Nghe chương 6

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Khải đạp phăng cánh cửa gỗ mục nát, lao thẳng vào trong miếu cổ với lưỡi dao găm loang loáng ánh thép. Cú đạp bão tố của gã thợ săn bẻ gãy gập chiếc bản lề sắt rỉ sét, quật đổ cả cánh cửa nặng nề xuống sàn đá phủ đầy rêu phong. Dăm gỗ mục và khói bụi cuộn lên, xé toạc bầu không khí ma mị đang bao trùm lấy gian thờ.

Trong khoảnh khắc cửa đổ, lão Páo giật nẩy mình. Thân hình trần truồng của lão thầy cúng còng xuống trên bệ thờ đá. Dương vật gân guốc sần sùi của lão vẫn cắm chặt, lút cán vào trong lồn đỏ hồng, nhớp nháp nước dâm của Mỷ. Cú xâm nhập tàn bạo trước đó còn chưa kịp rút ra, đầu dương vật vẫn đang ghì sát tận đáy âm đạo nóng hổi của đứa con dâu. Tiếng rên rỉ u uất của Mỷ và tiếng thở dốc đầy dục tính của lão Páo đột ngột bị bóp nghẹt. Khải gầm lên một tiếng xé toác lồng ngực:
"Lão già khốn nạn!"

Cơn giận dữ tích tụ bao năm biến Khải thành con thú rừng đứt xích. Anh không chần chừ, lao tới với tốc độ của một mũi tên săn trúng đích. Lưỡi dao găm trên tay anh vung lên một đường vòng cung lạnh buốt, nhắm thẳng vào đầu lão Páo mà đâm xuống. 

Lão Páo hốt hoảng, bản năng sinh tồn trỗi dậy át đi cơn say thịt. Lão dùng sức giật mạnh hông ra sau, rút phăng khúc cu gân guốc đang ướt đẫm dịch nhầy ra khỏi lồn của Mỷ. Một tiếng sột soạt nhớp nhúa vang lên. Lực kéo thô bạo khiến cơ thể trần truồng của Mỷ bị kéo lê trên bệ đá thờ sắc nhọn. Tấm lưng trần mịn màng của cô chà sát mạnh vào lớp đá nhám, để lại những vết trầy xước dài rướm máu đỏ tươi. Mỷ hét lên một tiếng đau đớn, thân hình không mảnh vải tuột khỏi bệ đá, ngã xoài xuống sàn miếu lạnh buốt. Cô co rúm người lại, hai tay run rẩy che lấy âm đạo đang đau nhức và chảy ra dòng nước dâm màu trắng đục hòa lẫn vài giọt máu tươi.

Cùng lúc đó, lưỡi dao găm của Khải đã lao đến. Lão Páo vội né tránh, nhưng nhát dao vẫn cắm phập vào bả vai trái của lão. Lưỡi thép ngập sâu chạm xương, xé toạc thớ thịt gầy guốc. Máu tươi từ vết thương phun mạnh thành tia, nóng hổi và tanh nồng, bắn đầy lên khuôn mặt trắng bệch đang đẫm nước mắt của Mỷ và bệ đá thờ Sơn thần. 

Lão Páo rú lên một tiếng khàn đặc đầy thú tính. Cơn đau thấu xương làm lão điên cuồng. Bằng một sức mạnh phi thường của kẻ cận kề cái chết, lão chộp lấy cổ tay cầm dao của Khải ngay khi anh chuẩn bị rút dao ra để đâm nhát thứ hai. Hai người đàn ông lao vào nhau, quấn chặt lấy nhau trên bệ đá thờ nhơ nhuốc. 

Khải mặc chiếc áo cộc tay nhuộm chàm rách mướp vì sương rừng, cơ bắp cuồn cuộn ghì chặt lấy thân hình gầy nhưng gân guốc của cha mình. Lão Páo lúc này chỉ còn độc chiếc khố chàm dính bết máu cùng nước dâm lép nhép. 

"Thằng nghịch tử!" Páo nghiến răng, những sợi gân xanh nổi cuồn cuộn trên vầng trán đầy nếp nhăn và vệt máu mũi vừa phun ra. "Mày dám vì một con đĩ lăng loàn mà giết cha mày?"

