Cánh cửa gỗ khẽ rít lên một tiếng nhỏ giữa không gian đặc quánh sương lạnh. An bất động trong tư thế cúi khom người, hai ngón tay vẫn ghì chặt lấy mép gỗ nhám cào. Anh nín thở, tai căng ra để dò xét mọi động tĩnh từ gian nhà trong của Ông Bát. Tiếng ngáy trầm đục, đều đặn của người đàn ông luống tuổi vẫn đều đặn dội qua vách đất nứt nẻ. Lồng ngực An đập mạnh thành từng nhịp nghẹn nghẹn nơi cổ họng. Khi chắc chắn ông cụ không tỉnh giấc, anh mới từ từ lách thân hình cao lớn qua khe hẹp vừa đủ một người đi.
Cái lạnh buốt của sương đêm vùng cao ngay lập tức ập vào da thịt, xuyên qua lớp áo thun cotton mỏng mảnh. An khẽ rùng mình, bàn chân trần chạm xuống thềm đất ẩm ướt. Cảm giác nhớp nháp và buốt giá dưới gan bàn chân làm anh tỉnh táo đôi chút, nhưng xung năng rạo rực ở vùng bụng dưới lại càng lúc càng dâng cao. Tiếng hát u oán lúc ẩn lúc hiện ngoài kia như một sợi chỉ vô hình, móc thẳng vào tâm trí anh mà kéo đi. Nó ngọt ngào, buốt giá và mang một sức gợi tình ma quái.
An cẩn thận khép hờ cánh cửa lại, không dám gài chốt. Anh đứng trên hiên nhà tranh một giây để định thần. Chiếc đèn pin kim loại đen cầm chặt trong tay phải, nhưng anh quyết định không bật lên. Ánh trăng lu của những ngày gần rằm lọc qua màn sương mù mờ ảo, đủ để anh nhận ra lối mòn nhỏ uốn lượn dẫn sâu vào những bụi cây rậm rạp. Con đường mòn này ban ngày trông rất bình thường, nhưng dưới bóng đêm Thất Sơn, nó hệt như một cái miệng khổng lồ đang há rộng. An bước xuống hiên, nhanh chóng lướt vào bóng tối của những tán lá rậm rạp.
Càng đi xa căn nhà tranh, tiếng hát càng rõ hơn. Gió núi rít qua các khe đá, mang theo mùi của lá mục, của nước hồ tù đọng và cả một thứ hương thơm ngòn ngọt lạ lùng. Hương thơm ấy thoảng qua đầu mũi An, giống như mùi hoa sen cuối mùa trộn lẫn với mùi da thịt ấm nóng của phụ nữ. Đầu óc An quay cuồng. Điệu hát không có lời rõ ràng, chỉ là những tiếng ngân nga trầm bổng, nức nở như một lời than khóc, nhưng lại đầy rẫy sự mời gọi. Cứ mỗi nhịp ngân lên, dương vật của An lại giật mạnh dưới lớp vải jean thô cứng. Cơn thèm khát được chạm vào thịt da phụ nữ, được ôm ấp một cơ thể mềm mại làm anh nóng bừng cả người, bất chấp sương đêm đang đọng thành giọt trên vai áo.
An lách qua một bụi tầm xuân dại. Những chiếc gai nhọn cào nhẹ vào bắp tay, để lại những vệt xước rát buốt nhưng anh chẳng hề bận tâm. Đôi mắt anh căng ra, nhìn xoáy vào khoảng không tối om phía trước. Anh tiến bước theo bản năng thuần túy. Đi được một đoạn, lối mòn bắt đầu dốc xuống, trơn trượt bởi lớp rêu ẩm bám trên đá tai mèo. An phải bám tay vào những thân cây gỗ mục bên đường để giữ thăng bằng. Bàn tay anh run rẩy, các khớp ngón tay siết chặt lấy thân đèn pin lạnh ngắt.
