Giọt nước mắt buốt giá từ mắt Tuyết Hoa vỡ ra trên môi An, mang theo vị mặn chát của oán hận kéo dài hai thế kỷ. Dưới sức nặng của cơ thể mềm mại nhưng lạnh ngắt như băng của nàng, lồng ngực An phập phồng yếu ớt, mỗi nhịp thở đều rát buốt như kéo theo từng mảnh phổi rách. Khúc dương vật của anh, sau cơn bắn tinh kịch liệt, đang mềm nhũn và từ từ tuột ra khỏi cửa lồn ẩm ướt, nhớp nháp dịch thể của ma nữ. Cảm giác trống rỗng buốt giá ập đến khi da thịt hai người rời nhau. An nằm đờ đẫn trên phiến đá, mắt trợn trừng nhìn vòm hang tối tăm, nhận ra sinh khí của mình đã bị rút đến cạn kiệt, ngay cả việc khép mi mắt lại cũng trở thành một cực hình vượt quá sức chịu đựng.
Tuyết Hoa vẫn đè trên người anh, đôi vú căng tròn của nàng áp sát vào vết bớt hoa sen xám đen đang nhói lên từng cơn dữ dội trên ngực trái của An. Nàng vuốt ve gương mặt nhợt nhạt của anh, hơi thở thơm mùi hoa sen rừng nhưng lạnh toát phả vào cổ anh. Dưới tác động của dòng tinh túy và sinh khí nóng hổi vừa hấp thụ, làn da của Tuyết Hoa sáng lên một cách kỳ lạ, các vết rạn nứt u tối trên trán nàng tạm thời biến mất, trả lại diện mạo tuyệt mỹ của một thiếu nữ tuổi đôi mươi. Nhưng ánh mắt nàng không có niềm vui của kẻ chiến thắng, chỉ có nỗi u sầu thẳm sâu khi nhìn người tình đang hấp hối dưới thân mình.
Bỗng nhiên, từ phía cửa hang đá, một luồng kình phong nóng rực xộc thẳng vào bên trong, thổi bay màn âm khí xám xịt đang lơ lửng xung quanh phiến đá. Mùi nhang trầm và chu sa nồng nặc lập tức lấn át mùi ẩm mốc, tanh sưởi của hang động.
"Nghiệt súc! Buông nó ra!"
Một tiếng quát sang sảng như sấm truyền vang dội khắp các vách đá, làm chấn động cả những mảnh thạch nhũ đang rủ xuống từ trần hang. Từ bóng tối lối vào, bóng dáng Ông Bát hiện ra giữa luồng ánh sáng vàng rực. Tay phải ông nắm chặt chiếc gậy gỗ mun khắc đầy những hàng cổ tự đỏ rực như máu, tay trái kẹp lấy ba lá bùa bằng giấy màu vàng đang tự bốc cháy lập lòe. Mỗi bước chân trần của ông nện xuống mặt đá ẩm ướt đều phát ra những tiếng động trầm đục, xua tan cái lạnh lẽo u ám vốn tích tụ hàng thế kỷ.
Tuyết Hoa giật mình quay ngoắt đầu lại. Đôi mắt phượng đen láy đột ngột long lên sòng sọc, tỏa ra những luồng hắc khí dữ tợn. Nàng rú lên một tiếng chói tai, âm thanh lướt qua tai An tựa như hàng ngàn mảnh sành cào xé màng nhĩ khiến anh đau đớn nhắm nghiền mắt lại. Tà lụa trắng ngà quấn trên người nàng bay phần phật, cuốn theo luồng âm phong lạnh thấu xương lao trực tiếp về phía Ông Bát hòng cản bước chân ông.
Ông Bát không hề nao núng. Ông giậm mạnh chiếc gậy mun xuống đất, các chữ cổ khắc trên thân gậy bừng sáng, tạo thành một vòng tròn hộ thân màu vàng đất ngăn chặn luồng âm phong. Tay trái ông vung lên, ném ba lá bùa chu sa ra không trung. Lá bùa bay lượn như có linh tính, bám chặt lấy luồng sương đen đang bao quanh Tuyết Hoa.
