Tiếng sập cửa buồng thờ khô khốc vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ điên cuồng của Khải. Cánh cửa liếp gỗ sồi đóng sập, giam hãm tiếng khóc nghẹn ngào của Mỷ và những tiếng lép nhép nhớp nhúa vào trong bóng tối của gian thờ. Khải giật mình, vội giấu bàn tay rỉ máu vào sau vạt áo chàm thô ráp khi tiếng bước chân của cha anh nặng nề bước ra cửa hiên.
Cánh cửa gỗ nặng nề hé mở, Páo bước ra ngoài. Lão vừa đi vừa cài lại khuy vải bên sườn chiếc áo chàm dài tay. Gương mặt xương xẩu của lão dưới ánh nến tù mù từ phòng trong hắt ra trông xám xịt như thớ gỗ mục, nhưng đôi mắt sâu hoắm thì đỏ vằn lên những tia máu hung hãn. Lão dừng lại ngay trước mặt Khải, luồng hơi thở nóng hầm hập nồng nặc mùi rượu ngô cúng tạt thẳng vào mặt con trai. Lão thầy cúng đưa bàn tay thô ráp, nồng mùi nhang trầm và cả mùi tanh tao của đàn bà lên vuốt lại búi tóc nhỏ sau gáy.
"Khải! Mày còn đứng lỳ ngoài hiên làm gì?" Giọng Páo khàn đặc, uy quyền bao trùm lấy không gian chật hẹp ngoài hiên.
Khải cố giữ cho giọng mình không run rẩy, quai hàm bạnh ra cứng ngắc:
"Tôi dọn lại mấy khúc củi khô bị gió thổi lăn ra ngoài."
"Củi khô?" Páo nhướng một bên lông mày rậm rạp, ánh mắt sắc lẹm cúi xuống nhìn chằm chằm vào tay áo chàm của Khải. Lão ngửi thấy mùi máu tươi thoang thoảng lẫn trong gió đêm buốt lạnh. Đôi mắt già nua xếch ngược lên đầy nghi ngờ. Lão tiến lại gần thêm một bước, khoảng cách giữa hai cha con thu hẹp đến mức Khải nghe thấy cả tiếng thở khò khè trong lồng ngực gầy guộc của cha. "Đêm hôm dọn củi mà tay lại chảy máu thế kia à?"
Khải lùi lại nửa bước, dạt người vào bóng tối của cây cột nhà sàn chịu lực. Anh siết chặt nắm tay dưới vạt áo, cố che giấu vết rách rỉ máu do chuôi dao cứa vào. "Dao đi rừng vướng vào áo, tôi sơ ý bị quệt phải."
Páo hừ lạnh một tiếng, tiếng khạc nhổ đờm đặc rơi đánh xoẹt xuống nền đất ẩm dưới gầm sàn. Lão không hỏi thêm về vết thương, nhưng ánh mắt lăm lăm chực chờ như muốn lột trần mọi bí mật giấu sau khuôn mặt lầm lì của con trai cả. Lão vỗ mạnh lên vai Khải, bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn đè nặng như đá hộc:
"Đêm nay mày phải đi săn ở bản xa, phía bên kia thung lũng Nậm Sương. Người bên đấy báo có con hoẵng lớn đang phá nương rẫy. Đi ngay trong đêm đi, đừng để sương muối làm mất dấu chân thú."
Khải nghe rõ từng từ rít qua kẽ răng vàng ố của cha mình. Đi bản xa ngay trong đêm sương mù dày đặc thế này? Đầu óc anh quay cuồng với sự căm phẫn. Rõ ràng lão già muốn đẩy anh đi thật xa, vượt qua ba quả đồi để lão rảnh tay thực hiện những mưu đồ nhơ nhớp với Mỷ trong căn nhà này. Khải cảm nhận được thù hận dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng, nóng rực như than hồng. Anh muốn gào lên, muốn rút con dao găm găm thẳng vào cuống họng đang thở phập phồng kia, nhưng cái bóng uy quyền thầy cúng ngự trị từ thuở nhỏ vẫn đè nặng lên vai anh, khiến đôi chân anh tê dại.
