An siết chặt vòng tay, ghì lấy tấm lưng trần mịn màng của Tuyết Hoa khi nàng tựa đầu vào vai anh, cảm nhận làn da nàng ấm dần dưới dòng nước hồ Mỏ So. Đôi chân trần của hai người quấn chặt lấy nhau dưới đáy nước sâu. Nơi dương vật anh vừa rút ra khỏi âm đạo nàng, thứ dịch thể nhớp nháp vẫn còn lưu lại cảm giác trơn ướt nóng ấm giữa hai bên đùi. Nàng khẽ cựa mình, áp sát đôi gò bồng đảo mềm mại vào lồng ngực anh, hơi thở nhẹ nhàng phả lên làn da cổ nhạy cảm của An.
“An này, anh có nghe thấy tiếng sương đang tan không?” Tuyết Hoa thì thầm, giọng nàng trong trẻo như tiếng khánh ngọc, không còn chút u uất nào của một ma nữ hai trăm năm oán hận.
An không đáp. Anh chỉ cúi xuống, dịu dàng hôn lên làn tóc dài mềm mại của nàng đang trôi lững lờ trên mặt nước. Bàn tay anh vuốt dọc theo đường cong sống lưng của Tuyết Hoa, xuống đến bờ mông tròn trịa rồi dừng lại bên hông nàng. Anh cảm thấy một sự thay đổi kỳ lạ ngay dưới các đầu ngón tay mình. Da thịt của Tuyết Hoa, nơi anh vừa vuốt ve, bỗng trở nên lỏng lẻo và trong suốt. Dưới ánh sáng mờ nhạt của chân trời bắt đầu hửng nắng, những thớ thịt trắng mịn của nàng dần mất đi vẻ đặc cứng, chuyển sang trạng thái lung linh, nhìn rõ cả những luồng sáng bình minh đầu tiên xuyên qua cơ thể nàng như một khối pha lê tinh khiết.
“Đừng sợ,” Tuyết Hoa cảm nhận được sự run rẩy từ những đầu ngón tay của An, nàng khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt dịu dàng nhìn thẳng vào mắt anh. “Đây là sự giải thoát. Khi bình minh lên, oán niệm tan đi, em cũng phải trả lại hình hài giả tạm này cho hư vô.”
“Có cách nào giữ cô lại không?” Giọng An nghẹn ngào, cổ họng anh đắng ngắt. Anh ghì chặt bờ hông trần của nàng, cố gắng dùng da thịt ấm nóng của mình để neo giữ chút thực tại đang trôi tuột đi. “Chúng ta đã cùng nhau vượt qua cái chết. Vết bớt trên ngực tôi đã lành, sinh khí của tôi đã trở lại. Tại sao cô lại phải biến mất? Tôi có thể truyền thêm sinh khí cho cô, bao nhiêu cũng được! Tôi không cần mạng sống này nếu không có cô!”
Tuyết Hoa mỉm cười buồn bã. Nàng vươn tay, những ngón tay giờ đây mờ ảo, vuốt nhẹ lên gò má gầy gò của anh. Hơi lạnh từ tay nàng không còn buốt giá như âm khí của cõi chết, mà dịu mát tựa như những giọt sương ban sớm.
“Hai trăm năm qua, em tồn tại bằng cách hút sinh khí của những người đàn ông khác, chắp vá linh hồn rách nát này bằng lòng thù hận và sự tàn ác.” Giọng nàng nhỏ dần, tưởng chừng chỉ một cơn gió sớm cũng có thể thổi bay đi bất cứ lúc nào. “Em đã sống trong bóng tối quá lâu, An ạ. Sự ấm áp của anh, tình yêu chân thành không vụ lợi của anh đã gột rửa mọi u uất trong em. Nếu tiếp tục ở lại cõi trần này, em sẽ lại bị lòng tham lam và nỗi sợ hãi tàn úa biến thành một con quái vật. Anh có muốn nhìn thấy em hóa thành hình hài đáng sợ ấy lần nữa không?”
