← Ma Nữ Hồ Mỏ So
Chương 5 / 20

An run rẩy thu đôi bàn tay đang vươn ra giữa khoảng không, các ngón tay co quắp lại chống chọi với cái lạnh thấu xương đang lan ra từ lòng bàn tay. Anh liên tục miết lên bờ môi lạnh buốt và tê dại vì nụ hôn âm khí của Tuyết Hoa vừa tan biến dưới lòng hồ Mỏ So. Làn sương đục ngầu cuộn lên từ mặt nước, nuốt chửng lấy những vòng sóng cuối cùng gợn lên trên mặt hồ phẳng lặng. 

Cơn gió núi thốc mạnh qua những khe đá tai mèo, mang theo hơi ẩm lạnh toát quất thẳng vào da thịt ẩm ướt của An. Lồng ngực anh co thắt dữ dội, từng hơi thở phả ra làn khói trắng mỏng manh giữa màn đêm âm u của vùng biên viễn. Cơn lạnh buốt từ môi lan nhanh xuống cổ họng, rồi bò dọc sống lưng khiến An run lên từng đợt. Trái ngược với cái lạnh thấu xương tủy ấy, nơi bụng dưới của anh lại nóng rực như có lò than đang nung nấu. Dương vật trướng nở cứng ngắc trong chiếc quần jean ẩm ướt dính chặt lấy đùi, giật mạnh liên hồi theo từng nhịp tim và rỉ ra từng giọt dịch ấm nóng làm ướt đẫm cả lớp vải lót. Sự hụt hẫng và khao khát thể xác dở dang cào cấu ruột gan, thúc đẩy anh muốn lao ngay xuống lòng hồ đen thẫm kia để tìm nàng. Anh nhìn trừng trừng vào mặt nước đen ngòm, nơi Tuyết Hoa vừa chìm sâu vào bóng tối, trong đầu ong ong những tiếng gọi mời ma mị của nàng.

Đôi chân anh run rẩy bước đi trên con đường mòn tối tăm dẫn về nhà Ông Bát. Mỗi bước đi là một sự tra tấn thể xác. Đầu gối anh rệu rã, khớp háng mỏi nhừ như bị rút hết chất dịch bôi trơn, khiến phần hông đau nhói lên sau mỗi nhịp vận động. Cát đá dăm đâm qua đế giày mỏng, anh không thấy đau bằng sự cồn cào đang hành hạ từ bên trong. Đầu óc An quay cuồng, một bên là lý trí đang gào thét cảnh báo về sự nguy hiểm của ma nữ, một bên là bản năng đàn ông bị kích thích đến cực hạn. 

Gương mặt thanh tú, nụ cười lả lơi và đặc biệt là cơ thể trắng muốt, bầu ngực căng tròn của Tuyết Hoa cứ chập chờn trước mắt. Anh nhớ đến cái chạm tay mát lạnh của nàng, nhớ đến cảm giác da thịt cọ xát vào nhau đầy khêu gợi. Cơn thèm khát được cắm sâu dương vật vào bên trong nàng, được bao bọc bởi sự ẩm ướt ấm nóng của âm đạo nàng làm anh run lên bần bật. Sự kích thích da thịt ấy đã bén rễ sâu vào từng tế bào, biến thành một cơn đói khát cuồng loạn gặm nhấm lý trí. Bước chân anh xiêu vẹo, đôi lúc vấp phải rễ cây cổ thụ chìa ra ven đường, nhưng anh vẫn cắm đầu lao về phía trước, trốn chạy khỏi bóng tối của hồ nước mà trong lòng lại khao khát nó điên cuồng. 

Khi bóng tối bao trùm lấy ngôi nhà sàn cũ kỹ của Ông Bát, An lách qua khe cửa gỗ khép hờ để tránh phát ra tiếng động. Tiếng ngáy trầm đục của Ông Bát ở gian nhà ngoài vẫn đều đặn dội qua vách đất, lúc này nó càng làm tăng thêm sự tội lỗi trong lòng anh. Anh đi rón rén trên nền đất nện lạnh lẽo, nín thở trước mỗi tiếng cọt kẹt của ván sàn gỗ phòng trong. An đổ sụp xuống giường tre, chiếc giường phát ra tiếng kêu khô khốc trong đêm tối. Anh nằm im thin thít, tai căng ra nghe ngóng động tĩnh phía ngoài. Khi chỉ còn tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng ngáy của ông cụ, An mới kéo chiếc chăn vải bạt cũ kỹ đắp ngang hông, cố tìm kiếm một chút hơi ấm. Cái lạnh từ nước hồ vẫn bám chặt trên da thịt, đối lập gay gắt với ngọn lửa đang thiêu đốt dưới lớp quần lót.

