← Ma Nữ Hồ Mỏ So
Chương 17 / 20

An chớp mắt nhìn những thớ gỗ cũ kỹ trên trần nhà, gạt đi giọt nước mắt thương cảm vừa lăn dài bên thái dương chưa kịp khô, để lại một vệt lành lạnh bám vào làn da tái nhợt của mình. Ngay trên ngực trái anh, vết bớt hoa sen đột ngột co thắt dữ dội. Cơn đau buốt nhói chạy dọc các dây thần kinh, lan rộng ra khắp bả vai rồi dồn nén lại ở tâm nhĩ, nóng rực tựa ngọn lửa thực sự đang thiêu đốt tâm can anh từ bên trong. Cảm giác đau đớn không chỉ dừng lại ở bề mặt da thịt, mà dường như có hàng vạn chiếc kim thép lạnh buốt đang cắm sâu vào từng mạch máu, cào xé lấy tâm can An. Mỗi nhịp tim đập là một lần lồng ngực anh quặn lên, đau đớn đến mức khiến toàn thân anh run rẩy, co rút lại trên chiếc giường tre cũ kỹ. Tiếng tre già rên rỉ dưới sức nặng của thân thể đang quằn quại.

Hai tay anh bấu chặt lấy ga trải giường úa màu, móng tay cào mạnh đến mức bật máu, để lại những vệt đỏ thẫm trên chiếu. Lồng ngực phập phồng điên cuồng, nhưng mỗi hơi hít vào chỉ toàn là vị rát buốt của khí quản khô khốc. Cơn đau này không chỉ đơn thuần là sự suy kiệt thể xác; nó mang theo cả tiếng xích sắt gỉ sét cọ xát vào xương tủy, tiếng nước hồ Mỏ So lạnh lẽo ập vào hốc mắt, và nỗi oán hận ngút trời của Tuyết Hoa mà anh vừa chứng kiến trong giấc mộng dài. Trong cơn mê man, anh nghe thấy tiếng la hét hoảng loạn của một thiếu nữ, tiếng cười cợt nhả của quan quân và tiếng sóng vỗ rì rào của lòng hồ sâu thẳm. Nỗi uất hận hai trăm năm của nàng tựa dòng thác lũ tràn vào tâm trí An, cuốn trôi đi chút lý trí ít ỏi còn sót lại của anh.

An nằm im trong tư thế co quắp đó gần nửa tiếng đồng hồ, chờ đợi cơn co thắt qua đi. Nhịp tim anh đập yếu ớt, chậm chạp, như một chiếc đồng hồ sắp cạn dây cót. Trí óc anh bắt đầu quay cuồng giữa những luồng suy nghĩ hỗn độn. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, gào thét trong đầu anh rằng phải chạy trốn. Ông Bát đã cứu anh một lần bằng bùa chú và những lời răn đe nghiêm khắc. Nếu anh tiếp tục ở lại đây, tiếp tục để cho ma nữ quyến rũ và dâng hiến thân xác này cho nàng, anh sẽ nhanh chóng trở thành một đống xương khô không tên dưới đáy hang đá, mục nát theo thời gian giống như những nạn nhân xấu số trước. Cái chết đang ở rất gần, chỉ cách anh một ranh giới mong manh.

Anh nghĩ về cuộc sống bình yên ngoài kia, về những con phố đông đúc và ánh đèn thành thị ấm áp. Chỉ cần anh bước ra khỏi căn nhà này, trốn chạy thật xa, rời khỏi vùng núi Thất Sơn u uất này, anh sẽ được an toàn. Nhưng lòng anh lại dâng lên một sự giằng xé dữ dội. Vết bớt trên ngực trái tựa sợi dây liên kết vô hình, xích chặt linh hồn anh với nàng. Nếu anh bỏ đi, Tuyết Hoa sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong bóng tối oán hận, tiếp tục hút sinh khí của những người vô tội để duy trì sự sống giả tạo. Nàng sẽ mãi mãi là một ma nữ cô độc, đáng thương và đáng ghét dưới lòng hồ lạnh giá.

