Mỷ khụy xuống bên tấm đệm bông gạo dơ bẩn, hai tay bấu chặt lấy ngực áo cóm xộc xệch để giữ cho tiếng khóc khỏi bật ra ngoài vách nứa. Bóng tối trong căn buồng chật chội nuốt chửng lấy cô, nhưng nó không thể che giấu đi sự thật trần trụi đang hiển hiện trên da thịt. Giữa hai đùi cô, một cảm giác ê ẩm, nóng rực dâng lên, ẩm ướt và nhầy nhụa. Lớp quần trong bằng vải bố thô ráp cọ xát vào cửa mình đang sưng tấy làm cô khẽ rùng mình. Dịch vị dâm đãng từ kẽ thịt nhạy cảm rỉ ra, thấm đẫm thớ vải bố, nhắc nhở cô về những cú miết thô bạo, những ngón tay gân guốc của Khải vừa mới hiện hữu nơi đây.
Nỗi sợ hãi xen lẫn sự nhục nhã cào xé tâm can cô. Chiếc vòng bạc đính ước – kỷ vật duy nhất chứng minh cô là vợ của A Sáng – giờ đã nằm trong tay gã anh chồng hung hãn. Hai năm qua, kể từ ngày A Sáng theo người ta xuống xuôi làm thuê rồi bặt vô âm tín, Mỷ sống như một bóng ma lầm lũi. Cô giam hãm thân xác thanh tân của mình trong ngôi nhà sàn ngột ngạt mùi nhang trầm của cha chồng. Sự cô đơn gặm nhấm cô mỗi đêm, khi cô nằm nghe tiếng gió rít qua kẽ nứa, thèm khát một hơi ấm đàn ông đến điên dại nhưng luôn phải dùng đạo đức để kiềm tỏa. Thế nhưng, chỉ một cái chạm tay đầy thú tính của Khải tối nay đã đánh thức con thú hoang ngủ yên trong lòng cô. Cô ghê tởm sự phản bội của chính cơ thể mình, ghê tởm thứ nước nhờn đang rỉ ra giữa hai đùi, nhưng đồng thời, một khao khát tội lỗi cứ âm ỉ cháy, đòi hỏi nhiều hơn thế.
Tiếng gõ mõ tụng kinh của thầy Páo bên kia vách nứa đột ngột dừng hẳn. Sự im lặng đáng sợ ập xuống. Mỷ nằm im không dám cựa mình, mắt mở trừng trừng nhìn lên những thanh xà nhà đen đúa ám khói bếp, run rẩy chờ đợi ánh sáng ban mai giải thoát cô khỏi cơn mộng mị trần trụi này.
Khi sương mù loãng đi, Mỷ gượng dậy dọn dẹp buồng ngủ rồi bước ra gian bếp để tránh ánh mắt săm soi của mọi người. Thầy Páo đã ngồi bên bếp củi tự bao giờ, tẩu thuốc lào trên tay lão thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng sòng sọc khô khốc. Lão cởi trần, để lộ vòm ngực ngăm đen săn chắc và vết sẹo dài chạy dọc thái dương trái. Khi Mỷ bước qua để lấy chiếc gùi tre, ánh mắt đục ngầu của Páo đột ngột găm chặt lấy cổ tay trái để trần của cô.
"Chiếc vòng bạc của mày đâu rồi, Mỷ?" Giọng Páo trầm đục, nồng nặc mùi rượu cúng từ đêm qua.
Mỷ giật mình, chiếc gùi tre trên tay suýt rơi xuống sàn gỗ. Cô vội vã giấu cổ tay ra sau lưng, cúi đầu tránh cái nhìn sắc lẹm của cha chồng. Bàn tay cô siết chặt lấy quai gùi, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội dưới lớp áo cóm, nhịp tim đập nhanh liên hồi như tiếng trống gõ trong các buổi lễ cúng của bản. Cô cảm nhận được ánh mắt của Páo đang di chuyển từ cổ tay cô xuống ngực, rồi dừng lại ở hông cô. Sự săm soi đó làm cô có cảm giác như mình đang khỏa thân trước mặt lão.