Dương vật cương cứng của anh không chịu mềm xuống, nó trướng to đến mức đau nhức, đầu khấc liên tục cọ xát vào lớp vải thô ráp của quần jean gây ra cảm giác kích thích nghẹt thở. Cơn trướng đau từ gốc cu lan rộng ra hai bên bẹn, bóp nghẹt mọi ý nghĩ lương thiện trong đầu anh. An thở dốc, ngực phập phồng liên hồi. Không chịu nổi sự hành hạ này, anh luồn bàn tay run rẩy vào trong quần, kéo chiếc dương vật nóng hổi đang giật mạnh ra khỏi lớp quần lót dính dấp.

Anh bắt đầu tự vuốt ve, cố tái hiện lại cảm giác mát rượi từ lòng bàn tay của Tuyết Hoa. Mỗi nhịp tay lên xuống đều đi kèm với hình ảnh trần trụi của nàng. Anh nhắm mắt, tưởng tượng nàng đang nằm đè lên người mình, hai bầu ngực mềm mại chà xát lên lồng ngực anh, và âm đạo ướt át của nàng quấn chặt lấy dương vật anh, hút đi từng luồng khí nóng hổi. Anh nắm chặt lấy thân cu nóng rực, miết mạnh dọc theo chiều dài rồi dùng ngón cái chà xát liên tục vào phần rãnh quy đầu nhạy cảm. Cơn cực khoái tưởng tượng khiến An rên rỉ khe khẽ, mông anh vô thức thúc lên khoảng không, mồ hôi vã ra ướt đẫm cả mặt giường tre. Bàn tay anh di chuyển ngày một nhanh hơn, tiếng ma sát ẩm ướt vang lên giữa đêm tối tĩnh mịch. Khi sự kích thích dâng lên đến tận cổ họng, An gồng cứng cơ đùi, dương vật co giật dữ dội, bắn ra những luồng tinh dịch ấm nóng lên bụng. Anh nằm vật ra, thở dốc cật lực trước khi chìm vào giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị.

Khi ánh nắng sớm rọi qua khe liếp cửa, An choàng tỉnh dậy với cơ thể rã rời. Toàn thân anh đau nhức, hai bắp đùi mỏi dọc như vừa trải qua một đêm lao động khổ sai. Khớp gối lỏng lẻo, bả vai ê ẩm khiến anh khó lòng ngồi thẳng dậy. Bước xuống giường, anh phải vịn vào cột gỗ để giữ thăng bằng vì hai đầu gối run rẩy không chịu nổi sức nặng cơ thể. Nhìn vào chiếc gương ố vàng góc phòng, An kinh hoàng thấy sắc mặt mình nhợt nhạt, trắng bệch như người mất máu, hai quầng thâm mắt lộ rõ quanh hốc mắt trũng sâu. Mặc dù vậy, đầu óc anh lại vô cùng hưng phấn, không hề có chút buồn ngủ. Dương vật anh dưới lớp quần jean vẫn cương cứng kiêu hãnh, giật nhẹ đầy khao khát dục vọng. Nó giống một sinh vật ký sinh đang tự nuôi mình bằng sinh khí của anh.

Bước ra hiên nhà, An giật mình khi thấy Ông Bát đã đứng chờ sẵn từ lúc nào, tay cầm tẩu thuốc nguội ngắt. Ánh mắt sắc sảo của ông cụ dán chặt vào vầng trán của An. Ở đó, một luồng hắc khí mờ nhạt như làn khói xám đang lờ mờ bao phủ.

"Đêm qua mày đi đâu?" Ông Bát gặng hỏi gay gắt, giọng nói trầm xuống đầy uy lực.

An vội vàng cúi mặt, giả vờ gãi đầu để lấy lòng bàn tay che đi vầng trán ám khí: "Con... con ngủ trong phòng chứ đi đâu đâu chú Bát. Tại đêm qua lạ nước lạ cái, con nằm trằn trọc hoài không ngủ được."

Ông Bát không buông tha. Ông cụ bước tới gần, khoảng cách gần đến mức An ngửi thấy mùi thuốc lá sợi nồng nặc và hơi thở nóng của người già. Ông cụ đưa tay giữ chặt lấy bả vai An, ngón tay ông bấm mạnh vào cơ thịt rệu rã của anh khiến An khẽ nhăn mặt đau đớn. Những ngón tay gầy guộc của ông cụ mạnh mẽ đến mức như muốn bóp nát xương vai anh.

"Mày đừng có lừa tao," Ông Bát nheo mắt nhìn vầng trán xám xịt của anh rồi gằn giọng, "Mắt mày thâm quầng, da mặt thì bủng beo như xác chết trôi sông thế kia mà bảo là ngủ không được? Vùng Thất Sơn này ban đêm độc lắm, có những thứ không phải người thường muốn đụng vào là được đâu. Mày mà còn giấu tao, có ngày cái mạng này cũng không giữ nổi."

