt đi. Anh tự nhủ thằng Lạp chết chắc là do đột quỵ hoặc trúng gió độc giữa đêm khuya sông nước, chứ làm gì có chuyện ma quỷ ghê rợn đến thế.

Nhưng bây giờ, sự kiêu ngạo đó đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm. Tùng nuốt khan một ngụm nước bọt đắng ngắt. Từng câu từng chữ của chú Ba giống như những chiếc đinh đóng chặt vào tâm trí anh. Anh nhớ đến chiếc áo ba lỗ màu trắng cháo lòng và chiếc quần đùi đen cũ mình đang mặc. Liệu có phải mùi mồ hôi, mùi cơ thể đàn ông trẻ tuổi của anh đã thoát ra ngoài vách lá rách nát kia, kéo thứ kinh tởm này tìm đến? Bốn bề xung quanh chòi là biển nước mênh mông. Nước lũ đục ngầu, cuồn cuộn chảy xiết dưới sàn nhà. Anh hoàn toàn bị cô lập trên cái ốc đảo gỗ mục nát này. Nếu có chuyện gì xảy ra, tiếng hét của anh sẽ bị tiếng gió, tiếng nước nuốt chửng. Không có một ai nghe thấy. Không có một ai đến cứu anh. Sự cô độc tuyệt đối ấy bóp nghẹt lấy lồng ngực Tùng, khiến nỗi sợ hãi ban đầu biến thành một cơn hoảng loạn tột độ chạy dọc khắp các dây thần kinh.

Dưới sàn nhà, tiếng nước lũ vỗ vào hàng cột tràm vẫn đều đặn. *Bõm... bõm... kịch... bõm...* Tiếng động rập rình ấy lúc này nghe xa xăm, bị ngăn cách bởi một bức tường vô hình của nỗi sợ. Tùng muốn tin rằng mình vẫn còn đang chìm trong cơn mộng mị lúc trước. Anh cố sức cắn vào mặt trong gò má để tìm cảm giác đau đớn hòng đánh thức bản thân. Vị tanh ngọt của máu loang ra trong khoang miệng, vị sắt nồng đượm dâng lên đầu lưỡi, nhưng bóng tối quanh anh vẫn đặc quánh, và sợi tóc quỷ dị kia vẫn đang rê qua đầu mũi. Cơn đau từ gò má trong bị cắn rách không hề làm anh tỉnh lại. Nó chỉ khẳng định một sự thật phũ phàng: anh đang hoàn toàn tỉnh táo. Anh đang đối mặt với một thứ không thuộc về thế giới người sống.

Từ góc buồng tối tăm, nơi chiếc lu sành đựng nước mưa đóng đầy rong rêu đang nằm khuất sau tấm màn rách, tiếng ru con bắt đầu cất lên.

"Ầu... ơ... Ví dầu cầu ván đóng đinh... Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi..."

Âm thanh ban đầu chỉ là những tiếng u uất nghẹn trong cổ họng, nghe nhỏ nhẹ như vọng lại từ dưới lòng sông sâu. Rồi tiếng hát rõ dần, đều đặn và sắc nhọn xoáy thẳng vào màng nhĩ Tùng. Giọng hát thê lương, khàn đặc như của một người đàn bà bị nghẹn nước, vừa hát vừa xen lẫn những tiếng nấc cụt nghẹn ngào. Tiếng hát ấy không truyền qua không khí một cách bình thường mà dường như vang vọng trực tiếp bên trong đại não anh, kích thích mọi dây thần kinh cảm giác. Mỗi từ "ầu ơ" ngân dài lại kéo theo một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Tùng, khiến các lỗ chân lông trên da anh đồng loạt dựng đứng.

Đồng thời với tiếng ru thê thiết ấy, một âm thanh khác bắt đầu xuất hiện, đều đặn và nặng nề phá vỡ sự tĩnh lặng của căn buồng.

*Tỏng...*

*Tỏng...*

*Tỏng...*

Đó là tiếng chất lỏng nhỏ giọt xuống sàn gỗ cũ kỹ. Âm thanh này không hề thanh mảnh hay giòn giã như tiếng nước mưa dột từ mái lá xuống. Nó trầm, đục và mang một độ nặng khác thường. Mỗi giọt nước rơi xuống nghe đặc quánh, phát ra tiếng động sền sệt, nhớp nháp như thể thứ đang nhỏ giọt là dầu đặc hoặc một loại mủ cây bị lên men. Tiếng động phát ra từ phía cửa sau của căn chòi, nơi thông ra khoảng trống của dòng sông lũ cuồn cuộn chảy ngoài kia. 