Hình ảnh Tuyết Hoa của hai trăm năm trước hiện lên. Thiếu nữ lương thiện bị trói chặt bởi những sợi xích sắt gỉ sét, bị đẩy xuống lòng nước sâu thẳm trong tiếng cười đùa tàn nhẫn của đám quan lại, và cả sự phản bội lạnh lùng của người đàn ông nàng từng yêu thương nhất. Suốt hai thế kỷ qua, nàng đã sống trong bóng tối, gặm nhấm nỗi cô độc thấu xương và phải tự biến mình thành một con quái vật để không bị tan biến. Nàng không có ai để tin tưởng, không có một bàn tay nào đưa ra kéo nàng khỏi lòng nước lạnh giá.

“Cô ấy không muốn giết mình... cô ấy chỉ sợ hãi,” An thầm thì, giọng nói khàn đặc không ra hơi vang lên giữa căn phòng trống. Sự sợ hãi cái chết trong anh từ từ bị lấn át bởi một lòng xót thương vô hạn. Anh không thể bỏ mặc nàng. Anh phải đi, ngay cả khi đôi chân này không còn đủ sức nâng đỡ cơ thể.

An gượng dậy, chống hai tay xuống giường để lấy đà. Đôi chân anh như hai khúc gỗ mục, mất hết cảm giác. An phải bám vào mép bàn, rồi đến cánh cửa gỗ để tự giữ thăng bằng. Anh đẩy cửa bước ra ngoài, không để lại bất kỳ lời nhắn nào cho Ông Bát.

Gió đêm Thất Sơn tràn qua khe cửa hẹp, quất thẳng vào da thịt trần trụi dưới lớp áo thun mỏng manh của An. Cái lạnh buốt giá của sương đêm như những lưỡi dao nhỏ liếm qua da thịt, khiến toàn thân anh run lên bần bật. An lê bước chân loạng choạng trên con đường mòn gập ghềnh đá sỏi. Cứ đi được vài bước, lồng ngực anh lại nhói lên đau đớn theo từng nhịp thở nông. Vết bớt hoa sen trên ngực như một cái dằm cắm sâu vào da thịt, mỗi lần tim đập là một lần nó nhắc nhở anh về sự sống đang trôi tuột đi. Đầu gối anh khụy xuống bên một bụi rậm đầy gai nhọn, lòng bàn tay cào xuống nền đất ẩm ướt để cố giữ cho cơ thể không ngã gục. Hơi thở anh rít lên qua kẽ răng, biến thành những luồng khói trắng nhạt nhòa trong đêm lạnh.

Bóng tối bao trùm lấy không gian u tịch, tiếng lá rừng xào xạc hòa cùng tiếng côn trùng nỉ non càng làm tăng thêm vẻ u ám của vùng núi rừng hoang dã. An ngước mắt nhìn về hướng hồ, nơi mặt nước tĩnh lặng đang phản chiếu ánh trăng non yếu ớt. Khoảng cách chỉ vài trăm mét mà lúc này đối với anh xa xôi như cả một dặm đường. Da bàn chân anh đã rướm máu vì va quẹt vào những cạnh đá sắc nhọn, nhưng cảm giác đau đớn ấy chẳng thấm tháp gì so với cơn co thắt đang cào xé lồng ngực. An vẫn nghiến răng, dùng chút tàn lực cuối cùng để đứng lên, tiếp tục tiến về phía trước. Anh không thể dừng lại lúc này, linh hồn anh đang thôi thúc anh phải đến bên nàng, bất chấp hiểm họa đang chực chờ phía trước.