"Sương mù thế này, đi rừng dễ mất phương hướng," Khải gằn giọng đáp, mắt trừng trừng nhìn thẳng vào mắt cha. "Để sáng mai đi sớm không được sao?"
Páo trừng mắt dữ dằn, gò má cao chót vót hiện lên ghê rợn dưới ánh nến hắt ra từ buồng thờ:
"Mày dám cãi lời tao? Thú rừng đi ăn đêm, đợi đến sáng mai thì nó đã rút sâu vào rừng cấm. Mày là thợ săn giỏi nhất bản Nậm Sương mà lại sợ sương mù à? Hay là mày còn vương vấn cái gì ở cái nhà này?"
Câu hỏi của Páo như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Khải. Anh lạnh gáy, biết lão già đang dò xét mối quan hệ vụng trộm giữa anh và Mỷ. Khải khẽ nghiêng đầu, liếc mắt nhìn qua khe cửa buồng thờ vẫn còn khép hờ phía sau lưng Páo.
Trong gian buồng tối tăm ngập tràn mùi hương trầm đặc quánh, Mỷ đang ngồi sụp trên sàn nhà tre lạnh buốt. Tấm váy chàm thêu hoa văn của cô xộc xệch, để lộ một bên vai trần trắng ngần dưới ánh nến vàng vọt. Hai đùi cô ê ẩm, cảm giác ẩm ướt và nhớp nháp giữa kẽ đùi non sau những ngón tay móc ngoáy thô bạo của Páo lúc nãy vẫn còn nóng rẫy, khiến cô run lên bần bật mỗi khi làn gió đêm lọt qua khe vách nứa rít lên từng hồi. Mỷ đưa mắt nhìn ra ngoài hiên, chạm phải ánh mắt hổ vằn của Khải qua kẽ vách. Đôi mắt cô ướt nước, chứa đầy sự nhục nhã, bế tắc và van xin. Cô muốn hét lên bảo anh đừng đi, bảo anh cứu cô ra khỏi ngôi nhà sàn ngột ngạt này, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một cục nghẹn đắng ngắt.
"Tôi đi ngay," Khải dằn giọng cắt đứt bầu không khí căng thẳng. Anh biết nếu còn chần chừ, Páo sẽ càng nghi ngờ và trút giận lên đầu Mỷ. "Tôi đi chuẩn bị súng đạn rồi đi."
Khải quay lưng, bước chân nện mạnh xuống những bậc thang tre dẫn xuống gầm sàn để giả vờ rời đi. Tiếng bước chân thô nặng của gã thợ săn xa dần trong màn sương đêm tĩnh lặng. Páo đứng trên hiên nhìn theo cho đến khi không còn nghe thấy tiếng động gì nữa, lão mới khạc một bãi đờm đặc xuống đất rồi quay trở vào trong buồng thờ.
Khải đi vòng ra phía sau chuồng trâu dưới gầm sàn. Anh dập tắt ngọn đuốc dắt bên vách, tháo khẩu súng kíp trên vai xuống dựa vào cột nhà, rồi lấy vạt áo chàm lau vội vệt máu tươi đang chảy ròng ròng trên lòng bàn tay. Anh xé một mảnh vải từ gấu áo thô, dùng răng cắn chặt một đầu để quấn chặt vết thương lại. Cơn đau thể xác không thấm tháp gì so với ngọn lửa thù hận đang thiêu đốt trong lồng ngực gã thợ săn trẻ. Anh không đi bản xa. Anh đứng nép mình vào bóng tối của bụi tre gai rìa bản, mắt trừng trừng nhìn lên căn nhà sàn đang chìm trong sương mù.
Chỉ một lát sau, tiếng cửa liếp nhà sàn lại mở ra.
Páo bước xuống cầu thang tre, một tay lão xách chiếc túi vải đựng đồ cúng, tay kia thô bạo lôi xềnh xệch Mỷ đi theo. Mỷ cố giẫm ghì đôi chân trần xuống nền đất ẩm ướt, cố giật tay ra khỏi gọng kìm của cha chồng nhưng vô ích.