*Tỏng... tóc... tỏng...*

Cứ mỗi giọt rơi xuống, mùi sữa hoai lại bùng lên mạnh mẽ hơn. Nó nhanh chóng lấp đầy khoảng không gian chật hẹp của căn chòi, đậm đặc đến mức Tùng có cảm giác như mình có thể nếm được vị chua loét, tanh tưởi ấy trên đầu lưỡi. Mùi sữa hoai ấy quyện chặt với mùi bùn non ngập ngụa, tạo thành một hỗn hợp mùi vị lợm giọng, bóp nghẹt bầu không khí vốn đã vô cùng ngột ngạt của căn chòi. Tùng muốn nôn mửa, muốn ho sặc sụa để tống khứ cái mùi hôi hám ấy ra khỏi lồng ngực đang co thắt dữ dội, nhưng cơ hoành của anh hoàn toàn bị đông cứng. Sự bất lực biến thành một thứ chất độc gặm nhấm sự kiên định cuối cùng trong tâm trí anh. Anh cảm giác như phổi mình đang hít vào thứ khí độc ẩm mốc tích tụ hàng trăm năm dưới đáy sông lũ miền Tây, thứ khí không mang lại sự sống mà chỉ chực chờ hút cạn chút hơi ấm ít ỏi còn lại trong cơ thể anh.

Trong bóng tối đặc quánh, tiếng động từ phía cửa sau ngày một rõ ràng hơn. *Sột soạt... sột soạt...* Đó không phải tiếng gió thổi vách lá, mà là tiếng lết chậm chạp của một vật thể mềm nhão, ẩm ướt trên bề mặt gỗ ráp sần. Cứ sau mỗi tiếng trượt dài nhầy nhụa ấy, một tiếng *tỏng...* lại vang lên, nặng trịch và nhớp nháp. Tùng cảm nhận được sàn chòi khẽ rung nhẹ theo từng nhịp chuyển động đó. Có thứ gì đó đang bò vào từ khe cửa sau, thứ gì đó trơn tuột và sũng nước lũ.

Cái lạnh từ sàn nhà bắt đầu bò lan ra xung quanh, len lỏi qua các kẽ chiếu tre rồi áp sát vào hông Tùng. Nhưng ngay giữa cái buốt giá đang vây hãm ấy, luồng nhiệt ở hạ bộ anh lại bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Sự cương cứng của dương vật dưới lớp quần đùi đen đã đạt đến giới hạn căng tức, khiến anh cảm thấy đau nhức. Đầu khấc nhạy cảm cọ sát vào lớp vải cotton cũ kỹ, truyền đi những xung động tê dại thẳng lên đại não. Sự hưng phấn sinh lý kỳ quái này như một ngọn lửa đen tối, thiêu đốt chút lý trí còn sót lại của Tùng. Anh thấy ghê tởm chính bản thân mình, ghê tởm phản ứng của cơ thể trước sự hiện diện của một vong hồn ma quỷ, nhưng đồng thời, một khao khát u tối, nguyên thủy lại trỗi dậy, thôi thúc anh buông xuôi để đón nhận sự đụng chạm tiếp theo.

Móng tay của Tùng vẫn nằm im trên chiếu ráp. Anh cố dồn hết sức bình sinh vào ngón trỏ tay trái, mong muốn có một cử động nhỏ nhất để bứt phá khỏi sự tê liệt. Nhưng vô ích. Hệ thần kinh của anh hoàn toàn bị ngắt kết nối. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh chú Ba ngồi uống rượu đế mắt mèo hai hôm trước. Gương mặt khắc khổ của chú dưới ánh đèn dầu leo lét hiện lên như một lời cảnh báo muộn màng. Chú đã dặn không được mở cửa sau, không được huýt sáo, không được phơi đồ lót nam ngoài vách lá ban đêm. Tùng nhớ mình đã treo chiếc quần đùi dự phòng ngoài hiên sau lúc chiều muộn để phơi nắng, nhưng rồi mải dọn dẹp vuông tôm mà quên cất vào trước khi trời sập tối. Chiếc quần đùi mang hơi ấm đàn ông của anh đã phơi ở đó cả đêm. Có phải chính mùi mồ hôi cơ thể trên chiếc quần đó đã dẫn dụ vong hồn Ma Vú Dài tìm đến căn chòi này? Nỗi hối hận và kinh hoàng đan xen cào xé tâm can anh, nhưng tất cả đã quá muộn.

Ngay lúc đó, sợi tóc đầu tiên bắt đầu lướt qua cổ Tùng.