Khi bước chân của An chạm vào bãi sỏi ven bờ, tiếng sỏi đá va quẹt vào nhau phá vỡ sự im lặng của màn đêm. Giữa lòng hồ, làn sương mù bắt đầu xoáy nhẹ, tụ lại thành một bóng hình quen thuộc. Tuyết Hoa từ từ hiện lên từ làn nước mờ ảo. Cơ thể nàng trần trụi, làn da trắng bếch phát sáng dịu nhẹ dưới ánh trăng non, nhưng trên bờ vai và cánh tay vẫn còn vương lại những vết rạn nứt xám xịt do trận chiến với Ông Bát từ chiều hôm trước. Những vết nứt ấy như những đường rãnh sâu hoắm trên một bức tượng ngọc quý giá bị vỡ, rỉ ra những vệt khói đen ngòm của oán khí.

Nàng đứng yên trên mặt nước, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào bóng hình gầy gò, xơ xác của An đang đứng trên bờ. Đôi môi đỏ mọng của nàng hơi hé ra, lộ rõ vẻ kinh ngạc và hoảng hốt. Nàng không tin vào mắt mình.

“An? Anh... anh vẫn còn sống sao?” Giọng nói của Tuyết Hoa run lên, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. “Tại sao anh không trốn đi? Ông lão đó đã cứu anh rồi cơ mà... Tại sao anh lại quay lại đây? Anh muốn chết đến thế sao?”

Nàng dò xét khuôn mặt anh, tìm kiếm sự oán hận, sự sợ hãi hay giận dữ giống như những kẻ trước đây từng nhìn nàng trước khi chết. Nhưng không có gì cả. Ánh mắt An nhìn nàng lúc này chỉ có sự bình lặng và một nỗi buồn sâu thẳm.

An hít một hơi thật sâu, cơn đau ở vết bớt lại nhói lên khiến anh phải lấy tay ép chặt vào ngực trái. Anh bước thêm một bước sát mép nước, đôi giày vải ngập trong làn nước lạnh buốt.

“Tôi không trốn, Tuyết Hoa,” An thốt ra từng từ một cách khó khăn, nhưng giọng nói vẫn rõ ràng. “Tôi quay lại vì tôi đã thấy tất cả.”

Tuyết Hoa hơi lùi lại phía sau, mặt nước dưới chân nàng gợn lên những vòng tròn đồng tâm. “Anh thấy cái gì? Anh thấy đống hài cốt trong hang đá rồi phải không? Anh biết ta là một con quỷ chuyên hút sinh khí của nam nhân để giữ lấy cái dung nhan giả dối này rồi chứ?” Nàng bật cười, một tiếng cười chát chúa nhưng nghẹn ngào. “Phải, ta chính là loại ma quỷ đó. Nếu anh không đi, ta sẽ vắt kiệt anh cho đến khi anh chỉ còn là một bộ xương khô! Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó! Ta không cần sự thương hại của anh!”

“Tôi không nói về chuyện đó,” An lắc đầu, ánh mắt anh nhìn thẳng vào mắt nàng, không hề né tránh. “Tôi đã thấy đêm mưa của hai trăm năm trước. Tôi thấy những sợi xích sắt quấn chặt lấy người cô, găm vào da thịt cô khi họ ném cô xuống lòng hồ này. Tôi thấy người đàn ông cô tin tưởng nhất đã quay lưng bỏ đi thế nào... Cô không phải là con quỷ ngay từ đầu, Tuyết Hoa. Cô chỉ là một nạn nhân của sự tàn ác.”

Tuyết Hoa khựng lại. Nụ cười ma mị trên môi nàng đông cứng. Đôi mắt phượng mở to, chứa đựng sự ngỡ ngàng tột độ rồi nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi đau đớn dữ dội. Oán khí đen ngòm quanh người nàng bắt đầu dao động, bốc lên nghi ngút như những vệt khói đen từ mặt nước.