"Thiên linh địa linh, sắc lệnh trừ tà!" Ông Bát bấm ấn quyết, miệng đọc khẩu quyết rành rọt.
Ba lá bùa bùng cháy dữ dội, phát ra những tia lửa vàng rực thiêu đốt màn oán khí. Tuyết Hoa hét lên đau đớn, tiếng hét của nàng không còn là giọng nói trong trẻo của cô gái trẻ mà pha lẫn những tiếng gào thét u uất của hàng chục vong hồn dưới đáy hồ. Nàng cố giật lùi lại để trốn thoát, nhưng Ông Bát đã nhanh hơn. Ông áp sát phiến đá, chĩa đầu gậy mun thẳng vào ngực nàng. Một luồng lực đạo mạnh mẽ phóng ra từ đầu gậy, hất văng Tuyết Hoa ngã nhào xuống đất, va mạnh vào vách hang ẩm ướt.
Tuyết Hoa lồm cồm bò dậy, hai tay bấu chặt lấy phiến đá nhấp nhô, lồng ngực nhấp nhô liên tục dưới dải lụa trắng rách nát. Cú đánh bằng pháp lực của Ông Bát đã cắt đứt dòng sinh khí mà nàng vừa hút được từ An. Không còn nguồn năng lượng sống để duy trì ảo ảnh nhan sắc, dung nhan hoàn mỹ của ma nữ bắt đầu biến dạng một cách đáng sợ ngay trước mắt An.
Làn da trắng bếch mịn màng của nàng bắt đầu nứt nẻ. Từ khóe mắt kéo dài xuống tận cổ, những đường rạn nứt đen ngòm xuất hiện, rướm ra thứ dịch thể màu sẫm hôi hám. Gương mặt căng mịn biến mất, để lộ ra những thớ thịt khô khốc, xám xịt của một thây ma đã nằm dưới lòng đất lạnh suốt hai trăm năm. Đôi mắt phượng quyến rũ giờ chỉ còn là hai hốc mắt sâu hoắm, u uất và tràn ngập oán hận. Nàng nhìn Ông Bát, rồi quay sang nhìn An với vẻ đau đớn tột cùng, miệng phát ra những tiếng thở khò khè đứt quãng. Những vết rạn nứt lan rộng ra khắp cơ thể trần trụi của nàng, phá hủy đi vẻ đẹp lộng lẫy ban đầu, chỉ còn lại hình ảnh một oan hồn đầy oán khí và đau khổ.
An nằm bên phiến đá, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy. Nỗi sợ hãi cái chết ban đầu trong anh đã bị thay thế hoàn toàn bởi một sự xót thương vô hạn khi nhìn thấy vết nứt trên mặt nàng và nghe tiếng khóc oán giận nghẹn ngào của linh hồn bị giam cầm. Anh hiểu rằng nàng cũng chỉ là nạn nhân của một bi kịch đau đớn từ quá khứ.
Bằng chút tàn lực cuối cùng, An cố gắng nghiêng người, lết thân xác suy kiệt, lạnh ngắt của mình trên mặt đá nhấp nhô đầy mảnh vụn. Đầu gối và khuỷu tay anh rướm máu khi miết xuống đá rêu trơn trượt, vết bớt hoa sen trên ngực nhói lên đau đớn như bị dao cắt. Anh cố vươn tay ra, những ngón tay run rẩy, bám đầy bụi đá tìm kiếm vạt áo của Ông Bát khi ông đang tiến lại gần Tuyết Hoa với lá bùa hộ mệnh trên tay để tung đòn kết liễu.
"Ông Bát... xin ông..." Giọng An thều thào, mỏng manh như sợi tơ trước gió. "Xin ông... nương tay... đừng giết nàng..."
Bàn tay gầy guộc của anh bấu chặt lấy vạt áo bà ba nâu sồng của ông lão. Dưới mí mắt nặng trĩu, bóng hình Ông Bát đang giơ cao chiếc gậy mun và dáng hình đầy vết rạn nứt của Tuyết Hoa bắt đầu nhạt nhòa, chập chờn. Ý thức của An lịm dần, ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối hoàn toàn khép lại khi đầu anh gục xuống nền đá lạnh buốt.