"Cha... đêm muộn thế này rồi, đi đâu?" Mỷ khóc nghẹn, giọng run rẩy trước cái lạnh buốt của sương đêm tạt vào da thịt. "Khải đi rồi... Con không đi đâu..."
"Câm mồm!" Páo nghiến răng chửi, tay siết chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô đến mức chiếc vòng bạc đính ước chạm vào da thịt đau nhói. "Mày đã làm ô uế ngôi nhà này, làm bẩn mắt Sơn thần. Đêm nay tao phải đưa mày lên miếu cổ Mụ Phụ làm lễ tẩy uế. Nếu không, cả bản Nậm Sương này sẽ gánh họa sạt lở núi."
"Con không làm gì sai... Con xin cha..." Mỷ khóc lóc van xin. Cô biết ngôi miếu cổ giữa rừng cấm Mụ Phụ là nơi linh thiêng nhưng cũng đáng sợ nhất bản. Người bản Nậm Sương đồn rằng nơi đó chứa đầy âm khí, là nơi Sơn thần ngự trị để phán xét những kẻ tội lỗi. Đi vào rừng cấm đêm nay chẳng khác nào tự nộp mạng cho quỷ dữ.
Páo không thèm nghe cô giải thích. Lão giật mạnh tóc cô kéo đi, ép cô phải bước nhanh trên con đường mòn dốc đứng dẫn lên đỉnh núi. Mỷ bước đi lảo đảo, đôi bàn chân trần giẫm phải đá dăm, gai nhọn đau buốt nhưng cô không dám kêu to, chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Những viên đá sắc cạnh găm thẳng vào lòng bàn chân mỏng manh của Mỷ, máu rỉ ra hòa lẫn với sương đêm ướt đẫm, buốt tận xương tủy. Mỗi bước đi là một cơn ác mộng thể xác, cô bị lôi đi như một con thú cúng tế tế thần, chiếc váy chàm dài bị cành gai rừng cào rách từng vệt dài.
Khải âm thầm bám theo phía sau. Là một thợ săn lão luyện, anh di chuyển không tiếng động trong bóng tối của rừng già. Bước chân anh đặt chuẩn xác lên những phiến đá khô, tránh xa những cành củi mục hay lá khô rụng trên lối đi. Mắt anh khóa chặt vào bóng lưng gù của cha mình và dáng người mảnh dẻ đang run rẩy của Mỷ phía trước. Sương mù dày đặc bao phủ lấy ba bóng người, chỉ có tiếng gió rừng rít gào qua những tán cây cổ thụ đại ngàn.
Khải nhìn thấy hết, anh thấy gót chân Mỷ rướm máu trên những phiến đá xám, thấy cơ thể cô co rúm lại vì lạnh và sợ hãi. Lòng anh đau như cắt, tay nắm chặt chuôi dao găm dắt hông đến mức vết thương cũ ở lòng bàn tay lại nứt ra, máu nóng chảy dọc theo các ngón tay. Anh phải tự kiềm chế bản năng lao ra giết chết lão già điên loạn kia. Rừng cấm Mụ Phụ tối tăm đầy rẫy những rễ cây cổ thụ ngoằn ngoèo như rắn độc bò lan trên lối đi, gió rừng thổi ù ù bên tai như những tiếng thì thầm phán xét của tổ tiên. Nỗi sợ hãi tâm linh vô hình đè nặng lên ngực Khải, khiến anh chỉ có thể bám theo như một cái bóng câm lặng, tích tụ cuồng nộ và u uất trong lòng.
Càng đi sâu vào rừng cấm Mụ Phụ, không khí càng lạnh buốt và ẩm ướt. Ngôi miếu cổ hiện ra giữa một khoảng đất trống hoang phế, tường đá xám xịt phủ đầy rêu phong và những dây leo quấn quýt như những con rắn khổng lồ. Mái miếu đã sụp đổ một nửa, lộ ra khoảng trời đêm tối tăm không một ngôi sao.