“Im đi! Đừng nói nữa!” Nàng hét lên, hai tay ôm lấy đầu, cơ thể trần trụi run rẩy bần bật. “Anh biết cái gì chứ? Anh chỉ là một kẻ phàm trần! Làm sao anh hiểu được cảm giác bị giam cầm dưới đáy hồ tối tăm này suốt hai trăm năm? Làm sao anh biết được cái lạnh buốt của nước hồ thấm vào xương tủy mỗi đêm rằm? Nỗi đau đớn và sự phản bội đó, anh làm sao có thể thấu hiểu?”

“Tôi hiểu chứ,” An bước thêm một bước nữa, nước đã ngập đến đầu gối anh. Sự lạnh buốt của nước hồ tràn vào ống quần, thấm thấu vào tận xương tủy, nhưng anh vẫn tiến lên. “Tôi cảm nhận được nó ở đây này.” Anh chỉ tay vào vết bớt hoa sen trên ngực mình. “Mỗi lần vết bớt này đau, tôi đều nghe thấy tiếng cô khóc dưới nước. Cô ghét những việc mình làm. Cô ghê tởm thứ sinh khí đục ngầu mà cô phải cướp đoạt để tồn tại. Cô không muốn làm con quái vật, Tuyết Hoa. Cô chỉ là một cô gái lương thiện bị tổn thương quá nhiều, và cô sợ bị biến mất... Cô sợ hãi sự lãng quên.”

“Đủ rồi! Ta bảo anh im đi!” Tuyết Hoa lao tới, hai tay nàng vươn ra, những móng tay sắc nhọn dừng lại ngay sát cổ họng An. Gương mặt tuyệt mỹ của nàng co rúm lại, những vết rạn nứt xám đen hiện rõ dọc theo gò má. Oán khí xung quanh nàng cuộn lên dữ dội, lạnh lẽo đến mức làm mặt nước xung quanh bắt đầu đóng một lớp băng mỏng.

Đôi vai trần của Tuyết Hoa run rẩy dữ dội dưới ánh trăng non. Những giọt nước từ mái tóc đen dài của nàng nhỏ xuống, rơi trên ngực An, lạnh buốt như băng. Nhưng An không lùi lại, cũng không nhắm mắt. Anh nhìn vào những giọt nước mắt lạnh buốt đang tuôn rơi từ khóe mắt nàng. Chúng không còn là những giọt nước vô tri, mà là sự u uất chôn giấu hàng thế kỷ.

“Cô đang run rẩy, Tuyết Hoa,” An nói khẽ, giọng anh khàn đặc nhưng chứa đựng sự dịu dàng vô bờ bến. “Cô không phải đang giận dữ, cô đang sợ hãi. Cô sợ rằng nếu cô không đẩy tôi ra, cô sẽ không thể xuống tay được nữa, đúng không?”

“Ngươi câm miệng lại cho ta!” Tuyết Hoa gào lên, những ngón tay sắc nhọn hơi ấn sâu vào da cổ An, để lại những vệt máu đỏ tươi rỉ ra. “Ta có thể giết ngươi ngay lập tức! Chỉ cần một cái động ngón tay, sinh khí của ngươi sẽ thuộc về ta! Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của một con quỷ!”

“Cứ giết tôi đi nếu điều đó làm cô bớt đau đớn,” An nói khẽ, đôi môi anh đã tím tái vì lạnh. “Nhưng tôi biết cô sẽ không làm thế. Cô đã khóc khi giọt nước mắt rơi xuống môi tôi đêm đó. Một con quỷ thực sự sẽ không khóc vì nạn nhân của mình. Hãy nhìn vào mắt tôi, Tuyết Hoa. Cô có thực sự muốn tôi chết không?”

Tuyết Hoa run bắn lên. Những ngón tay đang chĩa vào cổ anh run rẩy, không thể tiến thêm một phân nào nữa. Sự giằng xé giữa bản ngã ma nữ tàn ác và linh hồn cô gái nhỏ lương thiện ngày xưa đang cào xé tâm trí nàng. Nàng muốn hút cạn sinh khí của anh để tự cứu mình, nhưng tình thương chân thành, không vụ lợi từ ánh mắt anh tựa nguồn năng lượng ấm áp đang bẻ gãy mọi rào cản oán hận trong lòng nàng.