"Dạ... hôm qua con đi giặt đồ dưới suối mương, chắc lúc đập váy đã làm tuột chiếc vòng. Để trưa nay đi rừng hái thuốc về, con ghé qua suối tìm lại." Mỷ cố gắng giữ cho giọng mình không bị run rẩy, nhưng sự sợ hãi vẫn lộ rõ trong từng hơi thở đứt quãng.
Páo rít một hơi thuốc dài, nhả ra làn khói xám đặc quánh che mờ khuôn mặt đầy những nếp nhăn gian giảo. Lão không hỏi thêm, nhưng bàn tay thô ráp của lão khẽ chạm hờ vào hông cô khi cô đi ngang qua, một cái vuốt ve mang tính cảnh báo và đe dọa ngầm. Lòng bàn tay thô bạo, đầy những vết chai sạn của lão ấn nhẹ vào da thịt cô qua lớp vải chàm mỏng, khiến Mỷ rùng mình co rúm người lại. Cái chạm đó để lại cảm giác ghê tởm tột cùng. Mỷ run rẩy bước nhanh xuống cầu thang sàn, trốn chạy khỏi bầu không khí ngột ngạt của ngôi nhà sàn để leo lên con dốc dẫn vào rừng cấm.
Cô đi như điên như dại trên con đường đất đỏ dốc đứng dẫn lên cánh rừng cấm Mụ Phụ. Sương mù buổi sớm vẫn chưa tan hết, nó quấn quýt lấy chân cô, lạnh buốt và ẩm ướt. Nhưng bên trong cơ thể Mỷ, một ngọn lửa khác đang thiêu đốt. Cô sợ hãi việc phải đối mặt với Khải, nhưng chiếc vòng bạc đính ước kia là danh dự, là tấm bùa hộ mệnh bảo vệ cô khỏi những dục vọng đê hèn đang vây hãm ngôi nhà sàn của Páo. Nếu mất nó, cô sẽ hoàn toàn bị tước đoạt vũ khí phòng vệ.
Khi ánh nắng trưa bắt đầu lách qua những kẽ lá rậm rạp của cánh rừng cấm Mụ Phụ, Mỷ đã leo đến lưng chừng dốc núi với chiếc gùi tre trống rỗng trên lưng. Ngôi lán thợ săn của Khải hiện ra giữa khoảng đất trống nhỏ, mái lá cọ xơ xác chênh vênh tựa lưng vào một gốc vối cổ thụ. Mỷ ngập ngừng bước qua ngõ rào nứa mục, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô run rẩy đẩy nhẹ cánh cửa liếp ọp ẹp bước vào bên trong, không khí bên trong lán tối tăm, nồng nặc mùi da thú khô và mùi nhựa thông bắt lửa.
"Mỷ."
Một giọng nói trầm đục thình lình vang lên sát sạt ngay sau gáy cô. Mỷ giật bắn mình, chưa kịp quay người lại thì hai cánh tay rắn chắc như gọng kìm sắt của Khải đã luồn qua nách cô, thô bạo ôm ghì lấy eo cô từ phía sau. Hơi thở nóng hổi, nồng nặc mùi rượu ngô và sương rừng của anh phả thẳng vào hõm cổ Mỷ khiến cô rùng mình co rúm vai lại.
"Buông... buông em ra, Khải! Em lên rồi, trả vòng bạc cho em..." Mỷ thút thít, hai tay yếu ớt bám lấy cánh tay gân guốc đang siết chặt lấy bụng mình.
Khải không buông, ngược lại càng siết chặt hơn, kéo sát cơ thể mảnh mai của cô vào vòm ngực vạm vỡ của mình. Khải đưa một tay vào túi quần chàm, lôi ra chiếc vòng bạc chạm khắc hoa văn cổ, lững lờ đung đưa trước mắt cô. Ánh bạc phản chiếu chút ánh nắng yếu ớt lọt qua khe lá, làm mắt Mỷ sáng lên.