Lời cảnh báo của Ông Bát ban chiều chợt hiện về trong tâm trí An. *“Tuyệt đối không được bén mảng đến khu vực hồ Mỏ So sau mười giờ đêm.”* Khuôn mặt nghiêm khắc và ánh mắt sắc sảo của ông cụ lúc đó làm An sợ hãi. Nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi ấy hoàn toàn bị đè bẹp bởi sự tò mò và ham muốn thể xác đang ngùn ngụt thiêu đốt. An tự hỏi chủ nhân của giọng hát kia là ai. Một cô gái bản địa đi tắm đêm? Hay là một người phụ nữ bị lạc? Hay thực sự là một thứ gì đó tà mị như những câu chuyện người ta vẫn thì thầm ở các quán nước đầu sương? Ý nghĩ về một ma nữ không làm An lùi bước, trái lại, nó kích thích sự tò mò bệnh hoạn trong anh. Bản năng của gã trai hai mươi ba tuổi gào thét rằng anh phải nhìn thấy nàng bằng mọi giá.
Mùi nước hồ mỗi lúc một đậm đặc. Tiếng nước vỗ nhẹ vào các gờ đá nghe róc rách, đều đặn. An biết mình đã đến rất gần hồ Mỏ So. Anh giảm tốc độ, bước đi nhẹ hơn để không làm xao động những cành khô dưới chân. Sương mù ở khu vực này dày hơn hẳn, phủ một lớp màn trắng đục mờ ảo lên cảnh vật.
Nhìn qua kẽ lá, mặt hồ Mỏ So hiện ra. Nước hồ đen thẫm, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ làm bằng thạch anh tối màu. Ánh trăng từ trên cao dội xuống, tạo thành một vệt sáng dài lấp lánh như dát bạc trên mặt nước. Tiếng hát chợt ngừng lại. Không gian rơi vào một trạng thái tĩnh mịch đến đáng sợ. An đứng nép mình sau một thân cây cổ thụ lớn sát mép hồ, hơi thở dồn dập. Anh cố điều hòa lại nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.
Đột nhiên, từ phía giữa hồ, một tiếng động nhẹ vang lên. Nước hồ xao động, những vòng sóng tròn lan tỏa ra xung quanh, phá vỡ mặt phẳng tĩnh lặng. An nheo mắt cố nhìn xuyên qua màn sương mù mỏng.
Một bóng hình từ dưới lòng hồ từ từ nhô lên.
An nín thở, hai mắt trợn trừng. Dưới ánh trăng lung linh, đó là một người phụ nữ. Nàng đang quay lưng về phía anh, đứng ở vùng nước nông nơi gờ đá ngầm. Mái tóc đen dài mượt mà của nàng ướt đẫm, xõa dài xuống tận thắt lưng, những sợi tóc đen nhánh bám chặt lấy tấm lưng ong nuột nà. Làn da của nàng trắng bếch, một thứ màu trắng kỳ ảo dưới ánh trăng, dường như có khả năng tự phát sáng giữa đêm đen Thất Sơn.
Tấm lưng ấy thon thả, uốn lượn thành một đường cong hoàn mỹ từ bờ vai gầy xuống chiếc eo nhỏ nhắn. Hai bắp tay nàng khẽ đưa lên vuốt ngược mái tóc ướt ra sau, làm lộ ra vùng sườn thanh mảnh và bờ vai tròn trịa. Nước hồ lạnh lẽo chảy dọc theo sống lưng nàng, lấp lánh dưới trăng như những hạt ngọc trai lướt trên làn da mịn màng không tì vết. An đứng chôn chân tại chỗ. Họng anh khô khốc, anh nuốt nước bọt một cách khó khăn. Toàn bộ sự chú ý của anh dồn chặt vào cơ thể trần trụi trước mắt. Sự kích thích thị giác mạnh mẽ khiến dương vật anh dựng đứng lên, căng tức đến đau đớn trong chiếc quần jean chật hẹp.
Người phụ nữ khẽ nghiêng đầu. Cử chỉ ấy nhẹ nhàng và thanh thoát đến cực điểm. Nàng bắt đầu di chuyển, từng bước chân trần đạp trên mặt đá ngầm dưới nước, tạo ra những tiếng bì bõm nhỏ nhẹ. Nàng xoay người lại.
