Mỷ co rúm người trên nền đất ẩm lạnh, hai tay siết chặt ôm lấy bầu ngực trần đang run lên bần bật dưới hàng chục ánh đuốc rọi thẳng vào da thịt. Bùn đất, máu tươi từ bệ thờ của lão Páo bám chặt trên đùi non lấm lem của cô, nhầy nhụa lẫn với dịch vị dâm đãng chưa kịp khô. Tai cô lùng bùng, tiếng la hét kinh hãi của dân bản Nậm Sương dội vào vách đá, dội vào đầu cô như những búa rìu bổ xuống.
"Mỷ! Con đĩ lăng loàn!"
"Kìa... nhìn kìa! Thầy Páo... Khải..."
Những gương mặt quen thuộc trong bản làng lộ ra dưới ánh lửa đuốc đỏ rực, méo mó vì sửng sốt và ghê tởm. Ánh lửa chao đảo rọi rõ mồn một xác chết trần truồng của thầy cúng Páo bên dưới tảng đá hộc khổng lồ, dương vật của lão vẫn còn cương cứng thâm tím, nhô lên đầy quái dị và nhục nhã từ đống bùn đất sạt lở. Cách đó vài bước chân, Khải nằm xoài trên đất, đôi chân gãy nát rướm máu bị xà gỗ sồi đè bẹp, miệng không ngừng rên rỉ những tiếng khản đặc vô nghĩa.
Cái nhìn chằm chằm của dân bản như hàng trăm lưỡi dao lột trần chút liêm sỉ cuối cùng của Mỷ. Trưởng bản Sùng chống gậy bước lên, gương mặt già nua giật giật trước cảnh tượng nhơ nhuốc đang phơi bày. Ông ta nhổ một bãi nước bọt đục ngầu xuống ngay sát chân Mỷ, giọng run lên vì giận dữ:
"Đồ trộm đức tin! Đồ làm nhơ bẩn đất thần! Rừng Mụ Phụ đổ sập là vì lũ súc sinh các người!"
Mỷ không thể khóc. Cổ họng cô khô khốc, nghẹn ứ. Cô cố co đầu gối để che đi lồn đang sưng đỏ, nhầy nhụa nước dâm và máu của mình, nhưng những bàn tay thô bạo của những người đàn bà trong bản đã lao vào giật tóc cô kéo ngửa ra. Họ chửi rủa, họ cấu xé vào vai, vào ngực cô.
"Lôi nó ra! Cho Sơn thần nhìn rõ mặt con đàn bà dơ bẩn này!"
Khải ở góc miếu cố gắng dùng đôi tay rỉ máu bò trườn về phía Mỷ, miệng gầm lên yếu ớt:
"Buông... buông cô ấy ra... là tại tao... tao..."
Nhưng tiếng hét của Khải bị bóp nghẹt bởi những cú đạp từ giày da thú của đám thanh niên bản. Họ khinh bỉ né tránh đôi chân đang nát bươm của anh, chỉ dùng cây gỗ gạt anh ra như gạt một con thú hoang bị thương nặng. Máu từ đùi Khải tuôn ra dọc theo vạt áo chàm rách nát, thấm đen cả vùng đất đá.
Đêm đó, cả bản Nậm Sương không ngủ. Họ lôi xác Páo xuống núi bằng những sợi dây thừng buộc vào cổ chân, kéo lê trên sỏi đá như kéo xác một con lợn rừng bị trúng độc. Mỷ và Khải bị dẫn đi phía sau dưới sự giám sát của những mũi giáo thợ săn gằn giọng đe dọa. Sự nhục nhã trần trụi trôi đi trong tiếng gào thét của gió rừng và ánh lửa đuốc cháy hừng hực gieo rắc sự trừng phạt lạnh lùng lên những kẻ phạm tội tày trời.
***
Nửa năm trôi qua nhanh như một vệt sương muối quét qua ngọn cây sa mộc.
Trong căn nhà sàn hoang tàn xập xệ nằm biệt lập bên rìa bản Nậm Sương, không gian chỉ còn lại mùi ẩm mốc của gỗ mục và mùi uế khí nồng nặc từ chiếc đệm bông gạo rách nát. Đây từng là nơi trú ngụ của những thợ săn bỏ bản, nay trở thành cái chuồng giam lỏng hai kẻ sống sót sau cơn giận dữ của rừng thiêng. Dân bản không đuổi họ đi, họ bắt cả hai phải ở lại để tự gánh lấy nhân quả của mình, như một bài học nhơ nhuốc được dựng lên giữa đất trời.