"Muốn lấy lại cái này?" Khải kề môi sát tai cô, giọng khàn đặc đầy dụ hoặc. "Phải xem trưa nay mày làm tao sướng thế nào đã."
"Khải, xin anh... đừng làm vậy. Ở đây là rừng cấm Mụ Phụ, Sơn thần đang nhìn đấy. Chúng ta làm điều dâm uế trên đất thần, thần rừng sẽ trừng phạt..." Mỷ nức nở van xin, thân thể run lên bần bật vì sợ hãi thế lực tâm linh linh thiêng.
"Sơn thần?" Khải cười gằn, giọng điệu đầy khinh bạc của một kẻ quanh năm săn bắn, coi thường luật lệ. "Sơn thần chỉ phạt kẻ hèn nhát không dám lấy những gì mình muốn. Tao muốn mày từ hai năm nay rồi, Mỷ ạ. Thằng Sáng đi biệt tích, để mày héo úa thế này không thấy phí sao?"
Nói rồi, Khải xoay người cô lại, ép chặt tấm lưng mảnh dẻ của cô vào cột lán bằng gỗ thông thô ráp. Đôi mắt hổ vằn của Khải khóa chặt lấy khuôn mặt đang đỏ bừng, hơi thở vẫn còn hỗn loạn của Mỷ. Bàn tay thô bạo của anh chộp lấy cổ áo cóm của cô, không một chút nương tay giật mạnh một phát. Những chiếc khuy bạc hình con bướm đứt phựt, bắn tung tóe xuống sàn gỗ âm vang những tiếng lách cách khô khốc.
Vạt áo chàm mở toang, phơi bày trọn vẹn khuôn ngực trắng ngần, căng tròn như quả vú sữa chín của cô gái hai mươi mốt tuổi. Trên làn da mịn màng ấy, nốt ruồi son nhỏ nằm ngay dưới xương quai xanh bên phải khẽ phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp. Khải trợn mắt nhìn chăm chằm, hơi thở anh lập tức thô nặng. Bầu ngực của Mỷ căng đầy, hai núm vú hồng hào do gặp khí lạnh đột ngột từ cửa lán lùa vào liền co rúm lại, săn cứng thành hai hạt nhỏ màu hồng sẫm. Khải đè ngửa Mỷ xuống tấm da gấu hoang dã trải giữa lán, phủ thân hình to lớn, nồng nặc mùi sương đất rừng thiêng của mình lên người cô.
"Khải, đừng mà... đau..." Mỷ khóc nấc lên, cố giãy giụa khi bàn tay to rộng của Khải luồn xuống vén phắt chiếc váy xòe chàm thêu hoa văn của cô lên tận hông.
Khải dùng đầu gối thô ráp của mình chen vào giữa hai chân cô, thô bạo banh rộng hai đùi cô ra. Khải lột phắt chiếc quần trong bằng vải bố thô của Mỷ, quăng mạnh xuống góc lán. Giờ đây, Mỷ hoàn toàn khỏa thân phần dưới trên tấm da gấu đen xù xì. Làn da đùi trắng mịn màng của cô tương phản mạnh mẽ với lớp lông thú đen đúa và những vệt bụi đất trên sàn gỗ lán. Mỷ cảm nhận rõ rệt sự thô ráp của lớp lông gấu đâm vào da thịt trần trụi của mình, một cảm giác ngứa ngáy và đau nhẹ nhưng lại kích thích kỳ lạ.
Khải nhìn chằm chằm vào bướm của Mỷ. Âm đạo cô đỏ hồng đang run rẩy khép chặt, những sợi lông tơ đen nhánh lưa thưa bám đầy những giọt dịch dâm trong suốt đang rỉ ra từ kẽ lách nhạy cảm. Sự thèm khát của Khải đã lên đến đỉnh điểm khi nhìn thấy cửa mình non nớt, ẩm ướt của em dâu đang phập phồng như mời gọi.