“Tại sao... tại sao lại đối xử với ta như vậy?” Giọng Tuyết Hoa nhỏ dần, biến thành tiếng nấc nghẹn ngào. “Họ đã bỏ rơi ta, họ đã dìm ta xuống đáy nước sâu thẳm. Không một ai thương tiếc ta, không một ai nhớ đến ta... Tại sao anh lại quay lại để gieo cho ta hy vọng rồi lại muốn ta phải chịu đựng nỗi đau này?”

“Bởi vì cô xứng đáng được yêu thương, Tuyết Hoa,” An bước tới sát hơn, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn tính bằng gang tấc. Hơi thở ấm áp của anh phả lên gương mặt lạnh ngắt của nàng. “Hai trăm năm qua cô đã quá cô đơn rồi. Hãy để tôi chia sẻ nỗi đau đó với cô.”

An chủ động bước tới, vòng tay anh vươn ra ôm lấy thân thể trần trụi của Tuyết Hoa. Làn da nàng lạnh ngắt tựa tảng băng trôi dạt từ lòng hồ sâu thẳm, cái lạnh từ người nàng lập tức thấm qua chiếc áo thun mỏng, dội thẳng vào lồng ngực suy kiệt của An. Vết bớt hoa sen co rút mạnh mẽ, đau đớn đến mức anh tưởng chừng như tim mình sắp vỡ tung. Nhưng An không buông tay. Anh siết chặt hơn, áp sát lồng ngực nóng ấm của mình vào khuôn ngực lạnh giá của nàng.

“Không sao đâu... Có tôi ở đây rồi...” An thầm thì bên tai nàng, hơi thở ấm áp của anh phả vào bờ vai trần lạnh ngắt.

Chút hơi ấm mỏng manh phát ra từ lồng ngực gầy gò của An tựa như một đốm lửa nhỏ nhen nhóm giữa đêm đông cô tịch. Nó bao bọc lấy tấm thân trần trụi đang run rẩy của Tuyết Hoa. Cảm giác này đối với nàng vừa xa lạ vừa đáng sợ. Đã hai trăm năm nay, chưa một ai ôm lấy nàng bằng một vòng tay không chứa đựng tà tâm hay ham muốn chiếm đoạt thân xác. Những kẻ trước đây chỉ đến bên nàng vì dục vọng đê hèn, để rồi nhận lấy cái chết khô khốc. Nhưng An thì khác. Vòng tay anh run rẩy vì kiệt sức và lạnh giá, nhưng lại siết chặt lấy nàng bằng tất cả sự chân thành và lòng trắc ẩn tôn nghiêm nhất.

Cái lạnh buốt giá từ da thịt ma nữ thấm sâu vào từng lỗ chân lông của An, khiến anh rét run cầm cập. Da thịt nàng trơn mịn nhưng tỏa ra thứ âm khí âm ỉ, như thể toàn bộ nước hồ Mỏ So đang muốn đóng băng dòng máu nóng trong người anh. Ngay tại nơi lồng ngực hai người chạm vào nhau, vết bớt hoa sen trên ngực trái An phát ra những luồng sáng xám xịt nhạt nhòa. Cơn đau co thắt dâng lên đỉnh điểm, giống như có ai đó đang cầm dao khoét sâu vào tim anh. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán An, hòa cùng nước hồ lạnh lẽo đang thấm vào người. Dù đau đớn đến mức muốn ngất lịm đi, An vẫn kiên quyết không nới lỏng vòng tay. Anh muốn dùng chính sinh mệnh yếu ớt này để sưởi ấm cho linh hồn đang chịu đựng sự dày vò lạnh lẽo của nàng.