Mỷ bưng chậu nước ấm pha chút lá màng tang đi vào góc buồng tối tăm. Gương mặt cô giờ đây gầy rộc, đôi mắt ướt nước ngày nào giờ khô khốc và sâu hoắm, làn da trắng mịn như củ mài bóc vỏ nay xám xịt, đầy những vết chai sần do lao dịch.
Trên chiếc đệm bông gạo mục nát, Khải nằm im lìm. Gã thợ săn lực lưỡng, hoang dã ngày nào giờ chỉ còn là một bộ xương bọc da, nửa thân dưới được phủ bằng một tấm chàm rách rưới. Đôi chân anh teo tóp lại, cong queo như hai cành củi khô bị lửa thiêu dở, hoàn toàn bất động.
Mỷ quỳ xuống bên cạnh đệm, nhẹ nhàng kéo tấm chàm ra. Dưới ánh sáng mờ nhạt lọt qua khe liếp mục, thân thể Khải hiện ra vô lực. Những vết sẹo thú rừng trên vai anh giờ xám ngoét, tương phản với phần đùi và cẳng chân nhăn nheo, khô héo.
Cô nhúng chiếc khăn vải thô vào chậu nước, vắt khô rồi bắt đầu lau rửa thân thể cho anh. Động tác của cô thành thục nhưng chậm chạp, đều đặn. Chiếc khăn ấm miết qua vòm ngực gầy guộc lộ rõ từng rẻ sườn của Khải, rồi trượt dần xuống vùng bụng dưới.
Khi ngón tay cô chạm vào dương vật của Khải để làm sạch uế khí, cả hai người đều không tránh né. Nhưng giữa họ không còn một chút nhục dục nào tồn tại. Bộ phận sinh dục nam từng thô nóng, gân guốc đâm sâu vào âm đạo cô ở lán thợ săn, giờ đây chỉ là một mẩu thịt mềm oặt, vô lực và lạnh lẽo bám hờ trên gốc đùi teo tóp. Nó co rúm lại, xám xịt, không hề có một phản ứng co thắt hay ấm nóng nào trước sự đụng chạm của bàn tay cô.
Khải quay mặt vào vách nứa, hàm răng nghiến chặt vào nhau nghe rõ tiếng kèn kẹt. Một giọt nước mắt đục ngầu ứa ra từ khóe mắt sâu hoắm của anh, trượt dài trên làn da gò má thô ráp rồi thấm vào lớp gối đầy bụi bẩn.
"Để tao chết đi..." Khải thầm thì, giọng khàn đặc như tiếng cọ xát của hai mảnh tre khô. "Mỷ... mày giết tao đi..."
Mỷ nín lặng. Cô không đáp lời, cũng không nhìn vào mắt anh. Cô dùng chiếc khăn ẩm lau sạch những cặn bẩn bám quanh bẹn Khải, nơi da thịt anh bắt đầu lở loét vì nằm liệt giường quá lâu. Từng ngón tay cô chạm vào làn da anh chỉ mang đến cảm giác buốt giá của da thịt thiếu hơi sống. Sự đụng chạm thể xác vốn là ngọn nguồn của ngọn lửa dục vọng thiêu rụi cuộc đời họ, giờ đây trở thành một nghi thức lau rửa tử thi đầy dằn vặt và lạnh lẽo.
Lau xong, Mỷ đắp lại tấm chàm rách lên người Khải, bưng chậu nước bẩn bước ra ngoài hiên. Cô cần phải đi gánh nước trước khi sương mù bản Nậm Sương buông xuống dày đặc.
Mỷ quẩy đôi sọt gỗ xuống cầu thang nhà sàn. Đôi chân cô bước đi nặng nề, chiếc vòng bạc đính ước bên tay trái nay đã xỉn màu đen kịt do ám khói bếp và sương muối, lỏng lẻo trượt qua trượt lại trên cổ tay gầy guộc.
Con đường dẫn ra bến nước bản Nậm Sương vắng lặng. Nhưng khi bóng dáng Mỷ xuất hiện ở đầu dốc, những người đàn bà đang giặt giũ bên bờ suối lập tức im bặt. Họ dừng mọi động tác, gom váy chàm lại sát người như sợ tà khí từ người cô bay sang.