Páo đẩy mạnh Mỷ vào bên trong miếu. Cô ngã khụy xuống nền đất đá lạnh lẽo, tấm váy chàm thắt eo bị đá nhọn cào rách một đường dài dọc đùi.
Lão thầy cúng già lấy từ trong túi vải ra ba cây nến sáp ong màu vàng xỉn, châm lửa bằng đá lửa rồi đặt lên bệ thờ bằng đá nguyên khối ở giữa miếu. Ánh nến leo lét, chập chờn tỏa ra làn khói mù mịt mang theo mùi sáp ong nồng nặc và mùi ẩm mốc của đá cổ.
Páo quay lại nhìn Mỷ. Ánh mắt lão lúc này không còn vẻ đạo mạo của một thầy cúng bản nữa, mà hừng hực dục vọng đê tiện. Lão bắt đầu cởi bỏ chiếc áo chàm thầy cúng rộng thùng vình vứt xuống đất, lộ ra khuôn ngực gầy guộc nhưng nổi rõ những thớ cơ săn chắc của người đi rừng lâu năm.
"Cởi váy áo ra," Páo khàn giọng ra lệnh, bước lại gần Mỷ.
"Không... Cha... đừng làm thế..." Mỷ co rúm người lại, hai tay ôm chặt lấy ngực áo cóm. "Con van cha..."
"Mày dám cãi lời thầy cúng?" Páo trừng mắt, gò má cao chót vót hiện lên dữ dằn dưới ánh nến. "Muốn Sơn thần tha tội, mày phải dâng hiến thân xác này để tao tẩy uế. Bằng không, ngày mai tao sẽ nói cho cả bản biết mày là đứa lăng loàn trộm cắp đức tin!"
Mỷ khóc không thành tiếng. Sự sợ hãi quyền lực tâm linh của Páo và nỗi nhục nhã bị phơi bày tội lỗi đè nặng lên ngực cô. Lợi dụng lúc cô đang hoảng loạn, Páo lao đến xốc nách kéo cô đứng dậy, rồi thô bạo giật mạnh chiếc áo cóm bó sát của cô.
Tiếng vải rách xoạch vang lên lạnh lùng trong ngôi miếu vắng. Hàng khuy bạc hình con bướm đứt tung, rơi leng keng trên nền đá. Toàn bộ phần thân trên trần trụi của Mỷ lộ ra dưới ánh nến vàng vọt. Bầu ngực con gái trắng ngần, căng tròn phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, nốt ruồi son nhỏ dưới xương quai xanh run rẩy theo tiếng khóc nấc của cô.
Páo nuốt nước bọt ực một tiếng. Lão đè ngửa Mỷ lên bệ đá thờ buốt lạnh. Tấm lưng trần của cô chạm vào mặt đá nhám rì, cái lạnh thấu xương chạy dọc sống lưng khiến cô rùng mình.
Lão thầy cúng già cúi xuống, dùng khuôn miệng hôi hâm mùi rượu và trầu không gặm nhấm bầu ngực của cô, để lại những vết răng đỏ hằn sâu trên da thịt con gái mịn màng. Một tay lão ghì chặt hai cổ tay Mỷ lên đỉnh đầu cô, tay kia thô bạo kéo phăng chiếc váy chàm và lớp quần trong thô ráp vứt sang bên cạnh.
Cơ thể Mỷ hoàn toàn khỏa thân trên bệ đá thờ thiêng liêng. Cửa mình màu hồng nhạt của cô vẫn còn ẩm ướt, nhầy nhụa dịch vị từ cuộc hoan lạc với Khải hồi trưa. Nhìn thấy dấu vết nhơ nhuốc ấy, thú tính của Páo càng bùng lên điên cuồng. Lão nhanh chóng tuột chiếc quần chàm của mình xuống, để lộ ra dương vật đen đúa, gân guốc đã cương cứng hoàn toàn.
Lão dạng rộng hai đùi Mỷ ra, thô bạo dùng dương vật gân guốc đâm mạnh vào trong lồn cô.