Tuyết Hoa đứng chết lặng trong vòng tay An. Đầu nàng tựa vào vai anh, cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập nhưng yếu ớt của chàng trai trẻ. Nàng có thể dễ dàng đẩy anh ra, hoặc dùng móng tay sắc nhọn đâm xuyên qua lồng ngực kia để hút cạn dòng sinh khí nóng hổi đang mời gọi. Thế nhưng, vòng tay của anh quá ấm, ấm đến mức làm tan chảy lớp băng giá bao phủ quanh trái tim đã nguội lạnh từ lâu của nàng. Nỗi uất hận tích tụ suốt hai trăm năm qua bỗng chốc bị lung lay dữ dội.

“An... anh điên rồi...” Giọng Tuyết Hoa nghẹn ngào, hai tay nàng từ từ nhấc lên, đặt hờ trên tấm lưng rộng nhưng đang run rẩy của anh. “Ta sẽ làm anh chết mất. Âm khí của ta... anh không chịu đựng nổi đâu. Buông ta ra đi...”

“Tôi không buông,” An nghiến răng, hơi thở của anh phả vào cổ nàng, mang theo chút hơi nóng cuối cùng của cơ thể. “Hai trăm năm trước, không ai ôm lấy cô khi cô bị đẩy xuống nước. Không ai lắng nghe tiếng cô khóc dưới đáy hồ lạnh lẽo. Bây giờ có tôi ở đây rồi. Tôi sẽ không bỏ mặc cô một mình trong bóng tối đó nữa.”

Lời nói của An như một nguồn năng lượng ấm áp dội thẳng vào tâm thức Tuyết Hoa. Hình ảnh những sợi xích sắt gỉ sét găm vào da thịt nàng dưới đáy hồ sâu thẳm bỗng chốc mờ nhạt đi. Những ký ức về sự phản bội tàn nhẫn của người tình cũ, về những tiếng cười cợt nhả của đám quan lại phong kiến bắt đầu bị đẩy lùi bởi gương mặt tràn đầy sự thấu cảm và ánh mắt ấm áp của An lúc này. Nàng nhận ra, thứ nàng thực sự khao khát suốt hai thế kỷ qua không phải là dung nhan lộng lẫy giả tạo, cũng không phải là việc kéo dài sự tồn tại bằng cách hút sinh khí của người khác. Thứ nàng thèm khát chỉ là một sự thấu hiểu, một vòng tay ôm che chở chân thành để nàng biết mình vẫn còn là một con người, chứ không phải một con quái vật bị người đời ghê tởm.

Những vết rạn nứt xám xịt dọc theo gò má và bờ vai trần của Tuyết Hoa bắt đầu có những chuyển biến kỳ lạ. Chúng không còn rỉ ra những luồng oán khí đen ngòm nữa, mà từ từ thu nhỏ lại, mờ dần dưới ánh trăng non. Làn da trắng bếch, lạnh lẽo của nàng dường như cũng ấm lên một chút nhờ hơi ấm từ ngực An truyền sang. Cơn co thắt ở vết bớt hoa sen trên ngực An bắt đầu dịu lại, không còn đau buốt như kim châm nữa, mà chuyển thành một cảm giác ấm áp, xoa dịu đi sự kiệt quệ trong lồng ngực anh.

Tuyết Hoa nhắm nghiền mắt, những giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên má nàng, rơi xuống bờ vai An. Lần đầu tiên sau hai trăm năm, nước mắt của nàng không còn mang vị mặn chát của oán hận, mà là sự giải thoát muộn màng. Nàng cảm nhận được sự bình yên đang lan tỏa trong linh hồn mình, xua đi những u uất, tối tăm đã giam cầm nàng bấy lâu dưới lòng hồ Mỏ So.

Tuyết Hoa buông lỏng hai tay, oán khí đen ngòm quanh người rã ra thành những sợi khói mong manh.