Ông Bát gõ mạnh chiếc tẩu thuốc vào cột gỗ nghe cọc cọc, đôi mắt già nua long lên đầy giận dữ: "Mày có biết những thằng trai trẻ trước đây mò ra cái hồ đó đều có kết cục thế nào không? Tụi nó bị hút cạn kiệt sinh lực, xác khô như củi mục trôi sông. Mày muốn làm cái xác tiếp theo nằm dưới đáy hồ đó hả?"

Sự bối rối cùng nỗi sợ bị vạch trần khiến An nghẹn họng. Dưới cái siết vai của Ông Bát, anh cảm thấy lồng ngực mình nghẹt lại. Ngọn lửa dục vọng nơi bụng dưới lại bắt đầu trỗi dậy, thúc giục anh tìm cách trốn chạy khỏi sự tra vấn của ông cụ. Sự phản kháng âm thầm xuất hiện trong đầu anh, anh cảm thấy bực bội khi Ông Bát xen vào chuyện của mình.

"Chắc tại thời tiết biên thùy độc hại, sương muối xuống làm con bị trúng gió độc thôi chú," An vội vã lảng tránh bằng cách đổ lỗi cho môi trường. Anh khéo léo lách người ra khỏi bàn tay đang giữ chặt của Ông Bát, lùi lại vài bước. "Để con ra góc sân rửa mặt cho tỉnh táo lại."

Ông Bát nhìn theo bóng lưng xiêu vẹo của An, ánh mắt đầy sự nghi ngờ và thất vọng, tẩu thuốc trong tay ông khẽ gõ lên thành cột gỗ nghe cọc cọc. Ông thở dài, giọng trầm xuống: "Coi chừng tà khí nó nhập tâm, lúc đó có muốn quay đầu cũng không kịp đâu con."

An vội vàng bước nhanh tránh sang một bên, lánh vào góc sân tối phía sau nhà nơi đặt lu nước mưa bằng sành cũ kỹ. Anh múc từng gáo nước dội thẳng lên mặt, cố dùng cái lạnh để dập tắt ngọn lửa dục vọng đang thiêu đốt bên trong và che giấu sự bối rối của mình. Nước mưa lạnh ngắt dội lên da đầu, chảy xuống cổ áo thun xám xịt làm anh rùng mình. Thế nhưng, hình ảnh Tuyết Hoa trần trụi dưới trăng cùng nụ hôn âm khí lạnh ngắt vẫn bám lấy tâm trí anh không buông.

Khi cúi đầu xuống lu nước, nhìn vào hình ảnh phản chiếu nhạt nhòa của mình trên mặt nước dao động, An không thấy mặt mình mà chỉ thấy gương mặt kiều diễm của Tuyết Hoa đang mỉm cười với anh. Đôi mắt phượng đen láy của nàng như đang nhìn thấu vào tâm can anh, giễu cợt sự kháng cự yếu ớt của anh. Anh nhắm mắt lại, bóng hình trần trụi của nàng dưới hồ Mỏ So lại càng hiện lên rõ nét hơn. 

Anh nhớ lại từng đường cong mềm mại trên cơ thể nàng, dải lụa mỏng manh không che nổi bầu ngực căng tròn với hai đầu nhũ hoa ửng hồng dưới ánh trăng. Anh nhớ cả vùng tam giác mật bí ẩn, nơi âm đạo ẩm ướt của nàng sẵn sàng nuốt chửng dương vật của anh. Khao khát thể xác cuồng nhiệt chực chờ bùng nổ, biến thành một nỗi ám ảnh điên cuồng chạy dọc huyết quản, làm dương vật anh trong quần jeans giật mạnh, rỉ thêm dịch ấm. Anh thọc hai tay vào lu nước lạnh, bóp chặt lấy thành sành thô ráp để kiềm chế cơn kích thích đang cuộn trào ở bụng dưới. Sự điên dại này đã vượt ngoài tầm kiểm soát của anh.

An quay trở lại phòng ngủ, tránh mặt cả Ông Bát suốt cả ngày hôm đó. Anh trốn trong bóng tối của căn phòng nhỏ, những ngón tay run rẩy siết chặt lấy chiếc đèn pin kim loại lạnh ngắt. Sự tương phản giữa lớp vỏ kim loại lạnh giá và bàn tay nóng hổi của anh càng làm tăng thêm sự kích thích. Đôi mắt anh dán chặt vào khoảng rừng âm u hướng bờ hồ qua khe hở của cửa liếp, đếm từng giây chờ bóng tối nuốt chửng vạn vật để anh có thể lao ra ngoài, tìm kiếm hơi ấm lạnh lẽo của ma nữ. Anh nghe thấy tiếng gió rít qua rặng tre ngoài hiên, tiếng xào xạc của lá rừng như những lời thì thầm gọi tên anh. Dục vọng cào xé khiến lồng ngực anh nghẹn lại, chỉ còn một ý nghĩ duy nhất là chờ đợi màn đêm buông xuống.