“Tôi không quan tâm!” An thốt lên, nước mắt anh nóng hổi rơi xuống làn da vai trần đang mờ dần của nàng. “Tôi chỉ biết người đang ôm tôi lúc này là Tuyết Hoa. Là cô gái đã khóc trong tiềm thức của tôi, là người đã chịu đựng hai trăm năm đau đớn dưới lòng hồ lạnh lẽo này. Tôi muốn bù đắp cho cô. Tôi muốn đưa cô rời khỏi lòng hồ này, đi đến những nơi có nắng ấm, không còn sương lạnh, không còn bóng tối.”
Tuyết Hoa lắc đầu nhẹ, áp má mình vào ngực anh, nơi vết bớt sen xám đã nhạt màu gần như hoàn toàn. “Anh đã bù đắp đủ rồi. Anh có biết khoảnh khắc anh tự nguyện dâng hiến sinh mạng của mình cho em ở căn phòng đó, em đã hiểu thế nào là tình yêu không? Người tình cũ của em, kẻ đã thề non hẹn biển, cuối cùng lại dìm em xuống lòng nước lạnh lẽo này để bảo toàn tính mạng và danh vọng của hắn. Còn anh, một người xa lạ, lại sẵn sàng chết vì em. Hơi ấm của anh lúc này là thứ duy nhất em mang theo vào cõi vĩnh hằng. Nó là minh chứng rằng Tuyết Hoa này từng được yêu thương, thực sự được yêu thương như một con người, chứ không phải một ma nữ bị người đời ghê tởm.”
An lắng nghe từng lời của nàng, lồng ngực thắt lại đau đớn. Trong thâm tâm An, một làn sóng cảm xúc hỗn độn dâng trào. Anh nhớ lại những đêm hoan lạc ma mị, những lần cơ thể anh bị vắt kiệt sinh khí trong đớn đau và đê mê. Anh từng sợ hãi nàng, từng muốn chạy trốn khi nhìn thấy những bộ hài cốt khô khốc trong ngách hang tối.
Trong bóng tối của ký ức, An nhìn thấy rõ ràng từng chặng đường mà hai người đã đi qua. Mới ngày nào, khi anh đặt chân đến vùng đất Thất Sơn u tịch này, anh chỉ là một gã trai trẻ mang theo lòng hiếu kỳ nông nổi. Đêm đầu tiên bên hồ Mỏ So, tiếng hát u oán của nàng đã gieo vào lòng anh một hạt mầm tò mò đầy tai họa. Rồi cái đêm trăng thanh ấy, khi anh nhìn thấy nàng tắm trần dưới nước, thân thể ngọc ngà phát sáng như một giấc mơ hoang đường, anh đã biết mình không còn đường lui. Nàng xâm nhập vào giấc mộng của anh, mang theo làn da mát lạnh cùng những cái vuốt ve khêu gợi khiến anh thức dậy với cơn thèm khát điên cuồng.
Anh nhớ nụ hôn đầu tiên bên gờ đá ven hồ, nụ hôn mang theo âm khí lạnh buốt nhưng lại đốt cháy huyết quản anh. Lần đầu tiên họ hòa vào nhau trong hang đá bí mật sau thác nước, hương hoa rừng trộn lẫn mùi da thịt ẩm ướt của hai cơ thể quấn chặt. Khi ấy, anh ngu muội dâng hiến sinh lực, đê mê trong từng nhịp hông thúc đẩy mà không biết rằng cái chết đang gõ cửa. Rồi những đêm lén lút ngay trong nhà Ông Bát, khi ông lão nằm ngủ ở phòng bên cạnh, anh và nàng đã làm tình trong sự im lặng tuyệt đối. Từng cú thúc, từng tiếng rên rỉ nghẹn ngào dưới những nụ hôn ghì chặt, nỗi sợ bị phát hiện càng làm tăng thêm khoái cảm bạo liệt.