"Mày không phải cha tao! Mày là con quỷ rừng làm ô uế đền thờ!" Khải hét lên, giọng nói khản đặc chứa đầy lòng thù hằn đã dồn nén suốt bao năm qua.

Khải dùng đầu húc mạnh vào khuôn mặt gầy gò của cha mình. Một tiếng rắc khô khốc vang lên, xương mũi của Páo gãy gập, máu mũi đỏ sẫm tuôn ra xối xả, chảy dọc xuống cằm rồi nhỏ giọt xuống vòm ngực gầy guốc của lão. Cú húc mạnh khiến cả hai mất đà, ngã nhào xuống sàn miếu ẩm ướt đầy rêu phong và tàn nhang mục nát. Lưỡi dao găm tuột khỏi tay Khải, văng ra xa rồi cắm ngập vào một khe đá nứt.

Trong bóng tối đặc quánh, hai cơ thể đàn ông quấn chặt lấy nhau, cắn xé và cấu xé nhau như hai con dã thú tranh giành lãnh địa. Khải đè lên người Páo, hai bàn tay thô ráp đầy vết sẹo đi rừng bóp chặt lấy cổ họng lão cúng. Lão Páo ngạt thở, đôi mắt sâu hoắm trợn ngược, vằn lên những tia máu đỏ lòm. Nhưng lão không chịu khuất phục, những ngón tay gầy guốc sắc nhọn như móng vuốt chim ưng cào cấu điên cuồng vào mặt Khải, rạch ra những vệt máu dài trên má và cổ của anh.

Mỷ nằm co quắp trên nền đá lạnh, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực trần đang phập phồng gấp gáp. Nốt ruồi son dưới xương quai xanh của cô giờ đây bị che phủ bởi những vệt máu đỏ sẫm của cha chồng. Âm đạo cô nhức nhối, từng dòng dịch vị dâm đãng trộn lẫn với máu tươi chảy ròng ròng xuống đùi non. Cô nhìn cảnh tượng hai cha con giằng co cắn xé nhau trong bóng tối ma mị, lòng ngập tràn nỗi sợ hãi tột cùng.

"Anh Khải! Đừng đánh nữa! Xin anh buông tay ra!" Mỷ gào lên khản cổ, giọng cô nghẹn lại trong tiếng gió rít dữ dội bên ngoài miếu.

Nhưng tiếng gào khóc của cô hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng gió rừng đang rít gào qua các khe đá cổ. Cơn giận dữ của Sơn thần dường như đã đạt đến điểm cao nhất. Những tảng đá hộc lớn phía trên sườn núi bắt đầu sạt lở, tiếng đá lăn rầm rầm dội xuống mái miếu mục nát nghe như tiếng trống trận của cõi âm.

Páo quơ tay sang bên cạnh, vớ được chiếc lục lạc bằng đồng xỉn màu dắt ở thắt lưng. Lão dùng hết sức lực còn lại đập mạnh chiếc lục lạc vào màng tang của Khải.

Một tiếng cốp nặng nề vang lên. Trán Khải rách một đường dài, máu tươi tuôn ra che khuất tầm nhìn của một bên mắt hổ vằn. Cơn đau nhức nhối khiến Khải lảo đảo ngã sang một bên. Páo chớp thời cơ, lật người đè ngược lại Khải. Lão cởi chuỗi vòng hạt dâu rừng đeo cổ, quấn hai vòng quanh cổ Khải rồi ra sức siết chặt.

Khải nghẹt thở, khuôn mặt ngăm đen bóng mồ hôi chuyển sang màu tím tái. Anh cố gắng cựa quậy, hai tay nắm lấy sợi dây dâu rừng nhưng sức lực của Páo lúc này mạnh mẽ đến kỳ lạ, như có một nguồn sức mạnh tà ác nào đó đang nâng đỡ lão.

Mỷ nhìn thấy Khải đang cận kề cái chết. Nỗi sợ hãi mất đi người yêu thương duy nhất vượt lên trên tất cả. Cô bò lết trên nền đá dính đầy máu và nước mưa, bàn tay run rẩy nhặt lấy con dao găm của Khải vừa rơi gần bệ thờ. Lưỡi dao lạnh ngắt chạm vào lòng bàn tay mềm mại của cô.