Cảm giác ấy rõ ràng đến mức làm anh nổi da gà khắp người. Sợi tóc lạnh như băng, trơn nhẫy bùn sình rạch một đường dài từ yết hầu xuống đến xương quai xanh trần trụi. Rồi sợi thứ hai, thứ ba, cả một búi tóc ướt đẫm, nặng trĩu bắt đầu phủ rạp lên ngực anh. Chúng không chỉ nằm im mà lay động, quấn quyết lấy hai đầu vú đang co rút vì lạnh của Tùng. Sự cọ xát nhột nhạt, mơn trớn của những sợi tóc quỷ dị ấy tạo nên một luồng điện chạy dọc sống lưng anh, hội tụ thẳng về phía hạ bộ đang căng cứng.

Cái xúc giác kỳ dị đó khiến da thịt Tùng run rẩy. Anh cảm nhận rõ rệt những sợi tóc đen ngâm nước lâu ngày ấy mang theo cả những hạt cát mịn và vụn lá cây mục. Chúng cạ sát trên làn da trần ở ngực anh, trườn bò chậm chạp như hàng chục con rết đất. Mỗi nơi những sợi tóc đi qua đều để lại một vệt nước lạnh ngắt, nhơn nhớt. Nhưng kỳ lạ thay, sự lạnh lẽo ấy lại không dập tắt được ngọn lửa dục vọng đang cháy âm ỉ ở phía dưới. Ngược lại, nó giống như một chất xúc tác điên cuồng, khiến dương vật của anh căng phồng lên, đập liên hồi theo nhịp tim hoảng loạn.

Dưới sức nặng vô hình đè chặt trên ngực, Tùng có cảm giác như một cơ thể phụ nữ trần trụi, nhầy nhụa đang từ từ áp sát vào mình. Cái lạnh buốt thấu xương từ làn da ấy chạm đến đâu, da thịt anh lại co rúm và nóng rực lên đến đó. Sự kích thích sinh lý và nỗi sợ hãi tột cùng hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn say sẩm mặt mày. Anh muốn hét lên, muốn dùng đôi tay trai tráng của mình để đẩy cái bóng ma quái ấy ra xa, nhưng toàn thân anh đã bị đóng đinh xuống sàn gỗ. Lồng ngực anh nặng trĩu, từng nhịp thở trở nên vô cùng khó khăn, tựa như có một tảng đá ngàn cân đang đè sụp xuống, chặn đứng mọi luồng khí quản. Luồng hơi lạnh buốt từ vũng nước dưới chân ả đã lan tới giường, ôm trọn lấy đôi bàn chân trần của anh. Cảm giác lạnh lẽo ấy bò dọc lên bắp chân, đùi, rồi dừng lại ở vùng hông đang nóng ran vì dục vọng. Sự kết hợp giữa cái lạnh buốt xương của nước lũ và cái nóng thiêu đốt của dương vật cương cứng tạo nên một sự tra tấn thể xác kinh hoàng. Anh nằm đó, bất lực, nhìn bóng người đàn bà bắt đầu bò trườn trên sàn gỗ hướng về phía mình, hai bầu vú dài quét lê lết trên những tấm ván sàn ẩm ướt.

Tiếng ru con lại cất lên, lần này nghe gần hơn, tựa như người đàn bà ấy đang cúi đầu sát sạt bên tai anh:

"Ầu... ơ... Gió đẩy gió đưa cho vừa lòng bạn... Sông sâu nước chảy dễ dò... Ầu... ơ... Lòng người nông sâu ai biết mà lường..."

Tiếng hát khàn đục của nước sông cuộn trào, mang theo cả tiếng bọt nước vỡ ra tanh tưởi. Âm điệu ai oán ấy len lỏi vào từng tế bào não của Tùng, làm tê liệt mọi khả năng phản kháng của anh. Anh nhớ lại lời chú Ba kể về thằng Lạp. Thằng Lạp cũng đã nghe thấy tiếng u ú thế này, rồi đêm hôm sau người ta thấy cửa sau chòi mở toang hoác, thằng Lạp nằm chết trên chiếu, da bọc xương, hạ bộ sưng tấy. Tùng không muốn chết như vậy. Anh là một thanh niên thành phố, anh còn cả tương lai phía trước, tại sao anh lại phải bỏ mạng ở cái xó vuông tôm hẻo lánh này chỉ vì sự cứng đầu và dục vọng đen tối của mình?