Chỉ đến khi vết bớt hoa sen xuất hiện trên ngực trái, khi anh tự tay chạm vào đống xương khô của những kẻ đi trước trong ngách hang tối, nỗi sợ sinh tồn mới bùng lên dữ dội. Anh đã chạy trốn, để rồi bị nàng dùng ma thuật khống chế, ép buộc vào một cuộc hoan lạc cưỡng chế đầy đau đớn và bất lực. Nhưng ngay cả khi cận kề cái chết, khi Ông Bát ra tay định tiêu diệt nàng, anh vẫn lựa chọn che chở cho ma nữ. Quyết định dâng hiến lần giao thoa tự nguyện cuối cùng để cứu nàng khỏi sự lão hóa tàn tạ chính là lúc tình yêu vượt qua bản năng sinh tồn. Dòng sinh khí kết nối đã mở ra quá khứ đau thương của Tuyết Hoa, cho anh thấy một thiếu nữ lương thiện bị trói chặt và dìm xuống hồ hai trăm năm trước bởi kẻ phản bội.
Tất cả những ký ức đó hiện lên rõ ràng, chân thực như vừa mới xảy ra đêm qua. Sự giằng xé giữa lòng biết ơn, tình yêu sâu đậm và nỗi bất lực trước định mệnh khiến An nghẹt thở. Anh đã cứu được nàng khỏi oán hận, nhưng cái giá phải trả lại là sự chia ly vĩnh viễn.
“Nếu cô đi rồi, tôi phải sống tiếp thế nào đây?” An thì thầm, hai tay siết chặt lấy bờ vai mỏng manh của nàng, cảm nhận da thịt nàng đang dần chuyển thành làn sương mỏng dưới ngón tay mình. “Mỗi đêm nhắm mắt lại, tôi sẽ chỉ nhớ đến hơi ấm của cô, nhớ đến làn da này, nhớ đến tiếng cười của cô dưới đáy hồ. Hồ Mỏ So sẽ vẫn còn đây, nhưng cô thì không còn nữa. Tôi sống sót để làm gì khi phải ôm giữ một khoảng trống rỗng lớn đến thế?”
Tuyết Hoa ngước nhìn anh, đôi mắt phượng đen láy ngập tràn nước mắt. Nàng áp đôi môi mềm mại của mình lên ngực trái của anh, ngay vị trí vết bớt hoa sen nay đã mờ nhạt.
“Hãy sống thay cả phần của em, An. Hãy viết lại những câu chuyện về vùng đất này, để người đời biết rằng ở đây không chỉ có những lời nguyền đáng sợ, mà còn có một linh hồn đã được cứu rỗi bởi tình yêu. Mỗi khi anh nhìn thấy hoa sen nở trên mặt hồ này, hãy nhớ rằng đó chính là em đang mỉm cười với anh.”
Nàng vuốt ve khuôn mặt anh, ngón tay nàng lướt qua hàng mi ướt đẫm của An. “Em muốn anh được hạnh phúc, được yêu một cô gái bình thường dưới ánh mặt trời, sống một cuộc đời bình yên mà em đã đánh mất từ hai trăm năm trước. Đừng giam cầm trái tim mình dưới lòng hồ lạnh lẽo này nữa, chàng trai của em.”
“Tôi không làm được...” An nghẹn ngào, nấc lên từng tiếng. Anh vùi mặt vào hõm vai nàng, hít hà mùi hương sen rừng thanh khiết trộn lẫn với mùi da thịt ấm nồng của hai người sau cuộc hoan lạc siêu thoát.
Da thịt nàng lúc này mịn màng, không một tì vết, nhưng sự trong suốt đáng sợ kia đang lan dần lên phía bờ vai mảnh dẻ. Dưới lòng bàn tay An, cảm giác tiếp xúc vật lý bắt đầu thay đổi một cách rõ rệt. Khi anh miết ngón tay dọc theo sống lưng nàng, anh không còn cảm thấy sự đàn hồi chắc chắn của những thớ thịt con gái. Da thịt Tuyết Hoa mềm đi, nhão ra như một dòng chất lỏng ấm áp đang tan chảy dưới sức nóng từ bàn tay anh. Những nơi ngón tay anh nhấn xuống, cơ thể nàng lõm vào và không phục hồi lại được cấu trúc cũ, thay vào đó là những đốm sáng nhỏ li ti màu bạc thoát ra, bay lơ lửng trên mặt nước rồi biến mất.