Trong lòng Mỷ giằng xé dữ dội. Người đàn ông đang bị bóp cổ là Khải, người đã cho cô biết thế nào là hơi ấm thể xác thực sự, người đã đeo lại cho cô chiếc vòng bạc định mệnh. Còn kẻ đang điên cuồng siết sợi dây kia lại là cha chồng cô, thầy cúng Páo tôn kính của cả bản Nậm Sương. Lão là đại diện của thần linh, là người đứng đầu ngôi nhà cô đang sống. Đâm lão nghĩa là cô phạm vào tội sát nhân, tội nghịch luân vô đạo. Nhưng nếu không hành động, Khải sẽ chết ngay trước mắt cô. Đôi mắt hổ vằn của Khải đã bắt đầu trợn ngược, đôi môi tím ngắt không còn ra hơi. Mỷ cắn chặt môi đến bật máu, nỗi oán hận đối với những trò hành hạ đê tiện của Páo trỗi dậy dữ dội. 

Mỷ lao tới, nhắm thẳng vào hông lão Páo đâm mạnh một nhát.

Phập.

Lưỡi dao ngập sâu vào da thịt lão thầy cúng. Páo khựng lại, động tác siết cổ Khải dừng hẳn. Lão chậm rãi quay đầu nhìn đứa con dâu đang run rẩy nắm chặt chuôi dao. Đôi mắt đục ngầu của lão chứa đầy sự kinh hoàng và không tin nổi.

"Mày..." Páo mấp máy môi, máu tươi trào ra từ khóe miệng lão, nhỏ xuống khuôn mặt đang tím tái của Khải.

Mỷ rút dao ra, máu từ vết thương ở hông Páo phụt mạnh, nhuộm đỏ cả bàn tay và cánh tay trần của cô. Lão Páo đổ ụp xuống sàn miếu, co giật liên hồi. Khải ho sặc sụa, ôm lấy cổ họng thở dốc, luồng khí lạnh tràn vào buồng phổi khiến anh run lên.

Ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ đỉnh núi Mụ Phụ. Toàn bộ sườn núi phía sau ngôi miếu cổ không chịu nổi sức nặng của nước bão đã đổ sập xuống. Hàng chục tấn đất đá, cành cây cổ thụ cuồn cuộn trượt xuống như một thác lũ bùn đất khổng lồ, đè bẹp bức tường đá phía sau miếu.

Khải nhận ra hiểm cảnh, anh dùng hết chút sức lực cuối cùng, chộp lấy vai Mỷ và đẩy mạnh cô về phía cửa miếu đang mở toang.

"Mỷ! Chạy ngay đi!" Khải hét lên trước khi toàn bộ trần miếu đổ sập xuống.

Mỷ bị đẩy bắn ra ngoài hiên đá, ngã lăn vài vòng xuống lối đi phủ đầy lá mục. Ngay phía sau cô, một tiếng rầm chấn động trời đất vang lên, bụi đá và đất cát bốc lên mù mịt, nuốt chửng toàn bộ ngôi miếu cổ vào trong đống đổ nát.

Một tảng đá hộc khổng lồ từ trên cao lao xuống, đè nghiến lên nửa người dưới của lão Páo. Lão chỉ kịp rú lên một tiếng thảm thiết rồi im bặt, lồng ngực gầy guốc xẹp lép, máu tươi từ miệng phun ra nhuộm đỏ cả tảng đá. Lão chết ngay tại chỗ, đôi mắt sâu hoắm vẫn trợn trừng nhìn lên khoảng trời đen kịt đầy chớp giật.

Khải không kịp chạy thoát. Cây xà ngang bằng gỗ sồi lớn chịu lực của mái miếu gãy đôi, đổ ụp xuống đè chặt lên hai chân anh.

"Khải! Anh Khải ơi!" Mỷ gào khóc thảm thiết, cô bò ngược trở lại đống đổ nát đầy bụi bặm và đất cát.

Dưới khúc gỗ sồi nặng hàng trăm cân, hai chân của Khải bị đè bẹp dí, xương ống chân gãy nát phát ra những tiếng rắc rắc ghê rợn dưới lớp vải quần chàm bó ống. Khuôn mặt anh co rúm, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa cùng máu tươi trên trán chảy ròng ròng xuống cằm. Anh cố gắng dùng hai bàn tay rướm máu cào bới những viên đá vụn xung quanh nhưng vô vọng.