An cảm thấy tim mình như ngừng đập. Dưới ánh trăng tỏ rạng, cơ thể phía trước của nàng phơi bày hoàn chỉnh trước mắt anh. Hai bầu ngực căng tròn, đầy đặn của nàng ướt đẫm nước hồ, nhô cao đầy kiêu hãnh. Đầu nhũ hoa nhỏ nhắn, có màu hồng nhạt, đang săn lại vì cái lạnh của đêm sương. Mỗi hơi thở của nàng làm đôi gò bồng đào phập phồng nhẹ nhàng, tạo nên một nhịp điệu quyến rũ chết người. Nước hồ trong suốt chỉ ngập đến ngang hông nàng, để lộ rõ ràng phần bụng phẳng lì, con kiến và cả vùng tam giác mật ẩn hiện dưới làn nước. Vùng lông đen nhánh bao quanh bướm của nàng hiện lên rõ rệt dưới dòng nước trong vắt, khêu gợi một cách trần trụi.
Đó là một vẻ đẹp vừa ma mị vừa thánh thiện, đối lập hoàn toàn với không khí u uất của vùng núi rừng Thất Sơn. Trên cổ tay trái của nàng, chiếc vòng cẩm thạch cũ kỹ ánh lên sắc xanh lục dịu nhẹ dưới ánh trăng. Gương mặt nàng thanh tú với đôi mắt phượng dài, sâu thẳm như lòng hồ không đáy. Đôi môi nàng đỏ mọng tự nhiên, hơi hé mở để lộ hàm răng trắng đều.
Tuyết Hoa không vội vã lặn xuống. Nàng đứng yên đó, để mặc cho ánh mắt thèm khát của An ve vuốt khắp cơ thể mình. Ánh mắt nàng chợt hướng thẳng về phía gờ đá lớn nơi An đang ẩn nấp.
An giật mình, định lùi lại sau bóng tối của thân cây cổ thụ, nhưng đôi chân anh như đã hóa đá. Nàng đã nhìn thấy anh. Đôi mắt phượng của nàng không hề có sự hoảng hốt của một cô gái bị nhìn lén lúc tắm trần. Ngược lại, khóe môi đỏ mọng của nàng khẽ cong lên, vẽ nên một nụ cười quyến rũ đầy khêu gợi. Nụ cười ấy chứa đựng một sự thấu hiểu tỏ tường, như thể nàng đã biết trước anh sẽ đến đây, đã chờ đợi anh từ rất lâu.
Nàng khẽ nâng bàn tay thon dài lên, các ngón tay mềm mại vuốt qua bầu ngực ướt đẫm, rồi từ từ trượt xuống vùng eo, dừng lại sát mép nước nơi bướm đang ẩn hiện. Hành động đó mang tính khiêu khích tột cùng, khiến An cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, làm da đầu anh tê dại. Anh muốn lao ngay xuống hồ, muốn ôm chặt lấy thân hình trắng muốt đó, muốn áp sát lồng ngực nóng hổi của mình vào hai bầu ngực căng tròn của nàng, và cắm sâu dương vật của mình vào sự ấm áp mà anh hằng khao khát.
Nhưng trước khi An kịp đưa ra quyết định, Tuyết Hoa đã từ từ bước lùi về phía vùng nước sâu. Nàng ngửa cổ ra sau, để mái tóc đen dài bơi tự do trên mặt nước, rồi từ từ chìm dần xuống. Làn nước hồ Mỏ So lạnh lẽo nuốt chửng lấy bờ vai, bầu ngực, và cuối cùng là gương mặt mỹ lệ cùng nụ cười ma mị của nàng.
Mặt hồ phẳng lặng trở lại, chỉ còn những vòng sóng tròn lớn lan tỏa ra xa, vỗ vào gờ đá nơi An đang đứng những tiếng oạp oạp đều đặn.
An đứng chôn chân bên mép nước, lồng ngực phập phồng thở dốc, mắt dán chặt vào mặt hồ đen thẫm nơi bóng hình trần trụi vừa biến mất, bàn tay siết chặt chiếc đèn pin lạnh ngắt.