Khải dùng một tay ép chặt hai cổ tay Mỷ lên đỉnh đầu, tay kia luồn vào giữa hai đùi cô, chạm thẳng vào vùng tam giác mật. Ngón tay thô ráp đầy vết chai sạn của anh miết mạnh lên mép bướm đang ướt đẫm nước dâm của Mỷ. Sự đụng chạm trực tiếp và mạnh bạo khiến Mỷ ưỡn cong người, một tiếng rên rỉ dâm đãng bật ra khỏi đôi môi mọng đỏ. Ngón tay Khải tìm đến hột leo nhỏ nằm khuất sau mép lồn đỏ hồng, miết liên tục theo vòng tròn. Cảm giác ngứa ngáy dữ dội xen lẫn kích thích tột cùng chạy dọc từ vùng kín thẳng lên đại não khiến Mỷ tê dại.
"Ưm... Khải... đừng... đau..." Mỷ thốt lên những tiếng đứt quãng, nhưng hai đùi cô vô thức mở rộng hơn để đón nhận sự vuốt ve của anh.
Bướm của Mỷ ẩm ướt, nóng hổi và bắt đầu co thắt liên tục quanh ngón tay Khải, phản bội lại tất cả sự kháng cự yếu ớt của cô. Nước dâm tuôn ra dạt dào, bôi trơn kẽ ngón tay Khải, tạo ra những tiếng lép nhép dâm uế bên trong căn lán tối tăm. Khải luồn thêm một ngón tay nữa vào trong âm đạo chật hẹp của cô, nong rộng kẽ thịt ấm nóng, cảm nhận sự co bóp kịch liệt của các thớ thịt bên trong như đang cố nuốt chửng lấy ngón tay anh.
Khải gấp gáp cởi bỏ chiếc quần chàm của mình, giải phóng dương vật thô nóng, dài ngoẵng và nổi đầy gân guốc đang cương cứng chĩa thẳng lên trời. Cu của Khải sẫm màu, gân guốc nổi lên cuồn cuộn quanh thân như những con giun đất bám chặt lấy khúc gỗ, quy đầu đỏ sậm sưng to, rỉ ra những giọt dịch đầu mùa óng ánh. Anh banh rộng hai chân Mỷ ra, kê đùi cô lên hai vai mình để phơi bày hoàn toàn cửa mình đỏ hồng đang bóng loáng nước non. Đây là tư thế vắt chân lên vai đầy sỉ nhục nhưng lại giúp dương vật đâm sâu nhất. Khải ghì chặt hông cô xuống sàn, điều chỉnh đầu dương vật gân guốc của mình vào ngay cửa lồn đang run rẩy.
Không một lời cảnh báo, Khải thúc mạnh hông, đâm thẳng dương vật khổng lồ của mình vào sâu tận cùng trong âm đạo ấm nóng của Mỷ.
"Á... Khải!" Mỷ hét lên một tiếng đau đớn lẫn sướng cực hạn, mắt trợn ngược.
Cảm giác căng tức đến nghẹt thở khi dương vật thô cứng lấp đầy toàn bộ khe lồn chật hẹp khiến cô tê dại. Quy đầu thô to của Khải nong rộng từng nếp gấp thịt của âm đạo, đâm xuyên qua lớp nước dâm đặc quánh làm phát ra tiếng "xoành xoạch" thô bạo. Sự ma sát nhiệt tình giữa da thịt nóng bỏng của gã thợ săn và niêm mạc âm đạo non nớt của cô gái trẻ tạo nên một thứ khoái cảm điên rồ. Khải bắt đầu chuyển động hông liên tục, những cú thúc mạnh mẽ, dứt khoát dội thẳng vào tử cung Mỷ. Mỗi lần dương vật rút ra rồi cắm phập vào lại kéo theo một lượng nước dâm nhầy nhụa chảy tràn ra hai bên mép lồn đỏ hồng, tạo ra âm thanh lép nhép dâm uế vang vọng khắp căn lán nhỏ.