"A...!"
Mỷ hét lên một tiếng đau đớn, hai tay cô cào cấu vô vọng vào không trung. Sự khô khốc và thô bạo không chút thương xót của Páo khiến cửa mình cô đau đớn như bị xé toạc.
Páo nghiến răng thúc mạnh hông. Tiếng da thịt va chạm chan chát vang dội trong không gian u tối của ngôi miếu. Dương vật của lão thụt ra thụt vào liên tục trong lồn Mỷ, mang theo dịch vị dâm đãng trộn lẫn với những giọt máu tươi rỉ ra từ vết rách ở cửa mình cô.
Mỷ chỉ biết nhắm chặt mắt, đầu ngoảnh sang một bên, cắn chặt môi để ngăn tiếng khóc nhục nhã. Cô cảm nhận rõ ràng cái lạnh của bệ đá dưới lưng và cái nóng hừng hực, dơ bẩn từ cơ thể cha chồng đang đè nặng phía trên. Mỗi cú thúc của Páo như một nhát dao đâm vào lòng tự trọng của cô, kéo cô xuống vũng bùn dơ nhớp không lối thoát.
Ngay giữa lúc cuộc hoan lạc đồi bại của Páo đang ở độ cuồng nhiệt nhất, khi lão xoay người Mỷ lại để thực hiện tư thế từ phía sau, đẩy hông dồn dập khiến bệ đá thờ rung lên bần bật, một hiện tượng quái dị đột ngột xảy ra.
Ba ngọn nến sáp ong đặt trên bệ thờ bỗng chao đảo dữ dội dù không có kẽ hở nào mở ra đón gió. Lửa nến chuyển từ màu vàng ấm sang sắc xanh lục ma quái rồi phụt tắt hoàn toàn. Không gian trong miếu lập tức chìm vào bóng tối dày đặc, lạnh lẽo. Tiếng gió hú bên ngoài rít lên ghê rợn qua các khe đá rêu phong, âm thanh hú dài nghe như tiếng gào thét căm hận của Sơn thần Mụ Phụ. Trên mái miếu mục nát, những tiếng rơi lạch cạch của ngói vỡ và cành khô dội xuống liên hồi báo hiệu một cơn thịnh nộ tâm linh đang kéo đến bao trùm lên đầu kẻ phạm đại kỵ.
Páo giật mình khựng lại, dương vật gân guốc vẫn còn ngập sâu trong lồn Mỷ. Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng lão thầy cúng, nhưng thú tính đã làm mờ mắt, lão tặc lưỡi ghì chặt hông Mỷ tiếp tục thúc mạnh.
Bên ngoài ngôi miếu cổ, sát cạnh cánh cửa gỗ mục nát khép hờ, Khải đang đứng nép mình trong bóng tối. Đôi mắt hổ vằn của anh căng ra, nhìn trừng trừng qua khe cửa hở. Anh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đồi bại ấy. Cha ruột của anh, người thầy cúng đạo mạo của bản, đang chà đạp lên thân thể trần trụi của người con gái anh yêu ngay trên bệ thờ thần linh dưới sự chứng kiến của bóng tối ma mị.
Bàn tay phải của Khải ghì chặt vào chuôi con dao găm dắt hông. Những khớp ngón tay siết mạnh đến mức trắng bệch, vết thương ở lòng bàn tay lại nứt toác ra. Máu tươi ấm nóng rỉ ra ướt đẫm lòng bàn tay, trượt dài theo vỏ dao găm bằng da thú rồi nhỏ xuống thềm đá lạnh buốt từng giọt, từng giọt. Khải không xông vào ngay, ngực anh phập phồng thở dốc trong bóng tối, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu nơi khóe môi. Anh đứng đó như một bức tượng đá chứa đầy thù hận và sát khí, khóa chặt bóng dáng hai cơ thể đang quấn lấy nhau trong miếu cổ, chờ đợi khoảnh khắc lưỡi dao găm vung lên nhuộm đỏ điện thờ Sơn thần.