"Đừng... đừng vào đây, Mỷ! Đất đá... vẫn đang sụt..." Khải rên rỉ, giọng nói yếu ớt như hơi thở của con thú sắp chết.

Mỷ điên cuồng dùng mười đầu ngón tay cào bới đất đá xung quanh chân Khải. Móng tay cô bật máu, đau đớn nhói tim, nhưng cô không dừng lại. Cô cào bới lớp đất sét nhão nhoét trộn lẫn dăm đá nhọn hoắt. Những mảnh đá cứa rách các đầu ngón tay mềm mại của cô, máu đỏ hòa lẫn với bùn đen kịt. Nước mắt nhòe nhoẹt che mờ mắt, cô vừa đào vừa nấc nghẹn. Thân hình cô hoàn toàn trần trụi dưới cơn mưa rừng bắt đầu nặng hạt trở lại, làn da trắng mịn giờ đầy những vết xước, vết bầm tím và bùn đất dơ bẩn. 

"Em không bỏ anh đâu! Khải ơi, cố lên!" Cô nghẹn ngào, dùng cả hai tay ra sức nâng khúc gỗ sồi nhưng nó không hề nhúc nhích. Khúc gỗ sồi rừng già ngấm nước mưa nặng như cả quả núi đè nặng lên da thịt anh. Khải rên lên một tiếng đau đớn tột cùng khi lực đẩy của Mỷ vô tình làm khúc gỗ dịch chuyển nhẹ, nghiền thêm một nhịp vào xương chân đã gãy nát của anh. Máu đỏ sẫm tuôn ra từ ống quần chàm, thấm đẫm vào nền đất bùn.

Bão rừng dần ngớt, chỉ còn lại những tiếng mưa rơi rả rích trên đống đổ nát của ngôi miếu cổ. Mùi nhang trầm nồng nặc ban nãy hoàn toàn bị xóa sạch, thay vào đó là mùi tanh nồng của máu, mùi ngai ngái của đất sụt và mùi mục nát của gỗ mục.

Trong bóng tối tĩnh lặng của rừng thiêng, từ phía con đường mòn dẫn lên bản Nậm Sương bỗng vang lên những tiếng la hét thất thanh và ánh sáng lập lòe của những ngọn đuốc.

"Thầy Páo ơi!"

"Mỷ ơi! Có ai ở trên đấy không?"

Dân bản Nậm Sương nghe thấy tiếng sạt lở núi kinh hoàng đã đốt đuốc kéo nhau lên rừng tìm kiếm.

Mỷ giật mình hoảng sợ. Nỗi sợ hãi bị dân bản phát hiện trong tình trạng trần truồng này khiến cô run rẩy. Cô nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm chiếc áo cóm thêu hoa hay chiếc váy chàm xòe của mình, nhưng tất cả trang phục đã bị chôn vùi sâu dưới hàng tấn đất đá đổ nát. Cô cúi nhìn cơ thể mình, từ bầu ngực trần lấm lem máu của Páo cho đến lồn đang sưng đỏ, nhầy nhụa nước dâm phối với máu tươi rỉ ra dọc bắp đùi. Cảnh tượng nhục nhã này nếu bị phơi bày trước ánh đuốc kia thì cô sẽ không còn đường sống ở bản Nậm Sương nữa.

"Có người ở đống đổ nát kìa! Nhanh lên!" Tiếng của một người đàn ông trong bản reo lên vang dội.

Ánh sáng đỏ rực của hàng chục ngọn đuốc đồng loạt rọi thẳng vào đống đổ nát của ngôi miếu cổ.

Mỷ rú lên một tiếng nhỏ đau đớn, cô vội vã quỳ sụp xuống, dùng hai cánh tay ôm chặt lấy bầu ngực trần và hai đùi non lấm lem bùn đất, máu tươi và dịch vị dâm đãng. Nhưng ánh đuốc sáng rực đã phơi bày toàn bộ cơ thể trần trụi nhục nhã của cô, xác chết không mảnh vải của lão Páo dưới tảng đá hộc với dương vật vẫn còn cương cứng thâm tím, và Khải đang nằm liệt dưới khúc gỗ sồi gãy nát hai chân trước mắt hàng chục cặp mắt đang trợn tròn kinh hãi của dân bản Nậm Sương.