An cố gắng siết chặt tay hơn, ghì lấy bờ hông của nàng, nhưng anh kinh hoàng nhận ra các ngón tay mình đang từ từ xuyên qua da thịt Tuyết Hoa. Cảm giác giống như anh đang ôm lấy một làn nước ấm hay một khối sương dày đặc có nhiệt độ. Sự bất lực tột cùng vây lấy An khi anh nhận ra dù mình có dùng bao nhiêu sức lực, có cố gắng ôm chặt đến thế nào, anh cũng chẳng thể ngăn cản quá trình tan rã đang diễn ra mỗi lúc một nhanh.
“Đừng cử động, hãy cứ để em ôm anh thế này,” Tuyết Hoa thì thầm bên tai anh, giọng nàng giờ đây như tiếng gió thoảng qua kẽ lá. “Hơi ấm của anh là thứ duy nhất em có thể mang đi. Đừng làm nó nguội lạnh bởi sự đau khổ.”
Có tiếng bước chân sột soạt bước qua những đám cỏ lau khô ven hồ. Ông Bát xuất hiện dưới rặng cây gỗ mun, chiếc gậy gỗ đặt hờ bên sườn. Ông nhìn hai thân hình trần trụi đang ôm chặt lấy nhau giữa lòng hồ phẳng lặng, không hề có sự né tránh hay giận dữ, chỉ có một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Ông đứng lại ở mép nước, hai tay chắp trước ngực, đầu hơi cúi.
Đứng trước cảnh tượng hai người trần truồng ôm nhau giữa làn sương sớm, lòng Ông Bát dâng lên một nỗi xúc động khó tả. Trải qua sáu mươi năm cuộc đời, canh giữ vùng đất Thất Sơn này, ông đã chứng kiến không biết bao nhiêu bi kịch tâm linh. Ông từng thấy những gã trai trẻ kiệt sức, da bọc xương, chết khô bên bờ hồ với đôi mắt trợn ngược đầy dục vọng chưa thỏa. Ông từng căm ghét ma nữ dưới hồ, coi nàng là một loài yêu quỷ tàn ác cần phải tiêu diệt để trừ hại cho dân lành. Nhưng lúc này, nhìn vệt hào quang vàng nhạt ấm áp đang bao bọc lấy An và Tuyết Hoa, nhìn những giọt nước mắt trong suốt của ma nữ và sự đau đớn chân thành của An, ông lão nhận ra mình đã lầm. Pháp thuật bùa chú của ông có thể tiêu diệt thể xác ma quỷ, nhưng chỉ có tình yêu chân thành của chàng trai trẻ kia mới có thể hóa giải được oán niệm hai trăm năm, cứu rỗi một linh hồn lầm lạc.
Ông Bát cảm thấy một lòng biết ơn sâu sắc đối với cả hai. Họ đã chứng minh cho ông thấy rằng, ngay cả ở ranh giới u tối nhất của cõi chết và dục vọng, sự thiện lương vẫn có thể nảy mầm. Ông chậm rãi nhắm mắt, định thần, bắt đầu cất giọng niệm những lời chú siêu độ cổ xưa của vùng Thất Sơn.
Giọng Ông Bát trầm ấm vang lên, đều đặn vang vọng trên mặt nước. Những âm tự tiếng Phạn trầm hùng tạo nên những vòng sóng đồng tâm lan tỏa rộng ra, ôm lấy hai người. Tiếng niệm chú như một bàn tay vô hình, vuốt ve và gột rửa những mảnh linh hồn rách nát cuối cùng của Tuyết Hoa, kéo nàng ra khỏi ranh giới u tối của kiếp ma quỷ.
Tuyết Hoa mỉm cười. Nàng nhìn về phía Ông Bát, khẽ gật đầu tôn kính, bày tỏ sự biết ơn đối với người thầy ẩn sĩ đã không dùng pháp thuật tiêu diệt mình, mà mở ra con đường siêu thoát. Nàng quay lại nhìn An. Đôi mắt phượng đen láy của nàng lấp lánh những giọt nước mắt trong suốt, phản chiếu ánh nắng ban mai rực rỡ đang nhuộm vàng mặt hồ.