Mỷ không thể chống cự nổi sự xâm nhập tàn bạo này. Hai tay cô bấu chặt vào tấm da gấu xù xì bên dưới, đầu ngoảnh sang một bên, nước mắt chảy dài hòa cùng mồ hôi đầm đìa trên cổ. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội, bầu ngực trắng ngần nảy lên thụt xuống theo từng nhịp nhấp nhô của Khải. Cảm giác đau đớn ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một luồng khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng. Cô thở dốc dồn dập, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ vô nghĩa: "Ư... ưm... chậm lại... Khải... Sơn thần... á..."
"Sơn thần cái gì! Nhìn xem lồn mày kẹp chặt cu tao thế này, mày có muốn tao dừng lại không?" Khải gầm lên gầm xuống, hai tay bóp chặt lấy hai bầu ngực của cô, miết mạnh hai đầu vú đã săn cứng.
Để tăng thêm kích thích, Khải rút dương vật ra gần hết rồi đột ngột lật người Mỷ lại. Cô bị bắt phải quỳ sấp trên tấm da gấu trong tư thế từ phía sau. Đùi cô run rẩy không đứng vững, mông cong lên cao phơi bày toàn bộ vùng kín đỏ hỏn, sũng nước trước tầm mắt của Khải. Từ góc độ này, âm đạo của cô co bóp liên hồi, nước dâm chảy dọc xuống đùi trắng nõn nà. Khải nhìn cảnh tượng dâm đãng ấy mà đỏ ngầu cả mắt. Anh không chần chừ, nắm chặt lấy eo Mỷ kéo sát về phía sau, rồi một lần nữa đâm mạnh cu vào lồn cô từ phía sau.
"Ôi... á... sâu quá..." Mỷ hét lên, hai tay chống xuống sàn gỗ chực sụp xuống vì cú đâm quá sâu và bất ngờ.
Tư thế này khiến dương vật của Khải đi vào góc độ hiểm hóc nhất, chạm thẳng đến tận cùng của âm đạo. Mỗi cú thúc của Khải thô bạo đến mức làm mông Mỷ đỏ ửng lên vì những cú va đập da thịt chan chát. Tiếng thịt cọ sát, tiếng nước dâm lép nhép vang lên dồn dập và ồn ã hơn bao giờ hết. Khải như con thú say mồi, nhịp thở của anh thô nặng và dồn dập bên tai cô. Anh liên tục thúc mạnh hông, hai bàn tay gân guốc bấu chặt vào hông Mỷ để giữ cô không bị đẩy về phía trước.
Mỷ hoàn toàn đầu hàng trước nhục dục trần trụi. Cơ thể cô vô thức nhún nhảy theo nhịp đẩy của Khải, miệng rên rỉ không ngừng trong sự xấu hổ tột cùng. Cô cảm nhận rõ ràng từng đường gân nổi cuồn cuộn trên thân dương vật của anh đang miết sát vào vách âm đạo ấm nóng của mình, mang đến một cảm giác đầy đặn, căng khít đến nghẹt thở. Nỗi sợ hãi Sơn thần cấm kỵ giờ đây đã bị ngọn lửa dục vọng thiêu rụi hoàn toàn, chỉ còn lại sự khoái lạc hoang dại dẫn dắt hai thân hình quấn chặt lấy nhau giữa căn lán hoang vắng.
Nhịp độ của Khải ngày càng nhanh và mạnh hơn, những cú đâm lút cán liên tiếp khiến Mỷ chỉ biết khóc nấc lên trong sự sung sướng cực hạn. Cửa mình cô co thắt kịch liệt, ôm khít lấy dương vật gân guốc của Khải như muốn vắt kiệt từng giọt tinh dịch của gã thợ săn.
Ngay khi cả hai đang chạm đến đỉnh điểm của cơn đê mê thể xác, một tiếng sấm sét nổ vang rạch ngang trời xanh, chấn động cả vùng rừng núi Mụ Phụ. Mái lá cọ xơ xác của lán thợ săn bị một cơn gió lốc dữ dội giật tung một góc lớn. Gió rừng rít gào thổi thốc sương lạnh tràn vào bên trong, che phủ lấy hai thân hình trần trụi đang đẫm mồ hôi và dịch vị dâm đãng.