Mỷ cúi đầu, cố gắng bước đi thật nhanh. Cô nghe thấy tiếng bước chân của mình vang lên cồm cộp trên những phiến đá trơn trượt.
"Đồ lăng loàn trộm đức tin kìa."
Một người đàn bà rít qua kẽ răng, giọng nói đầy sự khinh bỉ không thèm che giấu.
Mỷ bước tới máng nước tre, đặt sọt xuống. Ngay khi cô vừa đưa gáo múc nước lên, một người đàn ông đi săn ngang qua liền né sang bên kia đường mòn. Ông ta nhổ một bãi nước bọt xuống đất, trừng mắt nhìn cô đầy ghê tởm:
"Đất Nậm Sương này còn hạn hán, mất mùa là vì con ma dâm uế nhà mày chưa chết đấy!"
Mỷ cắn chặt môi đến mức bật máu. Cô không ngẩng đầu lên, hai tay run rẩy múc nước đổ vào thùng gỗ. Những giọt nước mát lạnh bắn lên mặt cô, hòa cùng giọt mồ hôi lạnh ngắt chảy dọc thái dương. Không một ai trong bản thèm nói chuyện với cô nửa câu tử tế. Họ coi cô như một vết nhơ, một kẻ mang theo uế khí của quỷ dữ phá hủy ngôi miếu thiêng của Sơn thần Mụ Phụ.
Khi cô quẩy gánh nước nặng trĩu quay trở về, những đứa trẻ trong bản đứng từ xa ném những viên đá nhỏ về phía cô. Một viên đá sượt qua trán Mỷ, để lại một vết trầy đỏ rướm máu. Cô không kêu lên một tiếng, chỉ cắm cúi bước đi, gánh nước trên vai oằn xuống như sức nặng của bản án chung thân mà bản làng áp đặt lên tấm lưng gầy của cô.
Trở lại căn nhà sàn hoang tàn, Mỷ đổ nước vào chum gỗ ở góc bếp. Ánh chiều tà tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối lạnh lẽo bò vào từ rừng già Mụ Phụ.
Mỷ đứng bên hiên nhà sàn, hai tay bám chặt vào lan can tre đã mục nát. Cô ngẩng đầu nhìn lên vách rừng Mụ Phụ phía xa. Những ngọn núi đá vôi sừng sững, xám xịt trồi lên giữa những đám sương mù dày đặc che phủ toàn bộ đỉnh rừng cấm. Nơi đó, dấu vết của vụ sạt lở đất nửa năm trước vẫn còn để lại một vệt sẹo màu đỏ xám ngoác hoác trên sườn núi, giống như một vết thương chưa bao giờ lành của đất đai.
Mỷ nhận ra sự tôn nghiêm lạnh lùng của luật lệ sơn lâm đã thực thi phán quyết lên cuộc đời họ. Sơn thần không giết sạch bọn họ, mà để họ sống trong thể xác tàn phế và tâm hồn rách nát này, để từng ngày gặm nhấm sự trừng phạt của nhân quả. Mối tình tội lỗi nơi lán thợ săn, những cú thúc thô bạo đầy khoái lạc hoang dại ngày nào giờ chỉ đổi lại căn phòng ẩm mốc và sự ghẻ lạnh đến ghê người của bản làng.
Gió núi thổi tới, sương muối bắt đầu kết tụ trên những chiếc lá sa mộc ngoài hiên. Cái lạnh buốt giá luồn qua kẽ áo cóm rách nách của Mỷ, mơn trớn lên làn da trần nơi cổ cô, kéo theo một cơn rùng mình lạnh toát.
Tiếng chuông gió bằng tre treo ngoài hiên đập xè xè khô khốc vào nhau dưới sức đẩy của gió lạnh sương muối, âm thanh đơn điệu, vô hồn vang lên giữa sự im lặng đáng sợ của màn đêm đang bao trùm lấy rìa bản.
Mỷ chậm rãi quay đầu nhìn vào bóng tối âm u bên trong căn buồng, nơi Khải đang nằm im lìm như một khúc gỗ mục trong góc tối, đối mặt với bản án dằn vặt vô tận đang chờ đợi họ phía trước.