“Đã đến lúc rồi, chàng trai của em,” Tuyết Hoa thì thầm. Nàng vươn người lên, hai bầu ngực trần căng tròn cạ sát vào ngực An, đầu vú hồng hào cọ vào vết bớt sen xám nay đã nhạt màu trên da thịt anh.
Nàng đặt lên môi anh một nụ hôn nhẹ nhàng. Nụ hôn không còn mang hơi lạnh âm khí buốt giá hay sự cuồng nhiệt đầy tính chiếm đoạt của những đêm hoan lạc trước, mà ngập tràn sự dịu dàng, biết ơn sâu sắc. Đôi môi mềm mại của nàng gắn chặt vào môi An, truyền vào đầu lưỡi anh một vị ngọt mát lành của sương sớm.
Ngay khi nụ hôn sâu lắng ấy đang diễn ra, cơ thể Tuyết Hoa bắt đầu tan rã nhanh chóng từ dưới chân lên. An cúi đầu nhìn xuống dưới làn nước trong vắt. Đôi chân trần dài thon thả từng quấn quýt lấy đùi anh, từng ghì chặt lấy hông anh trong những cơn đê mê hoan lạc, giờ đây đang rã ra thành những cánh hoa sen trắng muốt, bồng bềnh nổi lên mặt nước. Tiếp đó, phần mông đùi căng tròn mịn màng, nơi anh từng ôm ấp vuốt ve, và cả vùng âm đạo ấm áp từng mang lại cho anh sự sung sướng tột cùng cũng tan biến, hóa thành hàng trăm cánh hoa thanh khiết trôi nổi xung quanh đùi anh.
Quá trình tan rã lan dần lên hông, lên eo, rồi đến lồng ngực trần căng đầy của nàng. An hoảng hốt dang rộng hai tay, cố ôm chặt lấy bờ vai và tấm lưng trần đang dần biến mất của nàng. Nhưng da thịt nàng đã hoàn toàn hóa thành hư ảo dưới các ngón tay anh. Những cánh hoa sen trắng quấn lấy ngực anh, lướt qua đôi môi đang run rẩy của anh khi nụ hôn từ biệt hoàn toàn tan biến. Gương mặt thanh tú của Tuyết Hoa, đôi mắt phượng đen láy từng nhìn anh đầy ma mị, nụ cười đỏ mọng từng làm anh điên đảo, tất cả hóa thành một luồng sáng trắng dịu nhẹ rồi rã ra thành những cánh sen cuối cùng.
Trong tâm trí An, hình ảnh Tuyết Hoa trần trụi, lộng lẫy dưới ánh trăng rằm, giọng cười khúc khích và những lời thì thầm bên tai anh cứ chập chờn hiện lên rồi vỡ tan. Nàng đã thực sự đi rồi. Người con gái đã cùng anh đi qua lằn ranh sinh tử, người đã cho anh biết thế nào là sự đê mê tột cùng của thể xác và sự đau đớn đến xé lòng của tình yêu, giờ chỉ còn là những cánh hoa vô tri trôi nổi trên mặt nước. Liệu kiếp sau nàng có được đầu thai thành một cô gái bình thường? Liệu nàng có tìm được một người đàn ông yêu nàng chân thành dưới ánh mặt trời ấm áp, không còn phải trốn tránh trong bóng tối lạnh lẽo của hồ Mỏ So này nữa? Sự trống rỗng này lớn quá, đau đớn hơn cả lúc vết bớt hoa sen cào cấu tim gan anh. Anh đã cứu được nàng, nhưng cái giá phải trả là sự trống rỗng đến tận cùng của những năm tháng sau này.
Thân thể Tuyết Hoa đã hóa thành một cơn mưa hoa sen trắng lộng lẫy, bay vút lên bầu trời rực sáng ánh bình minh của vùng Bảy Núi rồi tan loãng vào không trung, chỉ để lại hương sen thơm ngát phảng phất xung quanh.
An đứng chôn chân dưới lòng hồ, nước ngập ngang hông, mắt hướng theo cánh sen trắng cuối cùng lướt nhẹ trên mặt nước rồi tan vào hư vô giữa nắng sớm.