Cùng lúc đó, vệt chất lỏng dính dấp từ phía cửa sau vẫn tiếp tục nhỏ xuống sàn chòi. *Tỏng... tóc... tỏng...* Âm thanh nghe đều đặn như tiếng gõ nhịp của tử thần, dịch chuyển từng chút, từng chút một về phía chiếc giường tre của Tùng. Mỗi tiếng *tỏng* rơi xuống là một lần mùi sữa hoai lại nồng nặc thêm, bám chặt vào vòm họng anh, làm anh nghẹt thở. Mùi sữa hoai ấy không đơn thuần là mùi sữa hỏng, mà nó mang theo vị mặn chát của phù sa sông nước miền Tây, vị tanh của cá chết nổi trôi mùa lũ, và vị ngọt lợ của xác động vật đang phân hủy. Hỗn hợp mùi hương kinh tởm đó xộc thẳng vào mũi, len lỏi xuống tận cuống họng Tùng, khiến anh buồn nôn dữ dội nhưng chẳng thể nôn ra được.

Tùng cố gắng tập trung mọi ý chí vào hai bàn tay. Anh muốn co các ngón tay lại để nắm chặt lấy mép chiếu ráp sần sùi dưới lưng, tìm một điểm tựa thực tế hòng đẩy lùi cơn ác mộng chân thực này. Nhưng cơ thể anh như một khối đá vôi bị ngâm dưới nước lũ lâu ngày, rã nát và hoàn toàn mất đi sự liên kết với hệ thần kinh. Chỉ có phần hạ bộ là vẫn đập thình thịch, nóng hổi và thèm khát dưới chiếc quần đùi đen cũ. Dương vật của anh cương cứng đến mức đau đớn, nhức nhối đòi hỏi một sự giải tỏa mà anh biết sẽ phải đánh đổi bằng cả mạng sống. Anh cảm nhận được rõ ràng sự ẩm ướt ở đầu dương vật, chất dịch nhờn rỉ ra dính dấp vào lớp vải, càng làm tăng thêm sự kích thích điên rồ đang gặm nhấm tâm trí anh.

Bên ngoài, một đám mây giông lớn từ từ trôi qua, để lộ vầng trăng khuyết bủng beo, nhợt nhạt. Ánh trăng mờ đục lách qua những kẽ hở lớn của vách lá dừa nước rách nát, rọi những vệt sáng dọc ngang yếu ớt xuống sàn gỗ căn chòi. Những vệt sáng ấy mỏng manh, xám xịt như những sợi tơ nhện khổng lồ giăng đầy trong không gian u tối.

Nhờ ánh trăng lu lờ ấy, mắt Tùng giật mạnh khi nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng.

Từ khe hở dưới chân cánh cửa sau chòi, một vệt nước dài đang bò loang lổ trên sàn gỗ cũ kỹ. Vệt nước không hề trong suốt như nước sông lũ bình thường mà đặc quánh, có màu xám đục như mủ chuối trộn lẫn với váng phù sa và những vệt bong bóng nhỏ li ti đang vỡ ra phát ra những tiếng *xèo xèo* cực nhỏ. Nó chậm rãi bò trườn dọc theo thớ gỗ mục nát, để lại một vệt chất nhầy lấp loáng dưới ánh trăng nhợt nhạt. Vệt nước nhầy nhụa ấy không trôi lan ra xung quanh mà di chuyển có định hướng rõ ràng, trườn qua cả then cửa gỗ sao - nơi chú Ba nói có vẽ bùa hộ mạng của thầy bùa dưới chùa. Lá bùa vẽ bằng mực tàu đỏ trên then gỗ dường như đã bị hơi ẩm của mùa nước lũ làm nhòe nhoẹt, không thể ngăn cản thứ chất lỏng nhớp nháp này lách qua khe sàn ẩm mục phía dưới để bò vào trong.

Tùng trừng mắt nhìn vệt nước đang nhích dần về phía mình. Đầu óc anh hoảng loạn tột độ. Anh nhìn rõ vệt nhầy ấy để lại một mùi tanh nồng nặc của bùn đất và sữa hoai khi nó đi qua. Mỗi milimét vệt nước tiến lại gần chiếc giường tre là một lần tim anh như thắt lại. Sự kiêu ngạo của tuổi trẻ, sự hoài nghi về ma quỷ giờ đây biến thành sự hối hận muộn màng. Nước lũ dâng cao ngoài kia vẫn gầm rú vỗ vào hàng cột tràm bên dưới, như đang gào thét đòi mạng kẻ dám coi thường cấm kỵ của đất đai sông nước. Căn chòi sàn rách nát này giống như một cái lồng giam cô độc giữa biển nước mênh mông, không có lối thoát, không có sự cứu rỗi nào dành cho anh.

Vệt nước nhầy nhụa đó cứ thế kéo dài từ khe cửa sau, chậm rãi và lạnh lùng trườn qua những thanh ván sàn ẩm ướt, rồi dừng lại ngay sát mép chiếu của anh.